Viết được bài văn kể lại 1 chuyến đi đã để lại cho bản thân nhiều suy nghĩ tình cảm sâu sắc ( bài viết có dụng yếu tố miêu tả hay biểu cảm hoặc cả 2 yếu tố ấy trong văn bản)
Văn lớp 8
Quảng cáo
2 câu trả lời 89
Trong những chuyến đi em từng trải qua, chuyến tham quan Địa đạo Củ Chi đã để lại trong em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi mà còn là một hành trình giúp em hiểu hơn về lịch sử và trân trọng cuộc sống hiện tại.
Sáng hôm ấy, trời trong xanh, nắng nhẹ. Xe chở cả lớp lăn bánh rời trường trong tiếng cười nói rộn ràng. Khi đến nơi, khung cảnh hiện ra thật yên bình với những hàng cây xanh rì, gió thổi nhè nhẹ. Thế nhưng, ẩn sau vẻ bình dị ấy lại là cả một quá khứ hào hùng. Nghe cô hướng dẫn viên kể về những năm tháng chiến tranh, em bỗng cảm thấy lòng mình chùng xuống. Những con đường hầm nhỏ hẹp, tối tăm mà chúng em được tận mắt nhìn thấy khiến em không khỏi bất ngờ và xúc động.
Đặc biệt, khi được thử chui xuống lòng địa đạo, em mới thực sự cảm nhận được sự gian khổ của các chiến sĩ ngày xưa. Không gian chật chội, nóng bức khiến em chỉ đi được một đoạn ngắn đã thấy mệt. Vậy mà ngày xưa, các cô chú đã sống, chiến đấu trong điều kiện như thế suốt một thời gian dài. Nghĩ đến đó, em càng thêm khâm phục ý chí kiên cường và lòng dũng cảm của họ.
Buổi chiều, cả lớp ngồi nghỉ dưới bóng cây, ai cũng lặng đi đôi chút. Không còn những tiếng cười ồn ào như lúc sáng, thay vào đó là những suy nghĩ sâu lắng. Riêng em, em thấy mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình, được học tập và vui chơi. Em tự nhủ phải cố gắng học thật tốt để không phụ công lao của những người đi trước.
Chuyến đi kết thúc nhưng những cảm xúc vẫn còn đọng lại trong em. Đó là niềm tự hào, sự biết ơn và cả một lời nhắc nhở phải sống tốt hơn mỗi ngày. Đây sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp và ý nghĩa mà em không bao giờ quên.
Trong quãng đời học sinh của em, có nhiều chuyến đi trôi qua như những cơn gió thoảng, nhưng chuyến về thăm quê nội vào mùa hè năm ngoái lại in đậm trong em những dư vị khó quên, vừa ấm áp, vừa sâu lắng.
Hôm ấy, bầu trời trong vắt như được gột rửa sau cơn mưa đêm. Những tia nắng đầu ngày nhẹ nhàng rơi xuống con đường làng uốn lượn, phủ lên cảnh vật một màu vàng dịu êm. Ngồi trên xe, em nhìn qua ô cửa kính, thấy từng cánh đồng lúa xanh rì rào trong gió, thấy những rặng tre nghiêng mình thì thầm như đang kể chuyện quê hương. Lòng em vừa háo hức, vừa bồi hồi, mong chờ được trở về nơi chôn nhau cắt rốn của cha mẹ.Khi chiếc xe dừng lại trước cổng nhà, một khung cảnh thân quen hiện ra trước mắt em. Ngôi nhà nhỏ với mái ngói đỏ đã nhuốm màu thời gian vẫn đứng đó bình yên như chờ đợi. Ông bà đã đứng từ bao giờ, ánh mắt dõi theo con đường quen thuộc. Vừa nhìn thấy em, nụ cười hiền hậu của bà bừng sáng như nắng sớm, còn ông nội với dáng người đã còng hơn trước, nhưng ánh mắt vẫn chan chứa yêu thương. Khoảnh khắc em chạy đến ôm lấy ông bà, mọi khoảng cách dường như tan biến, chỉ còn lại hơi ấm của tình thân lan tỏa khắp tâm hồn.Những ngày ở quê trôi qua chậm rãi mà êm đềm. Em được theo ông ra vườn, nơi những luống rau xanh mướt còn đẫm sương sớm. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng gió len qua từng kẽ lá tạo thành bản hòa âm dịu dàng của thiên nhiên. Em còn được nghe bà kể những câu chuyện xưa, giọng bà trầm ấm như dòng sông chảy chậm, đưa em trở về với những ký ức bình yên. Mỗi buổi chiều, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị, nhưng trong đó là cả một bầu trời yêu thương đong đầy.Ngày chia tay quê, bầu trời bỗng như cao hơn, xa hơn. Em đứng lặng nhìn ông bà nơi cổng nhà, đôi mắt bà ánh lên sự lưu luyến, còn ông khẽ vẫy tay như muốn giữ em ở lại thêm chút nữa. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, để lại sau lưng là hình ảnh mái nhà nhỏ dần khuất trong làn bụi mờ ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, em chợt nhận ra sự quý giá của thời gian và tình thân không gì có thể thay thế.
Chuyến đi ấy không chỉ là một lần về quê, mà còn là một hành trình của cảm xúc, giúp em hiểu hơn về giá trị của gia đình. Em học được cách trân trọng những phút giây bên người thân, bởi đó chính là những điều bình dị nhưng thiêng liêng nhất trong cuộc đời. Và mỗi khi nhớ lại, lòng em lại dâng lên một nỗi ấm áp dịu dàng, như vẫn còn đâu đây hơi thở của quê hương.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
3672 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3297 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2587 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2124 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1943 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1924 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1867
