Làm rõ trách nhiệm của nhà Nguyễn trong việc để Việt Nam rơi vào tay thực dân Pháp.
đầy đủ nhưng ngắn gọn và đủ ý
Quảng cáo
4 câu trả lời 84
Trách nhiệm của nhà Nguyễn trong việc để Việt Nam rơi vào tay thực dân Pháp:
Thi hành chính sách đối nội bảo thủ, lạc hậu: không cải cách đất nước, kìm hãm phát triển kinh tế – xã hội, làm suy yếu tiềm lực quốc gia.
Thực hiện chính sách “bế quan tỏa cảng”, hạn chế giao lưu với bên ngoài, khiến đất nước tụt hậu so với phương Tây.
Đàn áp các phong trào đấu tranh trong nước, không tập hợp được sức mạnh toàn dân chống ngoại xâm.
Sai lầm trong đường lối đối ngoại và quân sự: thiếu quyết tâm kháng chiến, tổ chức phòng thủ yếu kém.
Liên tiếp ký các hiệp ước nhượng bộ, đầu hàng (như 1862, 1874, 1883, 1884), từng bước dâng chủ quyền cho Pháp.
=> Nhà Nguyễn phải chịu trách nhiệm chính vì đã không bảo vệ được độc lập dân tộc và để đất nước rơi vào ách thống trị của thực dân Pháp.
* Triều đình nhà Nguyễn từ chối con đường cải cách, canh tân đất nước
- Nửa sau thế kỉ XIX, nhiều nước phương Tây tiến nhanh trên con đường tư bản chủ nghĩa, nhu cầu về nguyên liệu, thị trường và nhân công đặt ra ngày càng cấp thiết. Do đó, các nước phương Tây đẩy mạnh thực hiện các cuộc chiến tranh xâm lược.
- Đến giữa thế kỉ XIX, giống như nhiều quốc gia phương Đông khác, Việt Nam cũng phải đương đầu với sự nhòm ngó, đe dọa xâm lược của các nước phương Tây. Tình hình trên đặt nhà Nguyễn đứng trước hai sự lựa chọn:
+ Tiến hành cải cách, canh tân đất nước để bảo vệ, giữ vững nền độc lập (theo gương của Nhật Bản,...).
+ Bảo thủ, thi hành các chính sách cai trị cũ.
- Từ nửa cuối thế kỉ XIX, trước vận nước nguy nan, nhiều quan lại, sĩ phu tiến bộ như: Nguyễn Trường Tộ, Phạm Phú Thứ, Bùi Viện,... đã đề xuất cải cách, canh tân đất nước, mong đất nước giàu mạnh, thoát khỏi họa xâm lăng.
- Triều đình nhà Nguyễn đã khước từ các đề nghị cải cách, canh tân mà ngược lại, nhà Nguyễn tiếp tục thực hiện các chính sách cai trị nội trị, ngoại giao lạc hậu, khiến cho sức nước, sức dân suy kiệt.
=> Nhà Nguyễn đã bỏ lỡ cơ hội có thể cứu nguy cho đất nước khỏi họa xâm lăng.
* Trong quá trình chiến đấu chống xâm lược, nhà Nguyễn thiếu quyết tâm kháng chiến, phạm nhiều sai lầm cả về đường lối chỉ đạo chiến đấu và đường lối ngoại giao.
- Ngay khi thực dân Pháp nổ súng tấn công xâm lược Việt Nam (1858), triều đình nhà Nguyễn đã chỉ đạo và nỗ lực phối hợp cùng nhân dân đấu tranh chống Pháp (điều này được thể hiện rõ nét qua chiến sự ở Đà Nẵng). Tuy nhiên, thái độ chống Pháp của triều đình nhà Nguyễn lại thiếu kiên quyết, thiếu triệt để.
- Trong quá trình đấu tranh với Pháp, nhà Nguyễn đã phạm nhiều sai lầm cả về đường lối chỉ đạo chiến đấu và đường lối ngoại giao:
+ Về chỉ đạo chiến đấu: triều đình nhà Nguyễn thụ động chiến đấu, thiên về chiến thuật “thủ hiểm” vì vậy đã bỏ lỡ nhiều thời cơ đánh đuổi Pháp ra khỏi Việt Nam.
+ Về đường lối ngoại giao: triều đình nhà Nguyễn thỏa hiệp với Pháp, nuôi hi vọng có thể giành lại những vùng đất đã mất bằng con đường “thương thuyết”, đàm phán hòa bình.
- Trước sức mạnh quân sự, ưu thế vượt trội về vũ khí, kĩ thuật của Pháp, nội bộ triều Nguyễn có sự phân hóa thành hai phái: chủ hòa và chủ chiến khiến lòng dân li tán, mặt khác phái chủ hòa lại chiếm ưu thế trong triều đình.
- Với thái độ bạc nhược, thiếu quyết tâm chống giặc như trên, Triều Nguyễn đã lần lượt kí kết với Pháp các hiệp ước đàu hàng: Hiệp ước Nhâm Tuất (1862), Hiệp ước Giáp Tuất (1874), Hiệp ước Hác-măng (1883) và Hiệp ước Pa-tơ-nốt (1884). Hiệp ước Pa-tơ-nốt (1884) đã chấm dứt sự tồn tại của triều đại phong kiến nhà Nguyễn với tư cách là một quốc gia độc lập, thực dân Pháp đã cơ bản hoàn thành quá trình xâm lược Việt Nam.
* Bên cạnh phái chủ hòa, một bộ phận quan lại triều đình vẫn nêu cao quyết tâm kháng chiến
- Trong quá trình chống thực dân Pháp xâm lược, vẫn có nhiều quan lại của triều đình, thậm chí cả các vua, như: Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu, Tôn Thất Thuyết, vua Hàm Nghi, vua Duy Tân,... vẫn nêu cao quyết tâm kháng chiến, bảo vệ độc lập, chủ quyền của đất nước. Họ là những anh hùng dân tộc mà nhân dân Việt Nam đời đời kính trọng.
Kết luận: Việc để Việt Nam rơi vào tay Pháp, trở thành thuộc địa của thực dân Pháp ở cuối thế kỉ XIX là trách nhiệm của một bộ phận vua quan nhà Nguyễn.
Chính sách "Bế quan tỏa cảng" và thủ cựu:Nhà Nguyễn duy trì tư tưởng Nho giáo lỗi thời, khước từ mọi đề nghị cải cách, duy tân (như của Nguyễn Trường Tộ).
Việc đóng cửa với thế giới khiến đất nước lạc hậu về kinh tế, khoa học và quân sự, tạo ra khoảng cách quá lớn so với phương Tây.
Chính sách đối nội và đối ngoại sai lầm:Đối nội: Thuế khóa nặng nề và sự bảo thủ của bộ máy quan liêu làm suy kiệt sức dân, dẫn đến nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân, làm suy yếu khối đại đoàn kết dân tộc.
Đối ngoại: Chính sách "Cấm đạo, sát đạo" đã tạo cớ trực tiếp cho thực dân Pháp nổ súng xâm lược dưới danh nghĩa bảo vệ giáo sĩ.
Sự bạc nhược trong chỉ đạo kháng chiến:Khi Pháp tấn công, triều đình thiếu quyết tâm sắt đá, luôn dao động giữa hai phái "Chủ chiến" và "Chủ hòa".
Nhà Nguyễn ưu tiên bảo vệ quyền lợi dòng họ hơn lợi ích dân tộc, liên tục ký các hiệp ước đầu hàng (1862, 1874, 1883, 1884) để từng bước dâng đất nước cho Pháp, bỏ rơi các phong trào kháng chiến tự phát của nhân dân.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
42683 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38820 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
28948 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
24885 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
24265 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
22185
