2. (4,0 điểm) Anh Chị hãy viết bài văn (khoảng 600 chữ) về những suy tư của nhân vật trữ tình trong bài tổn "Thép chía không có lỗi của Phi Tuyết Ba sau đây: Con đã học làm phép chia Con tự tìm ra thương số Con hãy tin mọi điều trong sách và Dẫu ngoài đời không giống thể đâu con Bầu trời kia lúc đục lúc trong Con sông quê khi đầy khí can Không có phép chia mạng khi nắng hạn Không có phép chia đều no ấm yên lành Nơi con ở hoà bình nơi khác chiến tranh Phía trước văn minh đằng sau tăm tối Người sang kẻ hôn người no kẻ đôi Trên trái đất này hạnh phúc chứng chia đều Lớn lên rồi con sẽ hiểu Tình yêu Không tìm được dễ dàng Như pháp tìm thương số Dẫu vậy Mẹ vẫn muốn con tin vào sách vớ Bởi pháp chúa không có lỗi điệu con
Quảng cáo
2 câu trả lời 306
Bài thơ “Phép chia không có lỗi” của Phi Tuyết Ba gợi lên nhiều suy tư sâu sắc của nhân vật trữ tình về khoảng cách giữa những điều con người được học và thực tế cuộc sống. Qua lời tâm sự nhẹ nhàng nhưng đầy trăn trở, nhân vật trữ tình – có thể là người mẹ – đã bộc lộ những nhận thức về sự bất toàn của đời sống, đồng thời gửi gắm niềm tin và hi vọng vào những giá trị tốt đẹp.
Trước hết, nhân vật trữ tình khởi đầu bằng một hình ảnh rất giản dị: “Con đã học làm phép chia / Con tự tìm ra thương số”. Phép chia ở đây không chỉ là một phép toán trong sách vở mà còn là biểu tượng cho cách con người lý giải thế giới. Trong toán học, mọi thứ đều rõ ràng, có quy luật, có đáp án chính xác. Nhưng ngay sau đó, người mẹ đã khéo léo chỉ ra rằng: “Dẫu ngoài đời không giống thế đâu con”. Thực tế cuộc sống không đơn giản như những con số. Những điều tưởng chừng công bằng trong lý thuyết lại không hề tồn tại trọn vẹn ngoài đời.
Từ đó, những suy tư của nhân vật trữ tình dần mở rộng ra những nghịch lí của cuộc sống. Thiên nhiên vốn không ổn định: “Bầu trời kia lúc đục lúc trong / Con sông quê khi đầy khi cạn”. Cuộc sống con người cũng vậy, luôn biến động, không có sự chia đều tuyệt đối. Người mẹ nhấn mạnh: “Không có phép chia nào khi nắng hạn / Không có phép chia đều no ấm yên lành”. Đây là sự nhận thức rõ ràng về bất công xã hội: nơi thì dư thừa, nơi lại thiếu thốn; người giàu kẻ nghèo, kẻ no người đói. Những hình ảnh “nơi con ở hoà bình nơi khác chiến tranh”, “phía trước văn minh đằng sau tăm tối” càng làm nổi bật sự chênh lệch ấy. Cuộc đời không phải là một phép toán có thể chia đều hạnh phúc cho tất cả mọi người.
Tuy nhiên, điều đáng quý trong suy tư của nhân vật trữ tình không dừng lại ở việc nhận ra thực tế phức tạp, mà còn ở cách người mẹ lựa chọn thái độ trước thực tế đó. Dù biết “tình yêu / Không tìm được dễ dàng / Như phép tìm thương số”, người mẹ vẫn nói: “Mẹ vẫn muốn con tin vào sách vở”. Câu nói này không hề mâu thuẫn mà lại chứa đựng một triết lí nhân sinh sâu sắc. “Tin vào sách vở” ở đây không phải là tin vào sự giản đơn của lí thuyết, mà là tin vào những giá trị căn bản mà sách vở truyền dạy: sự công bằng, lòng nhân ái, niềm tin vào điều tốt đẹp. Chính niềm tin ấy sẽ giúp con người sống đúng đắn và hướng thiện giữa một thế giới nhiều bất toàn.
Câu kết “Bởi phép chia không có lỗi đâu con” như một lời khẳng định đầy ý nghĩa. Phép chia – hay rộng hơn là những nguyên lí đúng đắn, những chuẩn mực tốt đẹp – vốn không sai. Sai là ở thực tế đời sống chưa thể đạt tới sự công bằng như mong muốn. Vì vậy, thay vì phủ nhận những điều tốt đẹp đã học, con người cần giữ gìn niềm tin và nỗ lực làm cho cuộc sống trở nên tốt hơn.
Như vậy, qua những suy tư của nhân vật trữ tình, bài thơ không chỉ phản ánh những nghịch lí của cuộc đời mà còn khơi dậy một thái độ sống tích cực: hiểu rõ thực tế nhưng không đánh mất niềm tin. Đó chính là thông điệp nhân văn sâu sắc mà Phi Tuyết Ba gửi gắm – một lời nhắn nhủ dịu dàng mà thấm thía dành cho mỗi chúng ta trên hành trình trưởng thành.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh đứa con đang say mê với những con số: "Con đã học làm phép chia / Con tự tìm ra thương số". Trong toán học, phép chia đại diện cho sự công bằng, chính xác và minh bạch. Một số bị chia khi chia cho một số chia sẽ cho ra một thương số duy nhất, không thay đổi. Đó là một thế giới lý tưởng mà mẹ muốn con tin tưởng. Tuy nhiên, ngay sau đó, người mẹ đã khéo léo đưa ra một lời dự báo đầy trăn trở: "Dẫu ngoài đời không giống thế đâu con".
Suy tư của nhân vật trữ tình – người mẹ – tập trung vào sự bất cân xứng của thực tại. Mẹ chỉ cho con thấy rằng thiên nhiên và xã hội vốn dĩ không vận hành theo những phép tính sòng phẳng. Bầu trời có lúc đục lúc trong, dòng sông có khi đầy khi cạn. Đau xót hơn, trong đời sống nhân sinh, "Không có phép chia màu khi nắng hạn / Không có phép chia đều no ấm yên lành". Những cặp hình ảnh đối lập được liệt kê liên tiếp: hòa bình – chiến tranh, văn minh – tăm tối, giàu – nghèo, no – đói... đã vẽ nên một bức tranh thế giới đầy rẫy những nghịch lý. Hạnh phúc trên trái đất này không phải là một chiếc bánh được cắt đều cho tất cả mọi người. Đó là một sự thật nghiệt ngã mà bất cứ ai lớn lên cũng phải đối mặt.
Đặc biệt, người mẹ suy tư về khía cạnh cảm xúc – thứ khó định lượng nhất: "Tình yêu / Không tìm được dễ dàng / Như phép tìm thương số". Nếu toán học có công thức để tìm ra kết quả, thì tình yêu và hạnh phúc lại đòi hỏi sự trả giá, trải nghiệm và đôi khi là cả sự mất mát. Sự "không thể chia đều" ấy chính là thử thách lớn nhất đối với tâm hồn một đứa trẻ khi bước vào đời.
Tuy nhiên, bài thơ không dừng lại ở sự bi quan hay oán trách. Điểm sáng nhất trong suy tư của người mẹ nằm ở khổ thơ cuối: "Dẫu vậy / Mẹ vẫn muốn con tin vào sách vở / Bởi phép chia không có lỗi đâu con". Đây là một quan niệm nhân văn sâu sắc. Phép chia không có lỗi, bởi nó là biểu tượng của sự công bằng và chuẩn mực mà nhân loại hướng tới. Lỗi không nằm ở những giá trị đạo đức hay kiến thức trong sách vở, mà nằm ở cách thế giới này đang vận hành và cách con người đối xử với nhau.
Lời nhắn nhủ của mẹ chứa đựng một triết lý sống: Dù cuộc đời thực có thể khắc nghiệt, chúng ta vẫn cần giữ lấy những "phép chia" trong lòng mình – giữ lấy niềm tin vào sự công bằng và tử tế. Chính niềm tin ấy sẽ là chiếc la bàn giúp con người không bị tha hóa trước những bất công, để từ đó nỗ lực "chia" bớt nỗi đau và nhân lên hạnh phúc cho cộng đồng.
Tóm lại, qua bài thơ "Phép chia không có lỗi", Phan Tuyết Ba đã thể hiện cái nhìn vừa tỉnh táo, vừa bao dung về cuộc đời. Những suy tư của nhân vật người mẹ không chỉ giúp đứa con hiểu về sự đa diện của thực tế, mà còn bồi đắp cho con một bản lĩnh tinh thần vững vàng: tin vào cái thiện, tin vào những giá trị chuẩn mực ngay cả khi thế giới quanh con còn nhiều khiếm khuyết.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12299 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
6152 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5665 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4356 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3276 -
3148
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
2877
