ghi lại cảm xúc em khi đọc bài thơ khi mẹ vắng nhà
Quảng cáo
6 câu trả lời 114
Khi đọc bài thơ “Khi mẹ vắng nhà” của Nguyễn Thị Thu Hà, em cảm thấy vô cùng xúc động và thấm thía. Bài thơ đã giúp em nhận ra rằng khi mẹ vắng nhà, mọi thứ dường như trở nên trống trải và thiếu vắng hơi ấm quen thuộc. Những công việc thường ngày tưởng chừng đơn giản như nấu ăn, dọn dẹp lại trở nên vất vả hơn rất nhiều. Qua đó, em càng hiểu rõ sự tần tảo, hi sinh thầm lặng của mẹ dành cho gia đình. Đọc bài thơ, em không chỉ thấy thương mẹ mà còn cảm thấy mình cần phải trưởng thành hơn, biết tự lập và chia sẻ công việc với mẹ. Tình cảm gia đình hiện lên thật ấm áp, thiêng liêng, khiến em thêm yêu quý và trân trọng những phút giây có mẹ bên cạnh. Bài thơ để lại trong em một ấn tượng sâu sắc và nhắc nhở em phải luôn biết yêu thương, quan tâm đến mẹ nhiều hơn.
Sự xúc động trước tình yêu thương mẹ: Cảm xúc đầu tiên là sự xúc động sâu sắc trước tấm lòng của bạn nhỏ dành cho mẹ 1.1.1. Dù mẹ không có nhà, bạn nhỏ vẫn luôn nhớ đến mẹ và tự giác làm những công việc gia đình như luộc khoai, quét sân, giã gạo để giúp mẹ bớt vất vả 1.1.2.
Sự ngưỡng mộ tính tự lập và ngoan ngoãn: Người đọc cảm thấy yêu mến và ngưỡng mộ sự tự lập, đảm đang của nhân vật "em". Những hành động giản dị nhưng chứa đựng nỗ lực lớn để "chiều mẹ về, cỏ đã quang vườn" hay "tối mẹ về, cổng nhà sạch sẽ" cho thấy một tâm hồn biết sẻ chia và gánh vác 1.1.2.
Sự trân trọng đức tính khiêm tốn: Điểm chạm cảm xúc mạnh nhất nằm ở đoạn kết, khi mẹ khen ngoan nhưng bạn nhỏ lại tự nhận mình "chưa ngoan" vì thấy mình làm chưa đủ để mẹ hết vất vả 1.3.10. Điều này khơi gợi trong người đọc lòng biết ơn và sự tự nhủ phải quan tâm, yêu thương cha mẹ nhiều hơn nữa 1.1.1.
Cảm giác bình yên, gần gũi: Ngôn ngữ thơ giản dị, hình ảnh quen thuộc của làng quê (khoai, gạo, vườn tược) tạo nên một không gian gia đình ấm cúng và đầy ắp tình người 1.3.9.
Bài học rút ra: Qua bài thơ, em cảm thấy mình cần phải biết trân trọng những vất vả của cha mẹ và luôn cố gắng giúp đỡ gia đình từ những việc nhỏ nhất
Bài thơ "Khi mẹ vắng nhà" của Trần Đăng Khoa là những dòng thơ trong trẻo, giản dị nhưng lại chạm đến những ngăn kéo cảm xúc sâu kín nhất trong lòng mỗi người con. Khi đọc bài thơ này, mình tin là bất kỳ ai cũng sẽ trải qua những cung bậc cảm xúc rất đặc biệt:
1. Sự thấu hiểu và thương cảm sâu sắc
Cảm xúc đầu tiên ập đến chính là sự xót xa và thương mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên không trực tiếp nhưng lại đầy ám ảnh qua sự vất vả: "Áo mẹ nâu bạc trắng hai vai", hay việc mẹ phải đi cấy dưới trời nắng cháy, lội dưới bùn sâu. Bài thơ khiến mình sực tỉnh nhận ra bấy lâu nay có thể mình đã vô tình xem sự hy sinh của mẹ là lẽ đương nhiên. Cái "bạc trắng" trên vai áo ấy chính là hiện thân của sự tảo tần, dãi dầu mưa nắng.
2. Sự ấm áp từ tình yêu thương hồn nhiên
Đọc những dòng thơ Khoa kể về việc mình làm giúp mẹ: nào là luộc khoai, giã gạo, quét sân, nhổ cỏ... mình cảm thấy một sự ấm lòng lạ kỳ. Đó không phải là những việc gì lớn lao, nhưng lại chứa đựng trọn vẹn tấm lòng hiếu thảo của một đứa trẻ. Cảm xúc ấy vừa đáng yêu, vừa chân thành, cho thấy tình yêu thương không cần nói bằng lời mà được cụ hiện qua từng hành động nhỏ nhặt nhất.
3. Cảm giác trưởng thành và tự giác
Bài thơ khơi dậy trong mình một sự thức tỉnh về trách nhiệm. Khi mẹ vắng nhà, đứa trẻ không hề ham chơi mà tự giác làm mọi việc để "mẹ về thấy nhà sạch, cơm ngon". Điều này khiến mình tự soi chiếu lại bản thân: Đã bao nhiêu lần mình tự nguyện giúp mẹ mà không đợi nhắc nhở? Bài thơ gieo vào lòng người đọc một quyết tâm muốn được sẻ chia, muốn được là điểm tựa nhỏ bé cho đôi vai gầy của mẹ.
4. Niềm hạnh phúc giản đơn
Khổ thơ cuối mang lại cảm giác bình yên và hạnh phúc đến lạ lùng:
"Mẹ bảo: Em dạo này ngoan quá! / Rằng: Con mẹ giỏi bằng hai..."
Lời khen của mẹ dù giản đơn nhưng lại là phần thưởng lớn nhất thế gian. Đọc đến đây, mình cảm thấy như chính mình cũng đang nhận được sự khích lệ đó. Hạnh phúc hóa ra chẳng ở đâu xa, nó nằm ở nụ cười hài lòng của mẹ và sự thấu hiểu giữa những người thân trong gia đình.
Lời kết: Bài thơ giống như một tấm gương soi, nhắc nhở chúng ta về giá trị của tình yêu gia đình. Nó không chỉ là những dòng chữ trên giấy, mà là một bài học về lòng biết ơn được viết bằng ngôn ngữ của một tâm hồn trẻ thơ tinh tế.
Khi đọc bài thơ “Khi mẹ vắng nhà”, em cảm thấy vừa xúc động vừa thấm thía tình cảm gia đình. Bài thơ giúp em nhận ra rằng khi mẹ không ở nhà, mọi thứ dường như trở nên thiếu vắng, trống trải. Từ những việc nhỏ như nấu cơm, dọn dẹp đến việc chăm sóc các em đều trở nên khó khăn hơn, khiến em hiểu được sự vất vả, hi sinh thầm lặng của mẹ hằng ngày.
Qua đó, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ hơn. Em nhận ra rằng trước đây có những lúc mình còn vô tâm, chưa biết giúp đỡ mẹ nhiều. Bài thơ như một lời nhắc nhở em cần sống có trách nhiệm hơn, biết quan tâm, chia sẻ công việc với mẹ để mẹ đỡ vất vả.
Không chỉ vậy, bài thơ còn gợi cho em cảm giác ấm áp về tình mẫu tử thiêng liêng. Dù mẹ có đi vắng, tình yêu thương của mẹ vẫn luôn hiện diện trong từng góc nhỏ của ngôi nhà. Điều đó khiến em hiểu rằng gia đình chính là nơi bình yên nhất, và mẹ là người quan trọng nhất đối với em.
....
Trước hết, em cảm thấy vừa thương vừa yêu hình ảnh người bạn nhỏ trong bài. Khi mẹ vắng nhà, thay vì mải mê vui chơi, bạn ấy lại tự giác làm hết mọi việc: từ quét sân, quét ngõ đến vo gạo, thổi cơm, rồi lại băm cám cho lợn ăn. Những công việc tưởng chừng đơn giản ấy lại chứa đựng một tình yêu thương vô bờ bến. Em nhận ra rằng, tình yêu không cần phải nói thành lời, nó hiện hữu ngay trong từng hành động nhỏ bé, trong sự sẻ chia gánh nặng nhọc nhằn với mẹ.
Cảm xúc sâu sắc nhất trong em là sự thấu hiểu và lòng biết ơn. Hình ảnh "củ khoai nướng đợi" hay "nồi cơm vừa chín tới" như gói ghém tất cả sự chờ mong và chăm chút của đứa con dành cho mẹ. Đọc đến câu kết: "Mẹ bảo: Em dặn thế / Mẹ bỗng cười - lệ rơi", em thấy sống mũi mình cũng cay cay. Giọt nước mắt của người mẹ không phải vì buồn khổ, mà là giọt nước mắt hạnh phúc khi thấy con mình đã thực sự khôn lớn, biết yêu thương và thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ.
Bài thơ giống như một chiếc gương soi, khiến em chợt nhìn lại bản thân mình. Đôi khi em còn mải chơi, còn vô tâm trước những giọt mồ hôi của mẹ. "Khi mẹ vắng nhà" đã đánh thức trong em ý thức về trách nhiệm và sự hiếu thảo. Nó nhắc nhở em rằng, hạnh phúc của cha mẹ đôi khi chỉ đơn giản là được thấy con cái biết tự lập và biết quan tâm đến gia đình.
Gập cuốn sách lại, dư âm về một buổi chiều vắng mẹ nhưng đầy ắp tình thương vẫn còn mãi trong tâm trí em. Bài thơ đã gieo vào lòng em một hạt mầm của sự tử tế, để em biết sống trách nhiệm hơn với những người thân yêu xung quanh mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
17818 -
5614
-
5448
