Em hãy viết bài văn ghi lại cảm xúc về bài thơ "cho con" của Tuấn Dũng
Quảng cáo
1 câu trả lời 63
BÀI LÀM
Trong kho tàng thi ca viết về tình cảm gia đình, bài thơ "Cho con" của tác giả Tuấn Dũng luôn để lại trong lòng người đọc những rung động sâu sắc và dịu dàng. Tác phẩm không chỉ là những dòng thơ thuần túy mà còn là lời tâm tình, là dòng sữa ngọt ngào của tình phụ tử nuôi dưỡng tâm hồn mỗi đứa trẻ khôn lớn trưởng thành.
Ngay từ những khổ thơ đầu, em đã cảm nhận được một không gian ấm áp, nơi có hình ảnh người cha luôn dõi theo từng bước chân của con. Tác giả sử dụng những hình ảnh so sánh hết sức bình dị nhưng giàu sức gợi: "Ba là cánh chim / Cho con bay thật xa / Ba là cánh buồm / Cho con đi muôn phương". Hình ảnh "cánh chim" và "cánh buồm" không chỉ tượng trưng cho sức mạnh, sự bảo bọc mà còn thể hiện khát vọng lớn lao của người cha. Cha nguyện làm bệ phóng, làm phương tiện để con có thể tự do khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia. Tình yêu của cha không giữ con lại bên mình một cách ích kỷ, mà là chắp cánh cho con bay cao, bay xa bằng tất cả sự hy sinh thầm lặng.
Xuyên suốt bài thơ, nhịp điệu chậm rãi, tha thiết như một lời ru hời, khiến người đọc như lạc vào thế giới của tình yêu thương vô bờ bến. Điệp khúc "Cho con" được lặp lại nhiều lần như khẳng định một chân lý vĩnh cửu: Cuộc đời của cha mẹ từ khi có con đã không còn là của riêng mình nữa. Mọi niềm vui, nỗi buồn hay sự nỗ lực đều xoay quanh "mầm non" bé nhỏ ấy. Những lời nhắn nhủ trong bài thơ không hề giáo điều, khô khan mà thấm đẫm sự dịu dàng, uốn nắn con bằng lòng nhân ái và sự bao dung.
Điều làm em xúc động nhất chính là triết lý sống cao đẹp mà bài thơ gửi gắm. Qua những vần thơ, Tuấn Dũng đã khéo léo nhắc nhở mỗi người con về cội nguồn, về lòng biết ơn. Dẫu sau này con có đi đâu, làm gì, có trở thành người vĩ đại hay bình thường, thì gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất, nơi có cha đang dang rộng vòng tay chờ đón. Hình ảnh người cha hiện lên vừa vĩ đại như núi cao, vừa hiền hòa như dòng suối, là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất cho con giữa dòng đời đầy sóng gió.
Khép lại bài thơ, dư âm của những câu chữ vẫn còn vang vọng mãi trong tâm trí em. "Cho con" của Tuấn Dũng đã đánh thức trong mỗi chúng ta tình yêu thương và sự trân trọng dành cho đấng sinh thành. Đọc bài thơ, em thầm cảm ơn cha mẹ đã luôn là "cánh chim", là "cánh buồm" đưa em đi qua những tháng năm tuổi thơ êm đềm. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa để đền đáp công ơn biển trời ấy và để xứng đáng với những kỳ vọng mà cha mẹ đã gửi gắm vào mình.
Trong kho tàng thi ca viết về tình cảm gia đình, bài thơ "Cho con" của tác giả Tuấn Dũng luôn để lại trong lòng người đọc những rung động sâu sắc và dịu dàng. Tác phẩm không chỉ là những dòng thơ thuần túy mà còn là lời tâm tình, là dòng sữa ngọt ngào của tình phụ tử nuôi dưỡng tâm hồn mỗi đứa trẻ khôn lớn trưởng thành.
Ngay từ những khổ thơ đầu, em đã cảm nhận được một không gian ấm áp, nơi có hình ảnh người cha luôn dõi theo từng bước chân của con. Tác giả sử dụng những hình ảnh so sánh hết sức bình dị nhưng giàu sức gợi: "Ba là cánh chim / Cho con bay thật xa / Ba là cánh buồm / Cho con đi muôn phương". Hình ảnh "cánh chim" và "cánh buồm" không chỉ tượng trưng cho sức mạnh, sự bảo bọc mà còn thể hiện khát vọng lớn lao của người cha. Cha nguyện làm bệ phóng, làm phương tiện để con có thể tự do khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia. Tình yêu của cha không giữ con lại bên mình một cách ích kỷ, mà là chắp cánh cho con bay cao, bay xa bằng tất cả sự hy sinh thầm lặng.
Xuyên suốt bài thơ, nhịp điệu chậm rãi, tha thiết như một lời ru hời, khiến người đọc như lạc vào thế giới của tình yêu thương vô bờ bến. Điệp khúc "Cho con" được lặp lại nhiều lần như khẳng định một chân lý vĩnh cửu: Cuộc đời của cha mẹ từ khi có con đã không còn là của riêng mình nữa. Mọi niềm vui, nỗi buồn hay sự nỗ lực đều xoay quanh "mầm non" bé nhỏ ấy. Những lời nhắn nhủ trong bài thơ không hề giáo điều, khô khan mà thấm đẫm sự dịu dàng, uốn nắn con bằng lòng nhân ái và sự bao dung.
Điều làm em xúc động nhất chính là triết lý sống cao đẹp mà bài thơ gửi gắm. Qua những vần thơ, Tuấn Dũng đã khéo léo nhắc nhở mỗi người con về cội nguồn, về lòng biết ơn. Dẫu sau này con có đi đâu, làm gì, có trở thành người vĩ đại hay bình thường, thì gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất, nơi có cha đang dang rộng vòng tay chờ đón. Hình ảnh người cha hiện lên vừa vĩ đại như núi cao, vừa hiền hòa như dòng suối, là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất cho con giữa dòng đời đầy sóng gió.
Khép lại bài thơ, dư âm của những câu chữ vẫn còn vang vọng mãi trong tâm trí em. "Cho con" của Tuấn Dũng đã đánh thức trong mỗi chúng ta tình yêu thương và sự trân trọng dành cho đấng sinh thành. Đọc bài thơ, em thầm cảm ơn cha mẹ đã luôn là "cánh chim", là "cánh buồm" đưa em đi qua những tháng năm tuổi thơ êm đềm. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa để đền đáp công ơn biển trời ấy và để xứng đáng với những kỳ vọng mà cha mẹ đã gửi gắm vào mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
12356
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
10049
Gửi báo cáo thành công!
