Viết một bài văn kể lại kỉ niệm niệm với một người thân mà em xem là điểm tựa tinh thần của mình
Quảng cáo
4 câu trả lời 29
Bài văn tham khảo:
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng cần một "khoảng lặng" bình yên để trở về sau những giông bão, một người mà chỉ cần nghĩ đến thôi là trái tim đã thấy ấm áp. Với tôi, người đó chính là ông ngoại – người đồng hành, người thầy và cũng là "điểm tựa tinh thần" vững chắc nhất trong những năm tháng trưởng thành.
Ông tôi là một người lính phục viên, dáng người gầy nhưng quắc thước, đôi bàn tay chai sần vì sương gió nhưng lại vô cùng ấm áp. Kỉ niệm sâu sắc nhất giữa tôi và ông gắn liền với một lần tôi thất bại trong kì thi chọn học sinh giỏi năm lớp 7. Khi đó, tôi đã đặt rất nhiều kì vọng, thậm chí tự mãn về khả năng của mình để rồi nhận về kết quả không như ý. Tôi thất vọng, xấu hổ và tự nhốt mình trong phòng, chẳng muốn ăn uống hay trò chuyện với ai. Chiều hôm đó, ông gõ cửa phòng tôi, không lời quở trách, không giáo điều, ông chỉ bảo: "Ra vườn giúp ông tỉa mấy gốc hồng, gió bão hôm qua làm nó nghiêng ngả quá." Tôi miễn cưỡng bước ra. Nhìn những cành hồng vốn kiêu hãnh giờ tơi tả, nhụy hoa dập nát, tôi càng thấy giống tâm trạng mình lúc này. Ông chậm rãi nâng một cành hoa bị gãy, vừa buộc lại vào cọc tre vừa nói: "Con thấy không, cái cây muốn ra hoa thơm thì phải trải qua nắng gắt, bão bùng. Những cành bị gãy hôm nay nếu được chăm sóc, mùa sau nó sẽ đâm chồi khỏe hơn. Con người cũng vậy, ngã ở đâu thì phải nhìn xem chỗ đó có viên đá nào làm mình vấp để lần sau biết đường mà tránh, chứ không phải cứ ngồi đó nhìn vết thương rồi khóc." Câu nói giản dị của ông như một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Ánh mắt hiền từ nhưng cương quyết của ông giúp tôi hiểu ra rằng, thất bại này không phải là dấu chấm hết, mà là một bài học để tôi rèn luyện sự khiêm tốn và kiên trì. Tối hôm đó, dưới ánh đèn vàng, hai ông cháu cùng nhau ôn lại những kiến thức tôi đã sai. Cảm giác ấm áp từ tách trà gừng ông pha và giọng nói trầm ấm của ông đã xua tan mọi mặc cảm trong tôi. Kể từ ngày đó, mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc sống hay áp lực học tập, tôi lại nhớ về dáng vẻ của ông bên gốc hồng. Ông không chỉ cho tôi lời khuyên, mà còn cho tôi niềm tin vào giá trị bản thân. Ông chính là bến đỗ bình yên, là điểm tựa tinh thần giúp tôi vững bước trước những thử thách của cuộc đời.
Thời gian có thể lấy đi sức khỏe của ông, nhưng những bài học và tình yêu thương ông dành cho tôi vẫn luôn vẹn nguyên, là ngọn hải đăng chỉ đường cho tôi về phía ánh sáng.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và bà xảy ra vào năm tôi học lớp 5. Đó là kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố, kỳ thi mà tôi đã dồn hết tâm huyết và sự kỳ vọng. Thế nhưng, kết quả lại không như ý. Khi biết mình trượt, tôi cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, tự ti và chẳng muốn gặp ai.
Chiều hôm đó, tôi lẳng lặng đi bộ về nhà, nước mắt cứ chực trào ra. Thay vì vào nhà chào hỏi như mọi khi, tôi chạy thẳng ra vườn chuối sau nhà, ngồi sụp xuống một gốc cây và khóc nức nở. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, tôi nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi trên lá khô. Bà đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cầm một chiếc khăn tay cũ kỹ nhưng sạch sẽ.
Bà không hỏi tôi về điểm số, cũng không trách mắng. Bà chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, đưa khăn cho tôi lau mặt và nhẹ nhàng bảo: "Con biết không, cây chuối này năm ngoái bị bão quật đổ ngang thân, ai cũng nghĩ nó chết rồi. Nhưng nhìn xem, giờ nó lại xanh tốt và trổ buồng đấy thôi."
Bà nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi, hơi ấm từ bàn tay chai sần của bà như truyền thêm sức mạnh: "Thất bại một lần không có nghĩa là hết. Nó chỉ là một điểm dừng để con nhìn lại và bước tiếp mạnh mẽ hơn. Bà tin cháu của bà làm được."
Lời nói giản dị của bà như một liều thuốc chữa lành mọi tổn thương trong lòng tôi. Nhờ có sự thấu hiểu và khích lệ ấy, tôi đã gạt đi nước mắt, đứng dậy và bắt đầu lại từ đầu. Bà không chỉ là người thân, mà còn là bến đỗ bình yên, là nguồn động lực giúp tôi vượt qua những dông bão đầu đời.
Đến tận bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ về hình ảnh bà bên gốc chuối chiều hôm ấy. Bà chính là điểm tựa tinh thần vĩnh cửu, dạy cho tôi biết thế nào là sự kiên cường và lòng yêu thương.
Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng cần một điểm tựa để bám víu mỗi khi mệt mỏi hay vấp ngã. Với tôi, điểm tựa vững chãi và ấm áp nhất chính là bà ngoại – người đã cùng tôi đi qua những năm tháng tuổi thơ với một kỉ niệm mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên.
Năm đó, tôi học lớp 5. Vì một chút ham chơi, tôi đã không học bài và nhận về điểm số thấp nhất từ trước đến nay. Cảm giác thất vọng, sợ hãi bị bố mẹ mắng khiến tôi không dám về nhà. Tôi lang thang ngoài cánh đồng cho đến khi trời sập tối, lòng nặng trĩu những lo âu. Chính lúc ấy, từ xa, tôi thấy bóng dáng gầy gò của bà đang cầm chiếc đèn pin cũ, vừa đi vừa gọi tên tôi bằng giọng run run vì lo lắng.
Khi nhìn thấy tôi, bà không hề trách mắng một lời. Bà chỉ tiến tới, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của tôi và dắt về. Tối hôm đó, bà ngồi bên cạnh, vừa xoa dầu vào đôi chân mỏi nhừ của tôi, vừa nhẹ nhàng bảo: "Điểm số quan trọng, nhưng sự trung thực và lòng dũng cảm đối mặt với lỗi sai còn quan trọng hơn, con ạ. Đừng vì một thất bại mà bỏ cuộc, cũng đừng vì sợ hãi mà chạy trốn." Lời nói của bà như làn nước mát xoa dịu đi sự tự ti trong lòng tôi. Dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt bà hiền từ nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, khiến tôi cảm thấy mình không hề đơn độc.
Kỉ niệm về buổi tối hôm đó đã trở thành một bài học lớn cho tôi. Sau này, mỗi khi đối mặt với những áp lực lớn trong học tập hay cuộc sống, tôi lại nhớ về bàn tay ấm áp và lời dạy của bà. Bà không chỉ là người thân, mà còn là bến đỗ bình yên, là nguồn động lực giúp tôi mạnh mẽ hơn sau mỗi lần vấp ngã.
Dù thời gian có trôi đi, hình ảnh bà ngồi bên hiên nhà đợi tôi vẫn mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, nhắc nhở tôi phải sống tốt và bản lĩnh hơn mỗi ngày.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có một điểm tựa tinh thần để nương tựa những lúc buồn vui. Với em, bà ngoại chính là người như thế. Bà không chỉ yêu thương, chăm sóc mà còn luôn động viên, giúp em vượt qua những khó khăn trong học tập và cuộc sống.
Em nhớ nhất là lần em thi học kì môn Toán nhưng kết quả không được như mong muốn. Khi nhận bài kiểm tra với điểm số thấp, em rất buồn và thất vọng về bản thân. Em sợ bố mẹ trách mắng nên chỉ lặng lẽ ngồi một góc trong nhà, không nói chuyện với ai. Hôm đó, bà đã nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, xoa đầu em và hỏi han. Nghe em kể lại mọi chuyện, bà không trách mà chỉ mỉm cười hiền hậu.
Bà kể cho em nghe về thời trẻ của bà, khi việc học còn nhiều khó khăn. Có lần bà cũng từng thất bại, nhưng nhờ kiên trì và không bỏ cuộc nên mới đạt được điều mình mong muốn. Bà bảo: “Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là con không dám đứng lên sau thất bại.” Lời nói giản dị ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Bà còn giúp em xem lại những bài toán sai, chỉ ra chỗ em còn thiếu sót và động viên em cố gắng hơn ở lần sau.
Nhờ có bà, em dần lấy lại tinh thần. Em chăm chỉ học tập hơn, mạnh dạn hỏi thầy cô khi chưa hiểu bài. Kết quả là ở lần kiểm tra sau, em đã đạt điểm cao hơn và cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Em chạy về khoe với bà, bà chỉ cười hiền và nói: “Bà tin cháu mà.”
Đến bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhớ đến lời dạy của bà. Bà chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn động viên lớn lao giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng yêu thương và sự tin tưởng của bà.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
1228 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
