Quảng cáo
2 câu trả lời 85
Tôi là người em trong câu chuyện mà người đời vẫn thường kể cho nhau nghe về cây khế và con chim thần. Cho đến tận bây giờ, khi đã sống cuộc đời bình yên và dư dả, tôi vẫn không thể quên được những ngày tháng gian khó nhưng đầy tình nghĩa ấy.
Cha mẹ mất sớm, anh trai tôi vốn là người tham lam đã chiếm hết nhà cửa, ruộng vườn, chỉ để lại cho tôi một túp lều rách nát và một cây khế ở góc vườn. Ngày ấy, tôi không hề oán trách anh, chỉ lẳng lặng cùng vợ chăm sóc cây khế, coi đó là niềm hy vọng duy nhất để mưu sinh. Như thấu hiểu lòng người, cây khế lớn nhanh như thổi, cành lá sum suê và sai trĩu những quả vàng mọng, ngọt lịm.
Thế nhưng, khi khế vừa chín thì một con chim phượng hoàng khổng lồ từ đâu bay đến ăn lấy ăn để. Thú thật, lúc đó tôi vừa sợ vừa xót của. Tôi bèn đánh bạo thưa với chim: "Chim ơi, nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này để đổi gạo, chim ăn hết rồi vợ chồng tôi biết sống sao?". Thật kỳ lạ, con chim bỗng ngừng ăn, nghiêng đầu nhìn tôi rồi cất tiếng nói như tiếng người: "Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng".
Vợ chồng tôi nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn bàn nhau may đúng chiếc túi dài ba gang tay. Sáng hôm sau, chim thần đúng hẹn bay đến, cõng tôi trên lưng. Cảm giác ngồi trên lưng chim, bay qua những tầng mây xanh ngắt, vượt qua biển cả mênh mông thực sự là một trải nghiệm không bao giờ quên. Chim đưa tôi đến một hòn đảo đầy rẫy vàng bạc, châu báu. Nhớ lời chim dặn, tôi chỉ lấy đủ vàng vào chiếc túi ba gang rồi trở về. Từ đó, gia đình tôi trở nên giàu có, nhưng chúng tôi vẫn luôn mở lòng giúp đỡ những người nghèo khổ xung quanh.
Chuyện đến tai anh trai tôi. Anh vội vã chạy sang, nằng nặc đòi đổi cả gia tài lấy túp lều và cây khế của tôi. Thương anh, tôi đồng ý ngay. Nhưng lòng tham của con người thật đáng sợ. Khi chim thần đến, anh tôi không chỉ may một chiếc túi khổng lồ "mười hai gang" mà còn nhồi nhét vàng vào đầy túi, đầy tay áo, thậm chí là cả trong ống quần.
Trên đường bay về, vì sức nặng quá lớn, chim thần đã nhiều lần nhắc anh bỏ bớt vàng đi nhưng anh tôi vẫn ngoan cố ôm khư khư lấy khối tài sản ấy. Một cơn gió mạnh ập đến, chim thần vì quá mệt đã nghiêng cánh, anh tôi cùng chiếc túi nặng trĩu đã rơi thẳng xuống biển sâu.
Tin dữ ập đến, tôi đau xót vô cùng. Dù anh có đối xử tệ bạc, nhưng đó vẫn là người thân duy nhất của tôi. Câu chuyện của anh là một bài học đắt giá mà tôi luôn dặn lòng phải ghi nhớ: Hạnh phúc đích thực chỉ đến từ sức lao động chân chính và lòng biết ơn, còn lòng tham không đáy sẽ chỉ dẫn con người ta đến vực thẳm của sự hủy diệt.
Mỗi khi đứng dưới gốc khế già, nghe tiếng lá xào xạc, tôi như vẫn thấy bóng dáng của loài chim thần năm ấy, nhắc nhở mình về sự tử tế và lòng vị tha trong cuộc đời này.
CHUYỆN CÂY KHẾ: LỜI TỰ TỰ CỦA NGƯỜI EM
Ngày cha mẹ qua đời, tài sản để lại chẳng có gì ngoài một ngôi nhà cũ và một mảnh vườn nhỏ. Anh trai tôi, vốn tính tham lam và ích kỷ, đã nhanh tay chiếm lấy toàn bộ cơ nghiệp, chỉ để lại cho vợ chồng tôi một túp lều rách nát và một cây khế già nua ở góc vườn.
Mùa hè năm ấy, nắng đổ lửa xuống dải đất miền Trung. Giữa lúc cuộc sống túng quẫn nhất, cây khế bỗng nở hoa tím biếc cả một góc trời. Khi những trái khế đầu tiên mọng nước, vàng óng như mật ong treo lủng lẳng trên cành, gia đình tôi chưa kịp mừng rỡ thì một vị khách không mời đã xuất hiện.
Đó là một con chim đại bàng khổng lồ, lông vàng rực rỡ như nắng quái. Nó đáp xuống làm rung rinh cả tán lá, thản nhiên mổ những quả khế ngon nhất. Vợ tôi xót xa kêu lên: — Chim ơi, nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này làm kế sinh nhai, chim ăn hết rồi vợ chồng tôi biết lấy gì mà sống?
Con chim bỗng ngừng ăn, đôi mắt tinh anh nhìn chúng tôi rồi cất giọng trầm đục: — Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.
Lời nói ấy nghe như thực như mơ. Sáng hôm sau, chim đúng hẹn bay về, chở tôi trên tấm lưng rộng mênh mông như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương. Chúng tôi bay qua những đám mây trắng xóa, vượt qua những dãy núi trùng điệp rồi đáp xuống một hòn đảo kỳ lạ giữa biển khơi. Ôi chao! Khắp nơi toàn là vàng bạc và đá quý, lấp lánh dưới ánh mặt trời đến lóa cả mắt. Nhớ lời chim dặn, tôi chỉ lấy đầy túi ba gang rồi trở về.
Từ đó, gia đình tôi khấm khá hẳn lên. Tôi đem vàng bạc giúp đỡ người nghèo trong vùng, biến mảnh vườn khô cằn thành một trang trại xanh tươi. Tiếng lành đồn xa đến tai người anh. Anh ta đùng đùng kéo vợ đến, đòi đổi cả dinh cơ lấy cây khế của tôi. Thương anh, tôi chấp nhận.
Nhưng lòng tham vốn là một hố sâu không đáy. Khi chim đại bàng lại đến và nói câu thần chú cũ, anh tôi đã bí mật bảo vợ may một cái túi chín gang, to như một cái bao tải khổng lồ.
Ngày ra đảo, anh ta điên cuồng vơ vét, không chỉ đầy túi mà còn nhét đầy vào vạt áo, gấu quần. Khi bay về giữa biển, một cơn gió lốc bất ngờ ập đến. Con chim kiệt sức vì sức nặng quá lớn, nó chao nghiêng đôi cánh. Anh tôi không chịu buông bỏ túi vàng, cả người và của quý đều rơi tõm xuống biển sâu, để lại sự hối tiếc muộn màng giữa sóng nước mênh mông.
Cây khế già vẫn đứng đó, lặng lẽ tỏa bóng mát trong vườn cũ. Nó như một chứng nhân thầm lặng nhắc nhở hậu thế rằng: "Hạnh phúc thực sự chỉ đến với những trái tim biết đủ và biết sẻ chia."
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250405 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78444 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62727 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62137 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53036 -
47061
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43993 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41480 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41244
