(Lược đoạn đầu: Nguyễn Sinh người Thanh Trì, diện mạo đẹp đẽ, tư chất thông minh, giọng hát ngọt ngào. Chàng sớm mồ côi cha mẹ, nhà nghèo nên học hành dang dở, chàng làm nghề chèo đò. Vì say đắm giọng hát và vẻ ưa nhìn của chàng nên có con gái một nhà giàu họ Trần đã đem lòng yêu mến, sai người hầu đem khăn tay đến tặng, dặn chàng nhờ người mối manh đến hỏi. Nguyễn Sinh nhờ mẹ bảo người mối manh đến nhà nàng nhưng bố nàng chê chàng nghèo nên không nhận lời, còn dùng lời lẽ không hay để mắng bà mối. Chàng phẫn chí bỏ đi xa để lập nghiệp; cô gái biết chuyện âm thầm đau khổ chẳng hề giãi bày cùng ai, dần sinh bệnh, hơn một năm sau thì nàng qua đời.)
Trước khi nhắm mắt, nàng dặn cha:
– Trong ngực con chắc có một vật lạ. Sau khi con nhắm mắt, xin cha cho hỏa táng để xem vật đó là vật gì?
Ông làm theo lời con. Khi lửa thiêu đã lụi, ông thấy trong nắm xương tàn, sót lại một vật, to bằng cái đấu, sắc đỏ như son, không phải ngọc cũng chẳng phải đá, nó trong như gương, búa đập không vỡ. Nhìn kĩ thì thấy trong khối ấy có hình một con đò, trên đò một chàng trai trẻ tuổi đang ngả đầu tựa mái chèo nằm hát. Nhớ lại việc nhân duyên trước kia của con, ông chợt hiểu ra vì chàng lái đò mà con gái ông chết, hối thì không kịp nữa. Ông bèn đóng một chiếc hộp con, cất khối đó ấy vào trong, đặt lên giường của con gái.
Nguyễn Sinh bỏ nhà lên Cao Bằng làm khách của trấn tướng. Chàng vì hát hay nên được trấn tướng yêu quý. Hơn một năm sau, chàng dần dần có của ăn, rồi mấy năm nữa tích cóp lại được hơn hai trăm lạng vàng. Chàng nghĩ: “Số vàng này đủ để chi dùng cho việc cưới xin”. Xong, chàng sửa soạn hành trang trở về. Đến nhà, chàng hỏi thăm ngay cô gái nọ. Được nghe tất cả đầu đuôi về nàng, chàng vô cùng đau đớn, vội sắm sửa lễ vật đến điếu nàng. Khi chàng làm lễ xong, bố cô có mời chàng ở lại dùng cơm. Chàng xin ông cho xem vật đá được cất giấu trong hộp con. Ông mở hộp lấy ra đưa chàng. Chàng nâng niu cầm lấy, lòng vô cùng xúc động, hai dòng lệ trào ra nhỏ xuống khối đá đỏ. Bỗng khối đá tan ra thành nước, từng giọt đều biến thành máu tươi, chảy đầm đìa vào tay áo chàng. Chàng cảm kích mối tình của nàng, thề không lấy ai nữa.
(Trích Chuyện tình ở Thanh Trì, Lan Trì kiến văn lục, Vũ Trinh, in trong cuốn Văn xuôi tự sự Việt Nam thời trung đại, NXB Giáo dục, 1997, tr. 424–426)
Quảng cáo
1 câu trả lời 46
Đoạn văn tham khảo 1:
Trong văn bản "Chuyện tình ở Thanh Trì", nhân vật Nguyễn Sinh hiện lên là một chàng trai không chỉ có ngoại hình đẹp đẽ, tư chất thông minh mà còn mang một tâm hồn trọng tình, trọng nghĩa. Dù xuất thân nghèo khó, làm nghề chèo đò để mưu sinh, chàng vẫn khiến người đọc cảm phục bởi ý chí tự lập và lòng tự trọng cao khải. Khi bị cha cô gái họ Trần từ chối sỉ nhục vì cảnh nghèo, Nguyễn Sinh không lún sâu vào bi lụy mà quyết tâm "phẫn chí bỏ đi xa để lập nghiệp", thể hiện khát vọng khẳng định bản thân và nỗ lực vun đắp cho hạnh phúc tương lai. Chi tiết chàng tích cóp được vàng với suy nghĩ "đủ để chi dùng cho việc cưới xin" cho thấy tình cảm chân thành, thủy chung mà chàng dành cho người con gái ấy. Tuy nhiên, bi kịch ập đến khi chàng trở về thì nàng đã qua đời. Phân cảnh Nguyễn Sinh nhỏ lệ trước khối đá đỏ – kết tinh từ nỗi đau của cô gái – khiến nó tan ra thành máu tươi là một chi tiết kỳ ảo đắt giá. Nó không chỉ minh chứng cho sự tương cảm giữa hai trái tim mà còn làm nổi bật sự xúc động mãnh liệt và lòng cảm kích của chàng trước mối tình sâu nặng của nàng. Lời thề "không lấy ai nữa" của Nguyễn Sinh là minh chứng cuối cùng cho một nhân vật chính trực, trọng tình, biến câu chuyện trở thành một bài ca buồn về tình yêu chung thủy vượt qua ranh giới âm dương.
Đoạn văn tham khảo 2:
Trong văn bản "Chuyện tình ở Thanh Trì", nhân vật Nguyễn Sinh hiện lên không chỉ là một trang nam tử có diện mạo đẹp đẽ, tư chất thông minh mà còn là biểu tượng cho khát vọng hạnh phúc và tấm lòng thủy chung son sắt. Dù sớm mồ côi, phải làm nghề chèo đò nghèo khó, chàng vẫn mang trong mình lòng tự trọng cao khải; chính sự "phẫn chí" trước lời lẽ miệt thị của cha cô gái đã trở thành động lực để chàng lên Cao Bằng lập nghiệp. Ý chí của Nguyễn Sinh không đơn thuần là tham vọng giàu sang, mà là khát vọng xóa bỏ rào cản giai cấp để xứng đáng với người mình yêu, thể hiện qua việc chàng cần mẫn tích cóp suốt nhiều năm chỉ với mục đích "chi dùng cho việc cưới xin". Tuy nhiên, bi kịch ập đến khi ngày chàng thành danh trở về cũng là lúc người thương đã âm dương cách trở. Chi tiết kỳ ảo khi Nguyễn Sinh nhỏ lệ khiến khối đá đỏ (vốn là nhục thân kết tinh từ nỗi đau của cô gái) tan chảy thành máu tươi là một hình tượng đầy ám ảnh. Nó không chỉ là sự giao thoa kỳ diệu giữa hai tâm hồn đồng điệu mà còn là sự thức tỉnh muộn màng của một tình yêu bị lễ giáo ngăn trở. Giọt nước mắt của chàng không chỉ là nỗi đau mất mát, mà còn là sự cảm kích và xót xa trước một chân tình quá đỗi lớn lao. Lời thề "không lấy ai nữa" sau đó đã nâng tầm nhân vật Nguyễn Sinh: từ một chàng trai chèo đò nghèo khó trở thành một chính nhân quân tử trọng tình, trọng nghĩa, biến mối tình của họ thành một huyền thoại về sự thủy chung bất tử trong dòng văn học trung đại Việt Nam.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250405 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78444 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62727 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62137 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53036 -
47061
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43993 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41480 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41244
