Để dàn Ý chi tiết hãy viết đoạn văn nêu cảm nghĩ của em về một yếu tố nội dung nghệ thuật mà em cho là đặc sắc nhất của bài thơ chiều xuân
Quảng cáo
2 câu trả lời 123
1. Dàn ý chi tiết
a. Mở đoạn:
- Giới thiệu tác giả Anh Thơ và bài thơ "Chiều xuân".
- Nêu yếu tố nghệ thuật đặc sắc nhất: Nghệ thuật lấy động tả tĩnh (sử dụng những chuyển động nhỏ để làm nổi bật sự tĩnh lặng, yên bình của cảnh vật).
b. Thân đoạn:
- Phân tích biểu hiện:
+ Chuyển động của những hạt mưa bụi "êm đềm", "phơi phới".
+ Hình ảnh con bướm "rập rờn" bên hoa nẩy lộc.
+ Tiếng cá nhảy làm giật mình những chú cò trắng trên đồng.
+ Hành động của cô nàng lẻn tay vào giật cỏ.
- Tác dụng của yếu tố nghệ thuật:
+ Những chuyển động rất khẽ, rất nhẹ không làm xao động không gian mà ngược lại, càng nhấn mạnh vào cái "tĩnh" của buổi chiều xuân mưa bụi.
+ Tạo nên một bức tranh quê sinh động, có hồn nhưng vẫn giữ được nét thanh bình, mơ màng đặc trưng của vùng đồng bằng Bắc Bộ.
+ Thể hiện cái nhìn tinh tế và tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết của nhà thơ.
c. Kết đoạn:
+ Khẳng định lại giá trị của nghệ thuật lấy động tả tĩnh trong việc tạo nên thành công của tác phẩm.
+ Nêu cảm nghĩ cá nhân (cảm thấy thêm yêu, thêm trân trọng vẻ đẹp giản dị của quê hương).
2. Đoạn văn nghị luận tham khảo (khoảng 500 chữ)
Trong bức tranh thơ "Chiều xuân" đầy nét vẽ mơ màng của Anh Thơ, tôi đặc biệt ấn tượng với nghệ thuật lấy động tả tĩnh – một thủ pháp nghệ thuật cổ điển được tác giả vận dụng vô cùng sáng tạo để làm nổi bật vẻ đẹp thanh bình của làng quê Bắc Bộ. Khác với những bức tranh xuân ồn ào, rực rỡ, "Chiều xuân" hiện lên qua những chuyển động vô cùng nhẹ nhàng và tinh tế. Ngay từ mở đầu, hình ảnh "mưa đổ bụi êm đềm" và những cánh bướm "rập rờn" không hề làm không gian trở nên xáo trộn, mà trái lại, nó càng tô đậm thêm sự yên ắng, tĩnh mịch của một buổi chiều mưa. Điểm xuyết trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của dòng sông vắng khách là những âm thanh và hình ảnh đầy sức gợi: "Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặng / Lũ cò con chốc chốc vụt bay ra". Đặc biệt, câu thơ "Cá nhảy làm giật mình chú cò trắng" chính là đỉnh cao của nghệ thuật lấy động tả tĩnh. Một tiếng "nhảy" của cá, một cái "giật mình" của cò như một nét bút phá tan sự im lìm nhưng thực chất lại để khẳng định rằng không gian ấy yên tĩnh đến mức một tiếng động nhỏ cũng đủ sức gây xao động. Sự tĩnh lặng ở đây không phải là sự chết chóc, ngưng đọng mà là sự tĩnh lặng của sự sống đang nảy nở một cách thầm lặng. Ở khổ thơ cuối, hình ảnh cô nàng cỏn trẻ "lẻn tay giật cỏ" giữa cánh đồng bao la càng làm cho bức tranh quê trở nên gần gũi, thân thương. Qua cách sử dụng các động từ nhẹ nhàng như "đổ", "rập rờn", "vụt", "nhảy", Anh Thơ đã không chỉ vẽ ra một khung cảnh thiên nhiên mà còn truyền vào đó hơi thở của hồn quê. Nghệ thuật lấy động tả tĩnh đã giúp tác giả nắm bắt được cái thần của chiều xuân: một vẻ đẹp bình dị, trong trẻo và thấm đẫm tình yêu quê hương xứ sở. Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy cảnh mà còn thấy được cả tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của người nghệ sĩ trước những biến chuyển dù là nhỏ nhất của đất trời.
$\color{blue}{\textbf{1. Dàn ý chi tiết}}$
$\color{blue}{\textbf{Mở đoạn:}}$
$\color{blue}{\text{Giới thiệu tác giả Anh Thơ và bài thơ "Chiều xuân".}}$
$\color{blue}{\text{Nêu yếu tố nghệ thuật đặc sắc nhất: Nghệ thuật lấy "động" tả "tĩnh" kết hợp với bút pháp vẽ tranh bằng lời.}}$
$\color{blue}{\textbf{Thân đoạn:}}$
$\color{blue}{\text{Phân tích vẻ đẹp của bức tranh chiều xuân: Cảnh vật hiện lên với vẻ tĩnh lặng, thanh bình đặc trưng của làng quê Bắc Bộ (mưa bụi êm đềm, con đò biếng lười, dòng sông trôi, đàn bướm rập rờn).}}$
$\color{blue}{\text{Phân tích nghệ thuật lấy "động" tả "tĩnh":}}$
$\color{blue}{\text{Những cử động rất nhẹ: "mưa đổ bụi êm đềm", "cánh bướm rập rờn", "trâu đứng cúi ăn mưa".}}$
$\color{blue}{\text{Cái "động" rõ nhất ở khổ cuối: Hình ảnh cô nàng yếm thắm "giật mình" khi đàn cò trắng hạ cánh.}}$
$\color{blue}{\text{Tác dụng: Những chuyển động khẽ khàng không làm xao động không gian mà càng làm nổi bật cái tĩnh lặng, mơ màng của một buổi chiều xuân mưa bụi.}}$
$\color{blue}{\textbf{Kết đoạn:}}$
$\color{blue}{\text{Khẳng định giá trị của nghệ thuật này trong việc thể hiện tình yêu quê hương tha thiết, kín đáo của tác giả.}}$
$\color{blue}{\textbf{2. Đoạn văn cảm nghĩ}}$
$\color{blue}{\text{Trong bài thơ "Chiều xuân", yếu tố nghệ thuật mà em cho là đặc sắc và ấn tượng nhất chính là bút pháp lấy "động" tả "tĩnh" đầy tinh tế của Anh Thơ. Nữ sĩ không miêu tả cái tĩnh lặng bằng sự im lìm tuyệt đối, mà khơi gợi nó qua những chuyển động vô cùng khẽ khàng, mỏng mảnh của thiên nhiên. Đó là làn "mưa đổ bụi êm đềm" trên bến vắng, là cánh bướm "rập rờn" bay qua dải đê, hay hình ảnh con trâu "thong thả" cúi ăn mưa trên đồng cỏ xanh rờn. Đặc biệt, cái giật mình của cô nàng yếm thắm khi đàn cò trắng bất chợt hạ cánh xuống cánh đồng ở khổ thơ cuối chính là đỉnh cao của nghệ thuật này. Tiếng động của cánh cò và cái giật mình của con người không làm phá vỡ không gian, trái lại, nó càng tôn thêm vẻ thanh bình, yên ả đến tuyệt đối của làng quê Việt Nam vào mùa xuân. Qua những nét vẽ "động" mà rất "tĩnh" ấy, bức tranh chiều xuân hiện lên không chỉ đẹp một cách mơ màng, thi vị mà còn chan chứa tình yêu quê hương đất nước nồng nàn, sâu đậm của tâm hồn nữ sĩ.}}$
#$\color{red}{\text{u}}\color{orange}{\text{y}}\color{yellow}{\text{e}}\color{green}{\text{n}}\color{blue}{\text{c}}\color{indigo}{\text{u}}\color{violet}{\text{t}}\color{red}{\text{e}}\color{orange}{\text{c}}\color{yellow}{\text{o}}\color{green}{\text{r}}\color{blue}{\text{e}}$
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
6987 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4563 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2597 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2058 -
1698
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
1230 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
