Viết bài văn nghị luận phân tích đoạn thơ sau:
Con đi xa, nhớ hương vị tuổi thơ
Mùi cơm cháy, con vẫn ăn ngày trước
Đôi chân con đi khắp miền Tổ quốc
Chẳng nơi nào… có vị cơm năm xưa…
Cơm cháy quê nghèo… có nắng, có mưa
Có lời mẹ ru, ngọt ngào cay đắng
Có những hi sinh, nhớ thương thầm lặng
Con yêu nước mình… từ những câu ca…
Cơm cháy quê nghèo… mặn mồ hôi cha
Có vị thơm rơm, cánh đồng mùa gặt
Muối mặn gừng cay, có hè nắng gắt
Có ánh trăng vàng… chị múc bên sông…
Quảng cáo
3 câu trả lời 106
Bài văn tham khảo:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, quê hương không chỉ là mảnh đất nơi ta sinh ra, mà còn là một miền ký ức được dệt nên từ những điều bình dị nhất. Có người nhớ về khói bếp, nhớ về cánh diều, nhưng với người con trong đoạn thơ trên, quê hương lại hiện hữu qua một "hương vị" đặc biệt: mùi cơm cháy. Đoạn thơ là một nốt nhạc trầm đầy xúc động, khơi gợi trong lòng người đọc về tình yêu gia đình gắn liền với tình yêu đất nước.
Mở đầu đoạn thơ, tác giả đưa ta vào không gian của một người con xa xứ, đang mang theo hành trang là những mảnh ghép của tuổi thơ: "Con đi xa, nhớ hương vị tuổi thơ Mùi cơm cháy, con vẫn ăn ngày trước" Lời thơ như một lời thủ thỉ, tâm tình. "Mùi cơm cháy" – một thứ đồ ăn giản đơn, thậm chí là "nhà nghèo" của những ngày xưa cũ – lại trở thành biểu tượng của cả một thời niên thiếu. Cái hay của tác giả nằm ở sự đối lập giữa không gian "khắp miền Tổ quốc" và "nơi có vị cơm năm xưa". Đôi chân người con đã đi qua ngàn dặm, nếm trải đủ cao lương mĩ vị, nhưng trái tim vẫn mãi trung thành với một mùi vị duy nhất. Tại sao lại như vậy? Câu trả lời nằm ở những lớp nghĩa sâu xa được bóc tách ở các câu thơ tiếp theo: "Cơm cháy quê nghèo… có nắng, có mưa Có lời mẹ ru, ngọt ngào cay đắng Có những hi sinh, nhớ thương thầm lặng"
Điệp từ "có" được lặp lại liên tiếp như một sự liệt kê những giá trị tinh thần kết tinh trong miếng cơm cháy giòn rụm. Trong vị cơm ấy không chỉ có tinh hoa của đất trời (nắng, mưa) mà còn có cả cuộc đời của mẹ. "Lời mẹ ru" hòa quyện giữa "ngọt ngào" của tình yêu và "cay đắng" của nỗi nhọc nhằn. Miếng cơm ấy chín bằng lửa rơm, nhưng được nuôi dưỡng bằng "những hi sinh thầm lặng" của người phụ nữ Việt Nam tảo tần. Từ đó, tình cảm cá nhân đã nâng tầm thành tình yêu lớn lao: "Con yêu nước mình… từ những câu ca". Hóa ra, tình yêu Tổ quốc không phải là điều gì trừu tượng, nó bắt nguồn từ những hạt gạo thấm đẫm mồ hôi và lời ru của mẹ.
Khổ thơ cuối tiếp tục mở rộng biên độ của nỗi nhớ sang hình ảnh người cha và cảnh sắc quê hương: "Cơm cháy quê nghèo… mặn mồ hôi cha Có vị thơm rơm, cánh đồng mùa gặt Muối mặn gừng cay, có hè nắng gắt Có ánh trăng vàng… chị múc bên sông…"
Nếu ở trên là tình mẹ dịu dàng thì ở đây là sự nhọc nhằn của cha với vị "mặn mồ hôi". Hình ảnh "muối mặn gừng cay" gợi nhắc đến đạo lý thủy chung, tình nghĩa ngàn đời của dân tộc. Bức tranh quê hiện lên đầy đủ cả khứu giác (thơm rơm), xúc giác (nắng gắt) và một hình ảnh tuyệt đẹp mang đậm tính thi vị: "Ánh trăng vàng… chị múc bên sông". Đoạn thơ kết thúc bằng một hình ảnh vừa thực vừa ảo, vẽ nên vẻ đẹp thanh bình nhưng cũng đầy lam lũ của làng quê Việt Nam. Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, kết hợp cùng các hình ảnh hoán dụ, điệp từ và những hình ảnh giàu sức gợi. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc như chính tên gọi "cơm cháy" nhưng lại có sức thẩm thấu sâu sắc vào tâm hồn độc giả.
Tóm lại, đoạn thơ không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ về một món ăn tuổi thơ, mà là bài ca về lòng biết ơn. Qua mùi cơm cháy, tác giả đã khắc họa chân dung của một gia đình Việt Nam truyền thống với người cha chịu thương chịu khó, người mẹ tần tảo và người chị đảm đang. Chính những "vị quê" ấy đã bồi đắp nên tâm hồn người con, để dù đi bất cứ đâu, con vẫn luôn mang trong mình bóng hình của nguồn cội.
Mở đầu đoạn thơ là sự đối lập giữa không gian "khắp miền Tổ quốc" và hương vị của "ngày trước". Dù người con có đi xa đến đâu, thưởng thức bao nhiêu cao lương mĩ vị, thì cái "vị cơm năm xưa" vẫn là một khoảng trống không thể lấp đầy [1]. Điệp từ "có" kết hợp với hình ảnh "nắng", "mưa", "lời mẹ ru" đã nâng tầm miếng cơm cháy từ một món ăn dân dã trở thành biểu tượng của sự chắt chiu, lam lũ. Trong vị giòn thơm ấy, có cả cái "ngọt ngào" của tình thân và cái "cay đắng" của kiếp người nghèo khó [1].
Khổ thơ tiếp theo mở rộng biên độ của nỗi nhớ. Tác giả không chỉ nhớ vị cơm mà còn nhớ cả những con người làm nên hương vị ấy. Đó là "mồ hôi cha" mặn mòi trên cánh đồng, là "ánh trăng vàng" chị múc bên bến sông. Những hình ảnh này khắc họa một bức tranh làng quê Việt Nam thanh bình nhưng cũng đầy gian khổ [1]. Câu thơ "Con yêu nước mình... từ những câu ca" khẳng định một chân lý: tình yêu Tổ quốc không phải điều gì trừu tượng, nó bắt đầu từ tình yêu những điều nhỏ bé nhất, từ lòng biết ơn những hy sinh thầm lặng của gia đình [1].
Về nghệ thuật, thể thơ tự do cùng nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng đã diễn tả trọn vẹn cảm xúc hoài niệm. Các hình ảnh ẩn dụ và nhân hóa giúp người đọc cảm nhận được "hương vị tuổi thơ" không chỉ bằng vị giác mà bằng cả tâm hồn.
Tóm lại, đoạn thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía về đạo lý uống nước nhớ nguồn. Cơm cháy quê nghèo chính là nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại, là hành trang tinh thần vô giá để mỗi người con vững bước trên vạn dặm hành trình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
5204 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4167 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1786 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1715 -
1504
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
