Quảng cáo
1 câu trả lời 167
Đoạn văn tham khảo:
Trong tác phẩm "Bố tôi" của Nguyễn Ngọc Thuần, hình ảnh người cha hiện lên như một biểu tượng của tình yêu thương thầm lặng nhưng vĩ đại vô cùng. Đó là một người đàn ông lam lũ với đôi bàn tay "chai sần", "nứt nẻ" – dấu ấn của những ngày dài lao động cực nhọc để lo cho con một cuộc sống đủ đầy. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài thô mộc ấy lại là một trái tim vô cùng dịu dàng và tinh tế. Người bố không dùng những lời hoa mỹ để biểu đạt tình cảm, mà ông gửi gắm tất cả vào sự chăm sóc tỉ mỉ, vào ánh mắt dõi theo từng bước chân con trưởng thành. Sự hy sinh của bố không chỉ dừng lại ở vật chất mà còn là sự bao dung, là bến đỗ bình yên nhất mỗi khi con vấp ngã. Đọc tác phẩm, ta xúc động nghẹn ngào trước chi tiết người bố nâng niu những gì thuộc về con, coi niềm vui của con chính là lẽ sống duy nhất của đời mình. Tình cảm ấy như một dòng suối ngầm, tuy âm thầm chảy dưới lớp đất đá khô cằn nhưng lại bền bỉ và mãnh liệt, nuôi dưỡng tâm hồn con lớn khôn. Qua nhân vật người bố, tác giả đã khắc họa một bức chân dung phụ tử thiêng liêng, nhắc nhở chúng ta rằng: hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ngay trong đôi bàn tay rám nắng và tấm lưng còng vì sương gió của cha.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250405 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78444 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62727 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62137 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53036 -
47061
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43993 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41480 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41244
