viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về nhân vật Bác Hồ trong bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ"
Quảng cáo
1 câu trả lời 46
Đoạn văn tham khảo 1:
Nhân vật Bác Hồ trong bài thơ của Minh Huệ là biểu tượng cao đẹp nhất của lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm đối với dân tộc. Giữa không gian đêm đông rừng núi lạnh lẽo, hình ảnh Bác hiện lên thật sưởi ấm lòng người qua những cử chỉ chăm sóc ân cần: Bác tự tay đốt lửa, rồi đi "dém chăn" cho từng chiến sĩ với bước chân nhẹ nhàng vì sợ con em mình giật mình thức giấc. Sự vĩ đại của Bác không chỉ nằm ở những quyết sách lớn lao, mà còn ở nỗi lòng "càng thương càng nóng ruột" khi nghĩ về những đoàn dân công đang phải ngủ ngoài rừng dưới làn mưa lạnh lẽo. Việc Bác không ngủ không còn là một hiện tượng nhất thời, mà nó đã trở thành một "lẽ thường tình" của một vị lãnh tụ suốt đời tận hiến cho non sông. Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy một vị Chủ tịch nước uy nghiêm, mà còn thấy một người Cha, người Bác, người Anh gần gũi, người đã dùng chính ngọn lửa từ trái tim mình để thắp sáng niềm tin và sức mạnh cho cả một quân đội trong cuộc kháng chiến trường kỳ.
Đoạn tham khảo 2:
Trong bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ", nhân vật Bác Hồ không hiện thân như một vị lãnh tụ xa vời trên đài cao danh vọng, mà hiện lên với hình ảnh một người cha già đầy trăn trở và yêu thương giữa đêm đông chiến khu khắc nghiệt. Cái hay của Minh Huệ là đã đặt Bác vào một bối cảnh đối lập: giữa cái rét mướt "mưa lâm thâm" của núi rừng và ngọn lửa hồng ấm áp do chính tay Bác nhóm lên. Hành động Bác đi "dém chăn" cho từng chiến sĩ, "chân bươn chẻo" nhẹ nhàng thể hiện một sự chăm chút tỉ mỉ, đầy bản năng của một người cha lo cho đàn con thơ. Nhưng đỉnh cao của sự xúc động lại nằm ở lý do Bác không ngủ: Bác không ngủ vì lòng thương đoàn dân công đang phải "đêm nay ngủ ngoài rừng", lấy lá cây làm chiếu, lấy manh áo mỏng làm chăn. Nỗi lòng của Bác là nỗi lòng của một bậc đại nhân, đại trí, luôn mang trên vai gánh nặng non sông nhưng vẫn không quên xót xa cho từng số phận nhỏ bé. Hình ảnh Bác ngồi đó, "vẻ mặt suy tư" bên bếp lửa, đã tạc vào lòng người đọc một biểu tượng bất tử về sự vị tha và đức hy sinh. Để rồi, kết thúc bài thơ, việc Bác không ngủ không còn là chuyện riêng của một đêm, mà nó là một "lẽ thường tình" bởi cả cuộc đời Người là một bản trường ca không nghỉ vì độc lập, tự do. Bác chính là ngọn lửa vĩnh cửu, không chỉ sưởi ấm đêm đông mà còn soi đường cho cả một dân tộc đi tới tương lai.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
12134
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
6186
