Đọc đoạn trích:
Ngô Tử Văn tên là Soạn, người huyện Yên Dũng, đất Lạng Giang. Chàng vốn khảng khái, nóng nảy, thấy sự tà gian thì không thể chịu được, vùng Bắc người ta vẫn khen là một người cương trực. Trong làng trước có một ngôi đền linh ứng lắm. Cuối đời nhà Hồ, quân Ngô sang lấn cướp, vùng ấy thành một nơi chiến trường. Bộ tướng của Mộc Thạnh có viên Bách hộ họ Thôi, tử trận ở gần đền, từ đấy làm yêu làm quái trong dân gian. Tử Văn rất tức giận, một hôm tắm gội sạch sẽ, khấn trời, rồi châm lửa đốt đền. Mọi người đều lắc đầu lè lưỡi, lo sợ thay cho Tử Văn, nhưng chàng vẫn vung tay không cần gì cả.
Đốt đền xong, chàng về nhà, thấy trong mình khó chịu, đầu lảo đảo và bụng run run, rồi nổi lên một cơn sốt nóng sốt rét. Trong khi sốt, chàng thấy một người khôi ngô, cao lớn, đầu đội mũ trụ đi đến, nói năng và quần áo rất giống người phương Bắc, tự xưng là cư sĩ, đến đòi làm trả lại ngôi đền như cũ và nói:
- Nhà ngươi đã theo nghiệp nho, đọc sách vở của thánh hiền, há không biết cái đức của quỷ thần sao, cớ gì lại dám khinh nhờn hủy tượng, đốt đền, khiến cho hương lửa không có chỗ tựa nương, oai linh không có nơi hiển hiện, vậy bảo làm sao bây giờ? Biết điều thì dựng trả ngôi đền như cũ. Nếu không thì, vô cớ hủy đền Lư Sơn, Cố Thiệu sẽ khó lòng tránh khỏi tai vạ.
Tử Văn mặc kệ, vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên. Phong đô không xa xôi gì, ta tuy hèn, há lại không đem nổi nhà ngươi đến đấy. Không nghe lời ta thì rồi sẽ biết.
Nói rồi phất áo đi.
Chiều tối, lại có một ông già, áo vải mũ đen, phong độ nhàn nhã, thủng thỉnh đi vào đến trước thềm, vái chào mà rằng:
- Tôi là Thổ công ở đây, nghe thấy việc làm rất thú của nhà thầy, vậy xin đến để tỏ lời mừng.
Tử Văn ngạc nhiên nói:
- Thế người đội mũ trụ đến đây ban nãy, chẳng phải là Thổ công đấy ư? Sao mà nhiều thần quá vậy?
Ông già nói:
- Ô, đấy là viên tướng bại trận của Bắc triều, cái hồn bơ vơ ở Nam quốc, tranh chiếm miếu đền của tôi, giả mạo họ tên của tôi, quen dùng chước dối lừa, thích làm trò thảm ngược, Thượng Đế bị nó bưng bít, hạ dân bị nó quấy rầy, phàm những việc hưng yêu tác quái đều tự nó cả, chứ có phải tôi đâu. [...]”.
Tử Văn nói:
- Việc xảy ra đến như thê, sao ngài không kiện ở Diêm Vương và tâu lên Thượng Đế, lại đi khinh bỏ chức vị, làm một người áo vải nhà quê?
Ông già chau mặt nói:
- Rễ ác mọc lan, khó lòng lay động. Tôi đã định thưa kiện, nhưng mà có nhiều nỗi ngăn trở: Những đền miếu gần quanh, vì tham của đút, đều bênh vực cho nó cả. Tôi chỉ giữ được một chút lòng thành, nhưng không làm thế nào để thông đạt được lên, cho nên đành tạm ẩn nhẫn mà ngồi xó một nơi.
(Trích Chuyện chức phán sự đền Tản Viên, Nguyễn Dữ, Ngữ văn 10, tập 2, NXB Giáo dục, 2009)
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. Truyện được kể theo ngôi kể thứ mấy?
Câu 2. Vì sao nhân vật Ngô Tử Văn lại châm lửa đốt đền?.
Câu 3. Chi tiết “Tử Văn mặc kệ, vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên” cho anh/chị hiểu thêm điều gì về nhân vật Ngô Tử Văn?
Câu 4. Nhận xét về vai trò của yếu tố kì ảo trong đoạn trích.
Câu 5. Từ hành động đốt đền tà của nhân vật Ngô Tử Văn, anh/chị có suy nghĩ gì?
Quảng cáo
1 câu trả lời 55
Câu trả lời số 1:
Câu 1.
Truyện được kể theo ngôi kể thứ ba.
→ Người kể chuyện giấu mình, gọi tên nhân vật (Ngô Tử Văn, ông già, viên tướng họ Thôi…) và kể lại diễn biến câu chuyện một cách khách quan.
Câu 2.
Ngô Tử Văn châm lửa đốt đền vì:
Ngôi đền bị viên tướng giặc họ Thôi chiếm giữ, làm yêu làm quái, hại dân lành.
Tử Văn là người khảng khái, cương trực, không chịu được sự tà gian.
→ Hành động đốt đền xuất phát từ lòng chính nghĩa, tinh thần dũng cảm, ý thức bảo vệ lẽ phải.
Câu 3.
Chi tiết “Tử Văn mặc kệ, vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên” cho thấy:
Ngô Tử Văn bình tĩnh, gan dạ, không sợ trước lời đe dọa của thế lực tà ác.
Nhân vật có bản lĩnh vững vàng, niềm tin vào việc làm chính nghĩa của mình.
→ Đây là biểu hiện rõ nét của khí phách kẻ sĩ cương trực.
Câu 4.
Vai trò của yếu tố kì ảo trong đoạn trích:
Làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn, sinh động (hồn ma tướng giặc, Thổ công, Diêm Vương…).
Góp phần tố cáo cái ác, cái gian tà và khẳng định chính nghĩa cuối cùng sẽ thắng.
Thể hiện niềm tin của nhân dân vào công lí, vào sự công bằng của trời đất.
Câu 5.
Từ hành động đốt đền tà của Ngô Tử Văn, em rút ra rằng:
Con người cần có lòng dũng cảm, tinh thần đấu tranh chống lại cái ác.
Phải kiên quyết bảo vệ lẽ phải, không vì sợ hãi mà thỏa hiệp với điều xấu.
→ Hành động của Ngô Tử Văn thể hiện vẻ đẹp của con người chính trực, giàu trách nhiệm với cộng đồng.
Câu trả lời số 2:
Câu 1.
Đoạn trích được kể theo ngôi kể thứ ba, người kể không trực tiếp xuất hiện mà kể lại câu chuyện thông qua hành động, lời nói của các nhân vật.
Câu 2.
Ngô Tử Văn đốt đền vì ngôi đền đã bị hồn ma tướng giặc chiếm giữ, gây tai họa cho dân lành. Với tính cách cương trực, ghét điều gian tà, Tử Văn không chấp nhận sự lộng hành của cái ác nên quyết liệt hành động.
Câu 3.
Chi tiết “Tử Văn mặc kệ, vẫn cứ ngồi ngất ngưởng tự nhiên” cho thấy Ngô Tử Văn là người:
Gan góc, bình thản trước nguy hiểm
Có niềm tin vững chắc vào chính nghĩa
→ Điều này làm nổi bật bản lĩnh và khí phách của nhân vật.
Câu 4.
Yếu tố kì ảo trong đoạn trích có vai trò:
Làm tăng tính li kì, hấp dẫn cho câu chuyện
Giúp thể hiện rõ cuộc đấu tranh giữa thiện và ác
Qua đó khẳng định công lí và lẽ phải cuối cùng sẽ chiến thắng
Câu 5.
Hành động đốt đền tà của Ngô Tử Văn gợi cho em suy nghĩ rằng con người cần:
Dũng cảm đấu tranh với cái xấu, cái ác
Không khoan nhượng trước sự gian tà dù phải đối mặt với hiểm nguy
→ Đây là bài học sâu sắc về trách nhiệm cá nhân đối với cộng đồng và xã hội.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
248739 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
77581 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
61640 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
61576 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52453 -
46658
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43664 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
40989 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39972
