Quảng cáo
1 câu trả lời 57
Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, hình ảnh người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bền bỉ, gợi nên những xúc cảm sâu xa về tình mẫu tử, sự hi sinh và ký ức quê hương. Hai đoạn thơ trích từ Khóc giữa chiêm bao của Vương Trọng và Mùa xuân của mẹ của Trần Nguyệt Ánh cùng viết về mẹ trong nghèo khó, nhưng mỗi đoạn lại có cách biểu đạt riêng, tạo nên những sắc thái cảm xúc khác biệt mà vẫn gặp nhau ở chiều sâu nhân văn.
Trước hết, hai đoạn thơ có điểm tương đồng rõ nét ở hình tượng người mẹ lam lũ, tảo tần giữa những tháng năm cơ cực. Trong Khóc giữa chiêm bao, mẹ hiện lên trong hồi ức của người con qua những chi tiết ám ảnh: “đồng sau lụt, bờ đê sụt lở”, “mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn”. Đó là bức tranh của đói nghèo, thiên tai và nỗi nhọc nhằn chồng chất. Còn ở Mùa xuân của mẹ, mẹ cũng gắn với cái rét buốt của đời sống nông thôn: “Ngoài đồng giá buốt mưa trơn”, “bàn chân mẹ bẫm nhẵn mòn bờ đê”. Dù không gian khác nhau, cả hai người mẹ đều hiện lên trong tư thế chịu đựng, hi sinh, lấy phần khó nhọc về mình để con được bình yên.
Tuy nhiên, sự khác biệt nổi bật giữa hai đoạn thơ nằm ở điểm nhìn và giọng điệu trữ tình. Khóc giữa chiêm bao được viết từ điểm nhìn của người con đã trưởng thành, hồi tưởng về mẹ trong giấc mơ, khi mẹ đã khuất. Cảm xúc bao trùm là nỗi đau xót, ân hận và bất lực. Giấc chiêm bao tan đi để lại “nước mắt dầm dề”, tiếng gọi mẹ vang lên trong đêm vắng nhưng không thể chạm tới “vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương”. Ở đây, tình mẫu tử được cảm nhận trong khoảng cách âm – dương, khiến nỗi nhớ thương càng day dứt, ám ảnh. Hình ảnh mẹ không chỉ là kỷ niệm mà còn là vết thương tinh thần không nguôi trong tâm hồn người con.
Ngược lại, Mùa xuân của mẹ mang giọng điệu lặng lẽ, ấm áp hơn, dù vẫn chan chứa gian truân. Người mẹ hiện diện trong đời sống thường ngày, trong từng việc nhỏ nhặt: “bán rét ngọt chiều đông”, “liệu cơm gắp mắm cho bằng người ta”. Những câu thơ giàu tính ẩn dụ đã làm nổi bật đức hi sinh thầm lặng: mẹ chấp nhận rét buốt, thiếu thốn để “mua nắng ấm cho hồng giấc con”. Không có tiếng khóc bật ra như ở Vương Trọng, nỗi thương mẹ trong thơ Trần Nguyệt Ánh thấm sâu, lắng đọng, gợi sự trân trọng và biết ơn hơn là đau xót tuyệt vọng.
Về nghệ thuật, Khóc giữa chiêm bao gây ấn tượng bởi kết cấu giấc mơ – hiện thực đan xen, ngôn ngữ giàu tính tự sự và cảm xúc dồn nén, tạo nên sức lay động mạnh mẽ. Trong khi đó, Mùa xuân của mẹ sử dụng thể thơ lục bát truyền thống, hình ảnh giản dị, giàu tính biểu tượng, mang vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi với tâm hồn người Việt.
Tóm lại, hai đoạn thơ gặp nhau ở tình yêu mẹ sâu nặng và sự cảm phục trước những hi sinh thầm lặng của người mẹ Việt Nam, nhưng khác nhau ở cách cảm, cách nghĩ và cách biểu đạt. Một bên là tiếng khóc muộn màng giữa chiêm bao, một bên là lời tri ân lặng lẽ giữa đời thường. Chính sự khác biệt ấy đã làm phong phú thêm bức chân dung người mẹ trong thơ ca, đồng thời nhắc nhở mỗi người biết yêu thương, trân trọng mẹ khi còn có thể.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
95075 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57153 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
45966 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
43981 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39682 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
36561 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34488 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
33483 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
29667 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
27989
