Có những ngày mà tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, và hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì. Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn.
Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay dằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả:
- Xe đi không? Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ.
Quảng cáo
2 câu trả lời 78
Câu trả lời số 1:
Câu 1. Xác định lời người kể chuyện và lời nhân vật trong phần in đậm
Lời người kể chuyện
Là những câu dùng để kể, miêu tả sự việc, hoàn cảnh, không có dấu gạch đầu dòng:
“Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay đằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả:”
→ Đây là lời kể của người kể chuyện (nhân vật “tôi”).
Lời của nhân vật
Là câu nói trực tiếp, có dấu gạch đầu dòng:
“- Xe đi không? Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ.”
→ Đây là lời nói trực tiếp của nhân vật “tôi”.
Câu 2. Đoạn trích được kể theo ngôi thứ mấy? Tác dụng
Ngôi kể
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”).
Tác dụng
Giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, giống như một lời tự thuật.
Người kể có điều kiện bộc lộ trực tiếp tâm trạng, suy nghĩ, sự giận dữ rồi hối hận của mình.
Làm nổi bật quá trình tự nhận thức, tự phê phán của nhân vật “tôi”, qua đó tăng giá trị nhân văn cho tác phẩm.
**Câu 3. Xét mục đích nói câu:
“– Thôi, câm họng đi, đừng lải nhải nữa”**
Kiểu câu theo mục đích nói
Đây là câu cầu khiến (mang sắc thái mệnh lệnh, quát nạt).
Nhận xét về tính cách nhân vật
Lời nói thể hiện sự nóng nảy, thô lỗ, thiếu kiềm chế của nhân vật “tôi”.
Nhân vật đang ở trạng thái giận dữ mù quáng, coi thường người lao động nghèo.
Qua đó cho thấy thói quen trút bực bội cá nhân lên người yếu thế hơn.
Câu 4. Những thông điệp rút ra từ đoạn trích
Không nên để tâm trạng cá nhân chi phối hành vi và lời nói.
Sự giận dữ thiếu kiểm soát có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho người khác.
Cần biết cảm thông, tôn trọng người lao động nghèo.
Một lời nói vô tình hoặc ác ý cũng có thể làm tổn thương và đẩy người khác vào bất hạnh.
Con người cần tự soi xét, nhận ra lỗi lầm của mình để sống nhân ái hơn.
Câu 5. Suy nghĩ về hậu quả của sự giận dữ
Câu chuyện cho thấy sự giận dữ nếu không được kiểm soát sẽ dẫn đến những hậu quả đau lòng. Chỉ vì cơn bực tức nhất thời, nhân vật “tôi” đã có những lời nói và hành động thiếu suy nghĩ, khiến người phu xe nghèo khổ phải chịu cảnh bị bắt, bị phạt và bị đánh đập. Khi cơn giận qua đi, điều còn lại chỉ là nỗi ân hận, day dứt và tự trách mình. Qua đó, câu chuyện nhắc nhở mỗi người cần học cách kiềm chế cảm xúc, sống bao dung và biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, bởi một phút nóng giận có thể gây ra những hậu quả không thể cứu vãn.
Câu trả lời số 2:
Lời người kể chuyện là những câu văn miêu tả hoàn cảnh và hành động:
“Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người… Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả:”
→ Đây là lời trần thuật của nhân vật “tôi”.
Lời nhân vật là câu thoại trực tiếp:
“– Xe đi không? Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ.”
→ Thể hiện lời nói trực tiếp của nhân vật “tôi”.
Câu 2. Ngôi kể và tác dụng
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất.
Cách kể này giúp người đọc theo dõi trực tiếp diễn biến tâm lí của nhân vật “tôi”, từ bực bội, giận dữ đến ân hận, qua đó làm cho câu chuyện trở nên chân thật và có sức thuyết phục.
Câu 3. Kiểu câu và nhận xét tính cách
Câu nói “Thôi, câm họng đi, đừng lải nhải nữa” thuộc kiểu câu cầu khiến, mang sắc thái quát nạt.
Qua lời nói ấy, có thể thấy nhân vật “tôi” là người nóng nảy, thiếu kiềm chế, cư xử thô bạo, dễ trút cơn giận của mình lên người khác.
Câu 4. Thông điệp rút ra từ đoạn trích
Con người cần biết làm chủ cảm xúc của bản thân.
Không nên đối xử cay nghiệt với những người yếu thế.
Một cơn giận nhất thời có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng.
Sự cảm thông và nhân ái giúp con người sống tốt đẹp hơn.
Câu 5. Suy nghĩ về hậu quả của sự giận dữ
Qua câu chuyện, em nhận ra rằng sự giận dữ có thể khiến con người mất đi sự tỉnh táo và lòng nhân hậu. Nhân vật “tôi” chỉ vì bực bội cá nhân mà vô tình đẩy người phu xe nghèo vào cảnh khốn khổ. Khi mọi việc đã xảy ra, điều còn lại chỉ là nỗi ân hận muộn màng. Câu chuyện nhắc nhở mỗi người cần học cách kiềm chế cơn giận, bởi nếu không, chính nó sẽ gây tổn thương cho người khác và để lại day dứt cho bản thân.
Đoạn văn mở ra bằng việc miêu tả trạng thái tâm lý mơ hồ, khó gọi tên của con người: “tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì”. Cảm xúc ấy rất đời thường, ai cũng từng trải qua, nên tạo được sự đồng cảm ngay từ đầu.
Không gian và thời tiết được sử dụng như một tấm gương phản chiếu tâm trạng. Buổi chiều “ảm đạm và rét mướt” không chỉ là bối cảnh tự nhiên mà còn làm cho nỗi khó chịu trong lòng nhân vật “rõ rệt hơn”. Cảnh và tình hòa quyện, làm nổi bật cảm giác cô đơn, u uất.
Hình ảnh con đường phố vắng, chiếc xe tay lặng lẽ, và anh phu xe co ro vì rét gợi lên một bức tranh nghèo nàn, xám lạnh. Chi tiết “hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn” cho thấy cuộc sống khốn khó của người lao động, đồng thời khơi gợi lòng thương cảm âm thầm.
Đáng chú ý là chi tiết “theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả”. Dù đang trong tâm trạng khó chịu, nhân vật “tôi” vẫn giữ thói quen mặc cả với người phu xe nghèo. Điều này phản ánh sự vô cảm rất tự nhiên của con người trong đời sống thường ngày, đồng thời kín đáo cho thấy khoảng cách xã hội giữa các tầng lớp.
Ngôn ngữ đoạn văn giản dị, giọng điệu chậm, trầm buồn, mang màu sắc hiện thực pha chút trữ tình, thể hiện cái nhìn tinh tế, nhân hậu của người viết đối với con người và cuộc sống.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
248739 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
77581 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
61640 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
61576 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52453 -
46658
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43664 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
40989 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39972
