Tuổi thơ tôi bát ngát cánh đồng
cỏ và lúa, và hoa hoang quả dại
vỏ ốc trắng những luống cày phơi ải
bờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cua
Tuổi thơ tôi trắng muốt cánh cò
con sáo mỏ vàng, con chào mào đỏ đít
con chim trả bắn mũi tên xanh biếc
con chích choè đánh thức buổi ban mai
Tuổi thơ tôi cứ ngỡ mất đi rổi
năm tháng trôi qua không bao giờ chảy lại
cái năm tháng mong manh mà vững chãi
con dấu đất đai tươi rói mãi đây này
Người ở rừng mang vết suối vết cây
người mạn bể có chút sóng chút gió
người thành thị mang nét đường nét phố
như tôi mang dấu ruộng dấu vườn
Con dấu chìm chạm trổ ở trong xương
thời thơ ấu không thể nào đánh đổi
trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội
có một miền quê trong đi đứng nói cười
Viết đoạn văn 150 chữ nêu cảm nhận về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương trong đoạn trích, qua đó liên hệ suy nghĩ về vai trò của quê hương trong việc hình thành nahna cách con người
cỏ và lúa, và hoa hoang quả dại
vỏ ốc trắng những luống cày phơi ải
bờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cua
Tuổi thơ tôi trắng muốt cánh cò
con sáo mỏ vàng, con chào mào đỏ đít
con chim trả bắn mũi tên xanh biếc
con chích choè đánh thức buổi ban mai
Tuổi thơ tôi cứ ngỡ mất đi rổi
năm tháng trôi qua không bao giờ chảy lại
cái năm tháng mong manh mà vững chãi
con dấu đất đai tươi rói mãi đây này
Người ở rừng mang vết suối vết cây
người mạn bể có chút sóng chút gió
người thành thị mang nét đường nét phố
như tôi mang dấu ruộng dấu vườn
Con dấu chìm chạm trổ ở trong xương
thời thơ ấu không thể nào đánh đổi
trọn kiếp người ta chập chờn nguồn cội
có một miền quê trong đi đứng nói cười
Viết đoạn văn 150 chữ nêu cảm nhận về nỗi nhớ nguồn cội và dấu ấn quê hương trong đoạn trích, qua đó liên hệ suy nghĩ về vai trò của quê hương trong việc hình thành nahna cách con người
Quảng cáo
1 câu trả lời 326
Đoạn trích gợi lên nỗi nhớ nguồn cội da diết, sâu lắng qua những hình ảnh tuổi thơ gắn bó mật thiết với làng quê. Cánh đồng, bờ ruộng, cánh cò, tiếng chim… hiện lên mộc mạc mà sống động, không chỉ là ký ức mà còn là “con dấu chìm” in hằn trong máu thịt con người. Quê hương trong đoạn thơ không mất đi theo năm tháng, trái lại càng trở nên bền chặt, âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn. Dù con người có đi xa, sống ở rừng, ở biển hay nơi phố thị, dấu ấn quê nhà vẫn theo họ trong từng cử chỉ, lời nói, cách nghĩ. Từ đó, ta nhận ra quê hương giữ vai trò vô cùng quan trọng trong việc hình thành nhân cách: nó tạo nên bản sắc, cội rễ tinh thần và điểm tựa để con người sống nhân hậu, thủy chung và không lạc mất chính mình giữa dòng đời biến động.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
95729 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57427 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48200 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
44575 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39990 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
36940 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
36052 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34692 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
30537 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
30490
Gửi báo cáo thành công!
