Phần II: Viết
1. Viết bài văn kể lại 1 trải nghiệm đáng nhớ của bản thân (bài làm có bố cục 3 phần rõ ràng - Xem lại dàn ý / Sgk)
2. Viết bài văn tả cảnh sinh hoạt (bài làm có bố cục rõ ràng - Xem lại dàn ý / Sgk)
Quảng cáo
4 câu trả lời 106
Bài 1:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm tựa như những thước phim quay chậm, dẫu thời gian có trôi xa vẫn vẹn nguyên màu sắc. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tự mình vào bếp nấu một bữa cơm hoàn chỉnh để gây bất ngờ cho mẹ. Đó không chỉ là một buổi tập nấu ăn, mà là một hành trình tôi học cách thấu hiểu sự vất vả thầm lặng của những người thân yêu.
Hôm đó là một ngày cuối tuần nắng đẹp, mẹ tôi phải đi làm tăng ca đến tận chiều muộn. Nhìn thấy đôi giày của mẹ mòn vẹt và những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ mỗi tối đi làm về, tôi chợt nảy ra một ý định táo bạo: mình sẽ nấu một bữa cơm thật ngon để chờ mẹ. Với một đứa trẻ vốn chỉ quen với việc "ăn sẵn" như tôi, đây quả thực là một thử thách đầy cam go.
Cuộc "phiêu lưu" bắt đầu khi tôi đối diện với gian bếp vốn dĩ rất quen thuộc nhưng nay bỗng trở nên lạ lẫm. Đầu tiên là việc nấu cơm. Tôi loay hoay mãi với việc đong nước, lúc thì quá ít, lúc lại quá nhiều. Phải mất đến ba lần đổ ra hứng lại, tôi mới tạm yên tâm nhấn nút nồi cơm điện. Tiếp đến là món trứng chiên và rau muống luộc – những món ăn tưởng chừng đơn giản nhất. Thế nhưng, "đời không như là mơ", vì quá tay nên tôi đã cho quá nhiều muối vào đĩa rau, còn miếng trứng thì có chỗ cháy xém, có chỗ lại chưa kịp chín đều. Căn bếp nhỏ vốn ngăn nắp của mẹ giờ đây ngổn ngang bát đũa, vỏ trứng và mùi khói khét lẹt.
Trong khoảnh khắc nhìn đống hỗn độn mình bày ra, tôi cảm thấy nản lòng và muốn bỏ cuộc. Tôi chợt nhận ra bấy lâu nay, để có một bữa cơm ngon lành đúng giờ cho tôi, mẹ đã phải vất vả và khéo léo đến nhường nào. Sự thấu hiểu ấy đã trở thành động lực giúp tôi kiên trì hơn. Tôi cẩn thận lau dọn chiến trường, cố gắng trang trí lại đĩa trứng cháy bằng vài cọng hành cho đẹp mắt hơn.
Khi tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, mẹ bước vào nhà với gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhưng ngay khi nhìn thấy mâm cơm tôi chuẩn bị sẵn trên bàn, ánh mắt mẹ bỗng rạng rỡ hẳn lên. Mẹ nếm thử miếng trứng hơi cháy, húp bát canh rau quá lứa, rồi mỉm cười nói: "Đây là bữa cơm ngon nhất mà mẹ từng được ăn!". Lúc đó, tôi hiểu rằng mẹ khen không phải vì món ăn xuất sắc, mà vì mẹ cảm nhận được tình yêu thương và sự nỗ lực chân thành của đứa con bé bỏng.
Trải nghiệm ấy đã để lại trong tôi một bài học quý giá. Tôi nhận ra rằng sự quan tâm đôi khi không cần điều gì to tát, chỉ cần một hành động nhỏ xuất phát từ trái tim cũng đủ để sưởi ấm tâm hồn người khác. Kể từ ngày hôm đó, tôi tự hứa với bản thân sẽ chăm chỉ phụ giúp việc nhà nhiều hơn, để gian bếp luôn đỏ lửa và tình yêu thương gia đình luôn được đắp bồi qua từng bữa cơm ấm áp.
Bài 2:
Mỗi khi chiều thứ Bảy buông xuống, sau một tuần làm việc và học tập hối hả, lòng tôi lại rộn ràng một niềm vui khó tả. Đó là lúc gia đình tôi cùng nhau gác lại mọi lo toan để quây quần bên bữa cơm tối. Với tôi, cảnh sinh hoạt đầm ấm ấy chính là khoảnh khắc thiêng liêng và hạnh phúc nhất dưới mái nhà nhỏ của mình.
Chiều tối, không gian trong gian bếp bắt đầu trở nên náo nhiệt. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, mẹ tôi là "nhân vật chính" đang thoăn thoắt chuẩn bị các món ăn. Tiếng dao thớt lạch cạch trên bàn bếp hòa cùng tiếng "xèo xèo" vui tai khi hành tỏi được phi thơm trong chảo mỡ. Mùi hương ngào ngạt của món cá kho tộ, mùi thơm nồng của bát canh chua cá lóc lan tỏa khắp gian nhà, như một lời mời gọi đầy quyến rũ khiến ai cũng cảm thấy đói bụng. Bố tôi hôm nay cũng vào bếp phụ mẹ, người giúp mẹ nhặt rau, người lại bận rộn dọn dẹp bát đũa. Sự phối hợp ăn ý giữa bố và mẹ tạo nên một bầu không khí lao động vui vẻ, tràn đầy sự thấu hiểu.
Khi mọi món ăn đã được bày biện tươm tất lên chiếc bàn gỗ tròn, cả nhà tôi bắt đầu ngồi vào vị trí. Mâm cơm trông thật bắt mắt với đủ sắc màu: màu đỏ của tôm ram, màu xanh mướt của đĩa rau muống luộc và bát nước mắm tỏi ớt đỏ tươi. Bữa cơm bắt đầu bằng những tiếng mời chào cung kính của tôi dành cho người lớn. Bố khẽ gắp miếng cá ngon nhất cho vào bát của bà, mẹ lại ân cần nhắc tôi ăn thêm rau để đủ chất.
Vừa ăn, cả nhà vừa trò chuyện rôm rả. Bố kể về những dự án mới ở cơ quan, mẹ chia sẻ những câu chuyện thú vị gặp ở chợ, còn tôi thì hào hứng kể về điểm mười môn Toán vừa nhận được sáng nay. Tiếng cười nói rộn vang xen lẫn tiếng bát đũa va vào nhau lách cách tạo nên một bản nhạc gia đình vô cùng êm ái. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi mệt mỏi, áp lực của những ngày dài ngoài kia đều tan biến hết, chỉ còn lại sự gắn kết và yêu thương vô bờ bến. Ánh mắt hiền từ của bà nhìn con cháu, nụ cười rạng rỡ của mẹ đã sưởi ấm tâm hồn tôi, khiến tôi cảm nhận rõ rệt sự quý giá của hai tiếng "Gia đình".
Bữa cơm kết thúc bằng đĩa trái cây tráng miệng và những chén trà xanh thơm ngát. Dẫu cuộc sống ngoài kia có xô bồ và hiện đại đến đâu, tôi vẫn luôn trân trọng những giây phút sinh hoạt giản dị này. Cảnh bữa cơm cuối tuần không chỉ là việc lấp đầy dạ dày, mà còn là lúc để chúng tôi bồi đắp tình cảm, truyền cho nhau sức mạnh để bắt đầu một tuần mới.
Tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt và trân trọng những giây phút được ở bên người thân. Bởi tôi biết rằng, mâm cơm gia đình chính là nơi nuôi dưỡng nhân cách và là bến đỗ bình yên nhất sau mỗi chuyến hành trình dài của cuộc đời.
Mở bài: Trong cuộc đời học sinh, ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ. Với em, trải nghiệm khó quên nhất là lần đầu tiên đi học muộn vào năm lớp 5, một bài học quý giá về sự tự giác và quản lý thời gian.
Thân bài:
Hoàn cảnh: Hôm đó trời mưa rả rích, em dậy muộn hơn mọi khi. Vì chủ quan, em làm mọi thứ rất chậm rãi: đánh răng, ăn sáng, soạn sách vở.
Sự việc: Khi bước ra khỏi nhà, em chợt nhận ra mình đã muộn giờ vào lớp 15 phút. Em hoảng hốt chạy thật nhanh đến trường. Cảnh tượng sân trường vắng lặng, chỉ có tiếng mưa rơi khiến em sợ hãi.
Diễn biến: Em rón rén đi qua cửa lớp, không dám nhìn vào trong, tim đập thình thịch. Cô giáo dừng giảng, nhìn em đầy nghiêm khắc. Em cúi đầu nhận lỗi và xin phép vào lớp. Suốt tiết học, em cảm thấy xấu hổ và không thể tập trung.
Kết quả/Bài học: Buổi chiều, em bị cô nhắc nhở riêng và hứa không tái phạm. Trải nghiệm đó khiến em hiểu rằng việc đi học đúng giờ là thể hiện sự tôn trọng thầy cô và kỷ luật bản thân.
Kết bài: Dù đã trôi qua lâu, lần đi học muộn ấy vẫn in đậm trong tâm trí em. Nó nhắc nhở em luôn phải rèn luyện tính kỷ luật, tự giác hơn mỗi ngày để không bao giờ lặp lại sai lầm ngớ ngẩn đó.
2. Bài văn tả cảnh sinh hoạt (Bữa cơm tất niên gia đình)
Mở bài: Tết đến là dịp gia đình đoàn tụ. Cảnh sinh hoạt đáng nhớ nhất đối với em là bữa cơm tất niên chiều ba mươi Tết, khi mọi thành viên cùng sum vầy, quây quần bên nhau.
Thân bài:
Khung cảnh: Không khí trong nhà ấm áp, rực rỡ với cành đào mai đã nở. Trong bếp, tiếng dao thớt lạch cạch, tiếng dầu mỡ xèo xèo hòa cùng mùi thơm của thức ăn tỏa khắp nhà.
Hoạt động: Mẹ và bà bận rộn bày biện những món ăn truyền thống: bánh chưng xanh, thịt đông, giò lụa. Bố và ông đang lau dọn bàn thờ, thắp hương. Em giúp mẹ dọn mâm cơm ra giữa nhà.
Diễn biến: Mọi người ngồi vào bàn ăn. Ông nội bắt đầu nói lời cảm ơn một năm cũ và mong ước năm mới. Tiếng cười nói rộn ràng, mọi người gắp thức ăn cho nhau, hỏi thăm công việc. Bố kể những câu chuyện hài hước khiến ai cũng bật cười.
Cảm xúc: Em cảm nhận rõ sự ấm áp, bình yên và tình yêu thương, kết nối giữa các thế hệ trong gia đình.
Kết bài: Bữa cơm tất niên không chỉ là ăn uống, mà là nét văn hóa đẹp. Cảnh tượng gia đình đầm ấm ấy là động lực để em yêu thương gia đình hơn và trân trọng những phút giây bên người thân.
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm tựa như những thước phim quay chậm, dẫu thời gian có trôi xa vẫn vẹn nguyên màu sắc. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tự mình vào bếp nấu một bữa cơm hoàn chỉnh để gây bất ngờ cho mẹ. Đó không chỉ là một buổi tập nấu ăn, mà là một hành trình tôi học cách thấu hiểu sự vất vả thầm lặng của những người thân yêu.
Hôm đó là một ngày cuối tuần nắng đẹp, mẹ tôi phải đi làm tăng ca đến tận chiều muộn. Nhìn thấy đôi giày của mẹ mòn vẹt và những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ mỗi tối đi làm về, tôi chợt nảy ra một ý định táo bạo: mình sẽ nấu một bữa cơm thật ngon để chờ mẹ. Với một đứa trẻ vốn chỉ quen với việc "ăn sẵn" như tôi, đây quả thực là một thử thách đầy cam go.
Cuộc "phiêu lưu" bắt đầu khi tôi đối diện với gian bếp vốn dĩ rất quen thuộc nhưng nay bỗng trở nên lạ lẫm. Đầu tiên là việc nấu cơm. Tôi loay hoay mãi với việc đong nước, lúc thì quá ít, lúc lại quá nhiều. Phải mất đến ba lần đổ ra hứng lại, tôi mới tạm yên tâm nhấn nút nồi cơm điện. Tiếp đến là món trứng chiên và rau muống luộc – những món ăn tưởng chừng đơn giản nhất. Thế nhưng, "đời không như là mơ", vì quá tay nên tôi đã cho quá nhiều muối vào đĩa rau, còn miếng trứng thì có chỗ cháy xém, có chỗ lại chưa kịp chín đều. Căn bếp nhỏ vốn ngăn nắp của mẹ giờ đây ngổn ngang bát đũa, vỏ trứng và mùi khói khét lẹt.
Trong khoảnh khắc nhìn đống hỗn độn mình bày ra, tôi cảm thấy nản lòng và muốn bỏ cuộc. Tôi chợt nhận ra bấy lâu nay, để có một bữa cơm ngon lành đúng giờ cho tôi, mẹ đã phải vất vả và khéo léo đến nhường nào. Sự thấu hiểu ấy đã trở thành động lực giúp tôi kiên trì hơn. Tôi cẩn thận lau dọn chiến trường, cố gắng trang trí lại đĩa trứng cháy bằng vài cọng hành cho đẹp mắt hơn.
Khi tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, mẹ bước vào nhà với gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhưng ngay khi nhìn thấy mâm cơm tôi chuẩn bị sẵn trên bàn, ánh mắt mẹ bỗng rạng rỡ hẳn lên. Mẹ nếm thử miếng trứng hơi cháy, húp bát canh rau quá lứa, rồi mỉm cười nói: "Đây là bữa cơm ngon nhất mà mẹ từng được ăn!". Lúc đó, tôi hiểu rằng mẹ khen không phải vì món ăn xuất sắc, mà vì mẹ cảm nhận được tình yêu thương và sự nỗ lực chân thành của đứa con bé bỏng.
Trải nghiệm ấy đã để lại trong tôi một bài học quý giá. Tôi nhận ra rằng sự quan tâm đôi khi không cần điều gì to tát, chỉ cần một hành động nhỏ xuất phát từ trái tim cũng đủ để sưởi ấm tâm hồn người khác. Kể từ ngày hôm đó, tôi tự hứa với bản thân sẽ chăm chỉ phụ giúp việc nhà nhiều hơn, để gian bếp luôn đỏ lửa và tình yêu thương gia đình luôn được đắp bồi qua từng bữa cơm ấm áp.
Bài 2:
Mỗi khi chiều thứ Bảy buông xuống, sau một tuần làm việc và học tập hối hả, lòng tôi lại rộn ràng một niềm vui khó tả. Đó là lúc gia đình tôi cùng nhau gác lại mọi lo toan để quây quần bên bữa cơm tối. Với tôi, cảnh sinh hoạt đầm ấm ấy chính là khoảnh khắc thiêng liêng và hạnh phúc nhất dưới mái nhà nhỏ của mình.
Chiều tối, không gian trong gian bếp bắt đầu trở nên náo nhiệt. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, mẹ tôi là "nhân vật chính" đang thoăn thoắt chuẩn bị các món ăn. Tiếng dao thớt lạch cạch trên bàn bếp hòa cùng tiếng "xèo xèo" vui tai khi hành tỏi được phi thơm trong chảo mỡ. Mùi hương ngào ngạt của món cá kho tộ, mùi thơm nồng của bát canh chua cá lóc lan tỏa khắp gian nhà, như một lời mời gọi đầy quyến rũ khiến ai cũng cảm thấy đói bụng. Bố tôi hôm nay cũng vào bếp phụ mẹ, người giúp mẹ nhặt rau, người lại bận rộn dọn dẹp bát đũa. Sự phối hợp ăn ý giữa bố và mẹ tạo nên một bầu không khí lao động vui vẻ, tràn đầy sự thấu hiểu.
Khi mọi món ăn đã được bày biện tươm tất lên chiếc bàn gỗ tròn, cả nhà tôi bắt đầu ngồi vào vị trí. Mâm cơm trông thật bắt mắt với đủ sắc màu: màu đỏ của tôm ram, màu xanh mướt của đĩa rau muống luộc và bát nước mắm tỏi ớt đỏ tươi. Bữa cơm bắt đầu bằng những tiếng mời chào cung kính của tôi dành cho người lớn. Bố khẽ gắp miếng cá ngon nhất cho vào bát của bà, mẹ lại ân cần nhắc tôi ăn thêm rau để đủ chất.
Vừa ăn, cả nhà vừa trò chuyện rôm rả. Bố kể về những dự án mới ở cơ quan, mẹ chia sẻ những câu chuyện thú vị gặp ở chợ, còn tôi thì hào hứng kể về điểm mười môn Toán vừa nhận được sáng nay. Tiếng cười nói rộn vang xen lẫn tiếng bát đũa va vào nhau lách cách tạo nên một bản nhạc gia đình vô cùng êm ái. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi mệt mỏi, áp lực của những ngày dài ngoài kia đều tan biến hết, chỉ còn lại sự gắn kết và yêu thương vô bờ bến. Ánh mắt hiền từ của bà nhìn con cháu, nụ cười rạng rỡ của mẹ đã sưởi ấm tâm hồn tôi, khiến tôi cảm nhận rõ rệt sự quý giá của hai tiếng "Gia đình".
Bữa cơm kết thúc bằng đĩa trái cây tráng miệng và những chén trà xanh thơm ngát. Dẫu cuộc sống ngoài kia có xô bồ và hiện đại đến đâu, tôi vẫn luôn trân trọng những giây phút sinh hoạt giản dị này. Cảnh bữa cơm cuối tuần không chỉ là việc lấp đầy dạ dày, mà còn là lúc để chúng tôi bồi đắp tình cảm, truyền cho nhau sức mạnh để bắt đầu một tuần mới.
Tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt và trân trọng những giây phút được ở bên người thân. Bởi tôi biết rằng, mâm cơm gia đình chính là nơi nuôi dưỡng nhân cách và là bến đỗ bình yên nhất sau mỗi chuyến hành trình dài của cuộc đời.
1. Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân
Mở bài
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ giúp ta trưởng thành hơn. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên em tham gia một buổi lao động tập thể cùng các bạn trong lớp.
Thân bài
Hôm đó là một buổi sáng cuối tuần, theo kế hoạch của nhà trường, lớp em tham gia dọn dẹp khuôn viên trường học. Ban đầu, em cảm thấy khá mệt và không mấy hào hứng vì phải làm việc ngoài trời. Em được phân công quét lá và nhặt rác quanh sân trường. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng làm một lúc em mới thấy vất vả. Tuy nhiên, nhìn các bạn xung quanh ai cũng chăm chỉ, vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ, em dần quên đi mệt nhọc. Khi sân trường sạch sẽ, gọn gàng hơn, em cảm thấy rất vui và tự hào vì đã góp một phần công sức của mình.
Kết bài
Qua trải nghiệm đó, em hiểu được giá trị của lao động và tinh thần đoàn kết. Đây là một kỉ niệm đáng nhớ giúp em biết trân trọng công sức của bản thân và của mọi người xung quanh.
2.Bài văn tả cảnh sinh hoạt
Mở bài
Mỗi buổi tối, sau một ngày học tập và làm việc, gia đình em lại quây quần bên nhau trong bữa cơm đầm ấm. Đó là cảnh sinh hoạt quen thuộc nhưng rất đáng trân trọng đối với em.
Thân bài
Khi ánh đèn trong nhà được bật lên, căn bếp nhỏ trở nên rộn ràng hơn. Mẹ em bận rộn nấu nướng, mùi thức ăn thơm lan tỏa khắp gian nhà. Ba em sắp xếp mâm cơm gọn gàng, còn anh trai em phụ ba dọn bàn. Em trai em thì chạy quanh, thỉnh thoảng lại hỏi mẹ đủ món chưa, làm không khí thêm vui vẻ. Riêng em phụ mẹ lấy bát đũa, cả nhà vừa làm vừa trò chuyện rôm rả.
Kết bài
Bữa cơm gia đình tuy giản dị nhưng tràn đầy yêu thương. Cảnh sinh hoạt ấy đã in sâu trong tâm trí em và trở thành khoảnh khắc hạnh phúc nhất mỗi ngày.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
5510 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4779 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3731 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3629 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3231 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2355 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1827 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1702 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1641


