bài văn biểu cảm về cảnh vật quê em
Quảng cáo
5 câu trả lời 93
Bài tham khảo 1:
Quê hương trong tâm khảm mỗi người luôn là một mảnh mảnh ghép ký ức dịu dàng và đẹp đẽ nhất. Với tôi, cảnh vật quê hương không chỉ là những hình ảnh hiện hữu trước mắt, mà là cả một bầu trời cảm xúc, nơi từng gốc đa, bến nước đều mang hơi thở của tình thân.
Mỗi buổi sớm mai, khi những giọt sương còn đọng lại trên nhành cây, ngọn cỏ như những viên pha lê lấp lánh, quê tôi hiện lên thật thanh bình. Kìa là cánh đồng lúa bát ngát đang thay màu áo mới, từ màu xanh mướt mát dần chuyển sang sắc vàng óng ả. Kìa là cánh đồng lúa rì rào trong gió, tỏa hương thơm dịu ngọt của sữa lúa, cái mùi hương mộc mạc mà quyến rũ đến lạ kỳ. Nhìn những bông lúa nặng trĩu hạt uốn cong như những chiếc cần câu, lòng tôi trào dâng một niềm biết ơn vô hạn đối với những giọt mồ hôi của người nông dân cần cù, một nắng hai sương.
Băng qua cánh đồng là con sông quê hương hiền hòa, ôm trọn lấy xóm làng như một dải lụa mềm mại. Dòng sông ấy gắn liền với tuổi thơ tôi qua những buổi chiều hè cùng bạn bè đắm mình trong làn nước mát lạnh. Yêu sao dòng sông chở nặng phù sa bồi đắp cho hoa màu tươi tốt. Yêu sao dòng sông soi bóng những rặng tre xanh ngắt, nơi tiếng chim líu lo hót mừng ngày mới. Mỗi khi đứng trước dòng sông, tôi cảm thấy tâm hồn mình trở nên tĩnh lặng, mọi lo toan dường như tan biến theo làn nước trôi xuôi.
Chiều tà là khoảnh khắc quê hương đẹp một cách trầm mặc và sâu lắng. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, rải những tia sáng cuối ngày lên những mái ngói rêu phong. Tiếng chuông chùa xa xăm vọng lại hòa cùng tiếng sáo diều vi vu trên cao tạo nên một bản nhạc đồng quê êm ái. Hình ảnh những đàn trâu lững thững bước về chuồng, những khói bếp bay lên từ mái nhà tranh gợi cho tôi cảm giác ấm áp của sự sum họp và bình yên.
Cảnh vật quê hương dù giản dị nhưng lại có sức mạnh gắn kết kỳ diệu. Dù sau này có đi xa đến đâu, hình ảnh cánh đồng vàng, dòng sông xanh và tiếng sáo diều ấy vẫn mãi là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Quê hương chính là nơi để trở về, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi bằng những giá trị nguyên sơ và chân thật nhất.
Quê hương trong tâm khảm mỗi người không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là một khoảng trời ký ức rưng rưng, nơi tâm hồn ta được vỗ về bởi những gì thuần khiết nhất. Với tôi, cảnh vật quê mình không nằm ở sự lộng lẫy, kiêu sa mà ẩn hiện trong cái tĩnh lặng của hồn đất, hồn người, là nơi mà mỗi gốc đa, bến nước đều mang trong mình một số phận, một cuộc đời.
Mỗi buổi sớm mai, khi bóng tối còn lảng bảng trên những mái ngói rêu phong, quê tôi hiện lên như một bức tranh thủy mặc vừa thức giấc. Kìa là cánh đồng lúa đang rùng mình trong hơi sương, từng ngọn cỏ lá lúa khẽ lay động như đang thì thầm kể về giấc mơ đêm qua. Kìa là cánh đồng lúa trải dài vô tận, nơi màu xanh của hy vọng đang dần nhuộm sắc vàng của sự no ấm. Hít hà hương lúa chín thơm nồng vị phù sa và mồ hôi mặn mòi của cha mẹ, tôi chợt hiểu rằng: mảnh đất này không chỉ nuôi ta bằng hạt gạo, mà còn bằng cả lòng kiên nhẫn và đức hy sinh thầm lặng.
Dòng sông quê hương chảy qua làng tôi như một người mẹ hiền từ, bao dung ôm lấy những đứa con vào lòng. Yêu sao dòng sông mang màu đỏ nặng trĩu phù sa, dẫu đục ngầu mùa lũ hay trong vắt mùa thu đều trung thành bồi đắp cho đôi bờ thêm xanh. Yêu sao dòng sông soi bóng những rặng tre già ngả đầu soi gương, tiếng lá xào xạc như lời ru của bà đưa tôi vào những giấc ngủ trưa nồng. Dòng sông ấy đã chứng kiến bao thế hệ sinh ra và lớn lên, là nhân chứng cho những cuộc chia ly và những ngày đoàn tụ, lặng lẽ chảy trôi như chính dòng thời gian bất tận.
Khi nắng chiều dần tắt, hoàng hôn buông xuống như một tấm lụa nhung đỏ thẫm che phủ lên xóm nhỏ. Tiếng chuông chùa ngân vang giữa thinh không, rơi vào không gian những nhịp đều đặn, khiến lòng người bỗng chốc buông bỏ hết những muộn phiền phố thị. Khói bếp nhà ai bắt đầu quyện vào sương chiều, mang theo mùi rơm rạ nồng đượm, mùi của bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình thân. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra quê hương chính là sợi dây vô hình buộc chặt tâm hồn mình vào nguồn cội, là bến đỗ bình yên nhất mỗi khi đôi chân ta mỏi mệt trên dặm dài viễn xứ.
Quê hương không ở đâu xa, quê hương nằm ngay trong hơi thở của đất, trong nhịp đập của trái tim mình. Cảnh vật dù có đổi thay theo năm tháng, nhưng vẻ đẹp của sự bình yên và tình yêu thương tha thiết ấy sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi suốt cuộc đời.
Nhớ về quê hương, tôi nhớ nhất là hình ảnh con sông dài xanh biếc ôm trọn lấy xóm làng. Dòng sông như một dải lụa mềm mại, lặng lẽ trôi qua những cánh đồng lúa xanh rì đang thì con gái. Sáng sớm, khi sương mù còn bảng lảng trên mặt nước, dòng sông hiện lên mờ ảo như trong cổ tích. Nhưng khi nắng lên, mặt sông lại lấp lánh như được dát hàng ngàn viên kim cương nhỏ xíu. Tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền của các bác ngư dân nghe sao mà thân thương, bình dị đến thế!
Dọc theo bờ sông là con đường làng uốn lượn, nơi ghi dấu những bước chân tung tăng của tôi cùng lũ bạn mỗi buổi chiều tan học. Hai bên đường là những rặng tre già ngả bóng mát rượi, tiếng lá tre xào xạc trong gió như lời thì thầm của đất mẹ. Tôi yêu cả những cánh đồng lúa chín vàng ươm, vào mùa thu hoạch, cả không gian như được ướp trong hương thơm nồng nàn của lúa mới – một mùi hương của sự no ấm và hạnh phúc.
Đặc biệt, cảnh vật quê hương đẹp nhất là lúc hoàng hôn buông xuống. Khi ánh mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ lặn dần sau lũy tre, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt, những cánh cò trắng chao liệng bay về tổ. Khói bếp từ những nếp nhà đơn sơ bắt đầu len lỏi qua mái ngói, hòa vào làn gió chiều tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ lùng. Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng nhất, mọi lo toan của cuộc sống dường như tan biến.
Dù thời gian có trôi đi, quê hương tôi nay đã có thêm những ngôi nhà cao tầng, những con đường nhựa bằng phẳng, nhưng những cảnh vật tự nhiên ấy vẫn luôn là linh hồn của làng quê. Tôi yêu từng gốc đa, bến nước, yêu tiếng ve kêu râm ran mỗi độ hè về.
Quê hương chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Dù sau này có đi xa đến đâu, đứng trước những danh lam thắng cảnh lộng lẫy trên thế giới, thì hình ảnh cảnh vật quê mình vẫn luôn giữ vị trí trang trọng và thân thương nhất trong trái tim tôi. Bởi ở đó, tôi tìm thấy chính mình và tìm thấy tình yêu thương vô điều kiện của cội nguồn.
Nhớ về quê hương, tôi nhớ nhất là hình ảnh con sông dài xanh biếc ôm trọn lấy xóm làng. Dòng sông như một dải lụa mềm mại, lặng lẽ trôi qua những cánh đồng lúa xanh rì đang thì con gái. Sáng sớm, khi sương mù còn bảng lảng trên mặt nước, dòng sông hiện lên mờ ảo như trong cổ tích. Nhưng khi nắng lên, mặt sông lại lấp lánh như được dát hàng ngàn viên kim cương nhỏ xíu. Tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền của các bác ngư dân nghe sao mà thân thương, bình dị đến thế!
Dọc theo bờ sông là con đường làng uốn lượn, nơi ghi dấu những bước chân tung tăng của tôi cùng lũ bạn mỗi buổi chiều tan học. Hai bên đường là những rặng tre già ngả bóng mát rượi, tiếng lá tre xào xạc trong gió như lời thì thầm của đất mẹ. Tôi yêu cả những cánh đồng lúa chín vàng ươm, vào mùa thu hoạch, cả không gian như được ướp trong hương thơm nồng nàn của lúa mới – một mùi hương của sự no ấm và hạnh phúc.
Đặc biệt, cảnh vật quê hương đẹp nhất là lúc hoàng hôn buông xuống. Khi ánh mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ lặn dần sau lũy tre, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt, những cánh cò trắng chao liệng bay về tổ. Khói bếp từ những nếp nhà đơn sơ bắt đầu len lỏi qua mái ngói, hòa vào làn gió chiều tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ lùng. Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng nhất, mọi lo toan của cuộc sống dường như tan biến.
Dù thời gian có trôi đi, quê hương tôi nay đã có thêm những ngôi nhà cao tầng, những con đường nhựa bằng phẳng, nhưng những cảnh vật tự nhiên ấy vẫn luôn là linh hồn của làng quê. Tôi yêu từng gốc đa, bến nước, yêu tiếng ve kêu râm ran mỗi độ hè về.
Quê hương chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Dù sau này có đi xa đến đâu, đứng trước những danh lam thắng cảnh lộng lẫy trên thế giới, thì hình ảnh cảnh vật quê mình vẫn luôn giữ vị trí trang trọng và thân thương nhất trong trái tim tôi. Bởi ở đó, tôi tìm thấy chính mình và tìm thấy tình yêu thương vô điều kiện của cội nguồn.
dòng sông quê tôi không rộng lớn, hùng vĩ nhưng lại mang một vẻ đẹp dịu dàng như dải lụa mềm mại ôm lấy xóm làng. vào những buổi sáng sớm, mặt sông tĩnh lặng như một chiếc gương khổng lồ phản chiếu bầu trời cao trong vắt. khi nắng bắt đầu lên, mặt nước lấp lánh như được dát một lớp vàng mỏng. tôi yêu nhất là cảm giác được ngồi bên bờ sông, nhìn những vòng sóng nhỏ lăn tăn xô vào bờ. tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền của bác ngư dân đi chài sớm tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm, khiến mọi mệt mỏi trong tôi như tan biến hết.
chạy dọc theo bờ sông là những lũy tre xanh tự bao đời. tre gắn bó với dân làng, che chở cho những ngôi nhà nhỏ khỏi cái nắng gắt của mùa hè. tôi yêu tiếng lá tre xào xạc mỗi khi có làn gió thoảng qua. âm thanh ấy như tiếng thì thầm của đất mẹ, kể cho tôi nghe những câu chuyện xưa cũ của ông bà. dưới gốc tre già, đám trẻ con chúng tôi thường tụ tập chơi đồ hàng, chắt chuyền hay đơn giản là nằm dài trên thảm lá khô để tận hưởng luồng gió mát rượi. bóng tre xanh mát không chỉ là nơi trú nắng mà còn là nơi lưu giữ những tiếng cười hồn nhiên, trong trẻo nhất của tuổi thơ tôi.
đứng trước cảnh vật quê hương, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật hạnh phúc. cảnh vật ấy không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn chứa đựng tình yêu thương, sự gắn bó của những con người chất phác nơi đây. dù mai này có đi xa đến đâu, hình ảnh dòng sông xanh và lũy tre già vẫn luôn nằm trong một góc trang trọng nhất của trái tim tôi. đó là điểm tựa tinh thần, là nơi tôi luôn muốn trở về sau những bộn bề của cuộc sống.
tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn trân trọng và bảo vệ vẻ đẹp ấy. tình yêu quê hương trong tôi bắt đầu từ những điều giản dị như thế, từ ngọn cỏ, nhành cây đến hơi thở của dòng sông. quê hương chính là dòng sữa ngọt ngào nuôi dưỡng tâm hồn tôi trưởng thành mỗi ngày.
Quê em là một miền đất yên bình, nơi thiên nhiên hòa quyện với cuộc sống con người. Mỗi khi nghĩ về quê hương, trong lòng em lại dâng lên một cảm giác thân thương khó tả.
Những dãy đồi núi thấp nối tiếp nhau, xanh mướt quanh năm, như vòng tay che chở cho làng quê. Dưới chân đồi là những ao hồ trong veo, mặt nước phẳng lặng in bóng mây trời, thỉnh thoảng gợn sóng khi đàn cá quẫy mình. Xa xa, cánh đồng lúa trải rộng bát ngát, mùa lúa chín tỏa hương thơm dịu, vàng óng dưới nắng chiều. Gió thổi qua, lúa rì rào như đang kể những câu chuyện quen thuộc của làng quê.
Em yêu cảnh vật quê em bởi vẻ đẹp mộc mạc và bình dị ấy. Đồi núi, ao hồ, đồng lúa không chỉ làm nên bức tranh thiên nhiên tươi đẹp mà còn gắn bó với tuổi thơ em qua bao kỉ niệm. Dù đi đâu xa, quê hương vẫn luôn là nơi em nhớ về với tất cả tình yêu thương.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
64019 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17270 -
16458
-
10949
-
10796
