Quảng cáo
4 câu trả lời 154
- Trong đoạn trích "Chị em Thúy Kiều" (trích Truyện Kiều), mặc dù Nguyễn Du sử dụng bút pháp ước lệ tượng trưng và ngôn ngữ bác học rất điêu luyện, nhưng giá trị thiên tài của ông còn nằm ở việc lồng ghép khéo léo những yếu tố bình dân.
- Yếu tố này được thể hiện qua 3 phương diện chính sau đây:
1. Sử dụng thành ngữ và tục ngữ dân gian
- Nguyễn Du đã "vận" những cách nói quen thuộc của nhân dân vào thơ một cách tự nhiên, khiến câu thơ trở nên gần gũi, dễ hiểu nhưng vẫn trang trọng: "Mai cốt cách, tuyết tinh thần": Vận dụng cấu trúc đối xứng của thành ngữ dân gian để gợi tả vẻ đẹp thanh cao, trong trắng.
- "Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười": Cụm từ "mười phân vẹn mười" là cách nói dân gian cực kỳ phổ biến để chỉ sự hoàn hảo tuyệt đối. Nó làm cho lời thơ không bị khô khan mà trở nên mềm mại, giàu nhạc điệu.
2. Ngôn ngữ thuần Việt và cách diễn đạt mộc mạc
- Bên cạnh các từ Hán Việt sang trọng, Nguyễn Du sử dụng rất nhiều từ thuần Việt giàu sức gợi:
Những từ ngữ miêu tả nhan sắc như: "đầy đặn", "nở nang", "mặn mà", "sắc sảo". Đây là những từ ngữ nảy sinh từ đời sống hằng ngày của người Việt, dùng để khen ngợi vẻ đẹp của người phụ nữ một cách trực quan và tràn đầy sức sống.
- Thay vì dùng những khái niệm trừu tượng, ông dùng những hình ảnh cụ thể như: "hoa cười", "ngọc thốt", "mây thua", "tuyết nhường". Cách nhân hóa này rất gần gũi với tư duy hồn nhiên, yêu thiên nhiên của người bình dân.
3. Quan niệm về vẻ đẹp và chuẩn mực đạo đức
- Yếu tố bình dân còn thấm đượm trong cách Nguyễn Du miêu tả lối sống của hai chị em ở cuối đoạn trích: "Êm đềm trướng rủ màn che / Tường đông ong bướm đi về mặc ai":
+ Hình ảnh "ong bướm" là ẩn dụ quen thuộc trong ca dao để chỉ những lời tán tỉnh, những kẻ lả lơi.
+ Cách sống "khuê các", giữ gìn nề nếp "trướng rủ màn che" chính là chuẩn mực về tiết hạnh của người con gái trong gia đình Việt Nam truyền thống.
+ Việc ca ngợi vẻ đẹp gắn liền với sự đức hạnh (công - dung - ngôn - hạnh) là một cái nhìn rất nhân văn và bình dân, gần gũi với tâm hồn người Việt.
=> Kết luận:
Việc đưa yếu tố bình dân vào một đoạn trích đậm chất bác học đã giúp Nguyễn Du thực hiện được một cuộc "cách mạng" về ngôn ngữ. Nó không chỉ làm cho nhân vật Thúy Vân, Thúy Kiều trở nên sống động, gần gũi hơn với độc giả mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của tiếng Việt trong văn học trung đại.
nào cậu bé
Trong đoạn trích “Chị em Thúy Kiều” ( Truyện Kiều – Nguyễn Du), yếu tố bình dân được thể hiện qua những phương diện sau:
Thứ nhất, ở ngôn ngữ thơ.
Nguyễn Du sử dụng nhiều từ ngữ giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hằng ngày của nhân dân như: trang trọng, đoan trang, mặn mà, phúc hậu… Cách diễn đạt tự nhiên, dễ hiểu giúp hình ảnh hai chị em Thúy Kiều hiện lên gần gũi với đời sống bình dân.
Thứ hai, ở việc vận dụng ca dao, tục ngữ dân gian.
Tác giả mượn những hình ảnh quen thuộc trong ca dao như hoa, liễu, trăng, tuyết, mai để miêu tả vẻ đẹp con người. Những hình ảnh này vốn rất quen thuộc trong văn học dân gian nên mang đậm màu sắc bình dân.
Thứ ba, ở thể thơ lục bát.
Đoạn trích được viết bằng thể thơ lục bát – thể thơ truyền thống của dân tộc, bắt nguồn từ ca dao, dân ca. Nhờ đó, lời thơ nhịp nhàng, mềm mại, dễ nhớ, dễ đi vào lòng người.
Thứ tư, ở cách cảm nhận vẻ đẹp con người.
Vẻ đẹp của Thúy Vân và Thúy Kiều được nhìn nhận theo quan niệm thẩm mĩ dân gian: vẻ đẹp hài hòa, phúc hậu, tài sắc gắn với đức hạnh. Đây là cách nhìn quen thuộc trong đời sống nhân dân.
Kết luận:
Yếu tố bình dân trong đoạn trích Chị em Thúy Kiều thể hiện rõ qua ngôn ngữ, hình ảnh, thể thơ và quan niệm thẩm mĩ, góp phần làm cho tác phẩm vừa mang giá trị bác học vừa gần gũi, sâu sắc và giàu sức sống.
Ngôn ngữ: Tác giả Nguyễn Du đã sử dụng một cách tài tình ngôn ngữ văn học dân tộc (tiếng Việt) với nhiều từ ngữ bình dị, gần gũi với đời sống hàng ngày, khác với văn chương bác học thường dùng Hán ngữ.
Nghệ thuật miêu tả:Tác giả sử dụng bút pháp ước lệ tượng trưng (lấy vẻ đẹp thiên nhiên để ví với vẻ đẹp con người) nhưng đã có sự sáng tạo, đưa vào những hình ảnh quen thuộc, bình dân như "hoa", "liễu", "mây", "tuyết", "suối".
Đặc biệt, việc miêu tả vẻ đẹp của Thúy Vân và Thúy Kiều không chỉ dừng lại ở vẻ đẹp hình thức mà còn gợi tả vẻ đẹp tâm hồn, tài năng, phù hợp với quan niệm thẩm mĩ của nhân dân về người phụ nữ tài sắc vẹn toàn.
Quan niệm thẩm mĩ: Đoạn trích thể hiện sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp của con người, đặc biệt là người phụ nữ, phù hợp với tư tưởng nhân văn, quan niệm thẩm mĩ đề cao con người của văn học dân gian.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250578 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78544 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62818 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62213 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53105 -
47132
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44037 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41540 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41372
