Mẹ tôi sinh tôi ở thành phố, lúc tôi được bố mẹ cho về quê thì ông nội tôi đã mất rồi. […] Bà dẫn tôi ra vườn, đến cạnh cái bể đựng nước, chỉ vào cây mít:
- Ông mất từ ngày nó chưa ra quả.
Tới giữa vườn, bà trỏ cây nhãn:
- Lúc ông đi, nó mới cao bằng cháu.
Ra bờ ao, có cây sung cành lá rùm ròa, thân cây ngả ngả, nhoài là là, xòa lá cành xuống gần mặt nước, bà kể:
- Cây này ông trồng, rồi ông uốn nó xuống để cho cá ăn sung. Bố cháu ngày bé cứ cưỡi lên thân cây như cưỡi ngựa ấy. Có bận lăn tòm xuống ao, ướt như chuột.
[…]. Nhìn sang bên kia, viền quanh bờ ao là cả một bờ tre bao kín.
- Tre ông trồng đấy - bà bùi ngùi - ông định làm lại cái bếp. Tre chưa kịp đảnh cây thì ông ra đồng nằm.
Mộ ông kề bên mảnh ruộng hai sào của nhà giữa cánh đồng. Vi vu gió là gió. Lui vào phía trong bờ ao vài bước chân, là cây táo ngọt, quả nhon nhon bằng đầu ngón tay giữa của trẻ con, ăn ngọt đến no thì thôi. Bà bảo:
- Táo có gai, nhưng quả nó lành. Muốn ăn phải chọc cho rơi xuống, không trèo được, không lo trẻ bị ngã. Vì thế ông trồng cho vui vườn.
Vườn của ông theo lời chỉ dẫn của bà tôi, có nhiều thứ cây.
[…]. Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao. Dù chỉ hoàn toàn là tưởng tượng, nhưng bóng hình ông không thể nhạt nhòa khi cây vườn còn mãi mãi xanh tươi. Cảnh trí và sự sắp đặt các loại cây, từng loại cây đều là có chủ định và có khoa học. Tết đến, hoa mận nở trắng. Đầy vườn lá xanh non. Sang xuân, thì hoa bưởi, hoa chanh, hoa nhãn. Mẫu đơn thì đơm bông cả bốn mùa. Các Tết được sống ở quê, đêm giao thừa nào bà tôi cũng đặt một mâm cúng lên mặt bể nước để vái vọng trời đất và mời ông trở về vui với con cháu cho cây vườn đỡ nhớ, cho cửa nhà yên vui...
Đến tận bây giờ tôi không sao quên được. Mảnh vườn ấy là Vườn ông - Vườn xuân… (Vườn ông vườn xuân, Phong Thu, NXB Kim Đồng, 2015, tr.83 - 86)
Câu 1. Văn bản sử dụng ngôi kể nào?
Câu 2. Theo văn bản, vì sao ông tôi trồng cây táo trong vườn?
Câu 3. Nêu tác dụng của phó từ trong câu văn sau:
Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật tôi dành cho người ông của mình.
Câu 5. Từ văn bản, em rút ra bài học gì về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên?
II. VIẾT (6,0 điểm)
Câu 1 (2,0 điểm). Từ văn bản trên, hãy viết đoạn văn (khoảng 100 chữ) nêu cảm nhận của em về một chi tiết thú vị trong đoạn trích ở phần Đọc - Hiểu.
Câu 2 (4,0 điểm). Kí ức tuổi thơ chúng ta đều có những người thầy, người cô hết lòng dạy dỗ, yêu thương học sinh. Hãy viết bài văn (khoảng 300 chữ) bày tỏ cảm nghĩ của em về một người thầy hoặc cô giáo đã dạy mà em yêu mến.
Quảng cáo
2 câu trả lời 198
PHẦN I. ĐỌC - HIỂU
Câu 1. Văn bản sử dụng ngôi kể nào?
=> Đáp án: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (Người kể chuyện xưng "tôi").
Câu 2. Theo văn bản, vì sao ông tôi trồng cây táo trong vườn?
=> Đáp án: Ông trồng cây táo vì: Táo có gai nhưng quả lành, muốn ăn phải chọc cho rơi xuống chứ không trèo được nên không lo trẻ bị ngã. Ông trồng là để cho "vui vườn" và vì sự an toàn của con cháu.
Câu 3. Nêu tác dụng của phó từ trong câu văn: "Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao."
- Phó từ: "đã", "ra".
- Tác dụng:
+ Phó từ "đã": Chỉ quan hệ thời gian (quá khứ), nhấn mạnh việc trồng cây là hành động diễn ra trong quá khứ của người ông.
+ Phó từ "ra": Bổ sung ý nghĩa về kết quả của sự hình dung (giúp hình ảnh hiện lên rõ nét trong tâm trí).
+ Chung: Làm cho câu văn diễn đạt sinh động tâm trạng hoài niệm, sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn của người cháu đối với công lao chăm sóc khu vườn của ông.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật "tôi" dành cho người ông của mình.
+ Đáp án: Nhân vật "tôi" dành cho ông một tình cảm vô cùng sâu sắc, trân trọng và thiêng liêng. Dù chưa từng gặp ông khi còn sống, nhưng qua lời kể của bà và những hàng cây trong vườn, người cháu luôn cảm thấy bóng hình ông gần gũi, không hề nhạt nhòa. Đó là sự thấu hiểu, lòng biết ơn và sự kết nối tâm hồn giữa các thế hệ thông qua di sản mà người đi trước để lại.
Câu 5. Từ văn bản, em rút ra bài học gì về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên?
- Đáp án:
+ Thiên nhiên là nơi lưu giữ ký ức và tâm hồn của con người.
+ Con người chăm sóc cây cối bằng tình yêu thì cây cối sẽ trở thành sợi dây kết nối tình cảm giữa các thế hệ.
+ Cần biết trân trọng, gìn giữ và vun đắp cho thiên nhiên quanh mình vì đó cũng là cách để gìn giữ những giá trị văn hóa và tình cảm gia đình.
PHẦN II. VIẾT
Câu 1 (2,0 điểm): Cảm nhận về một chi tiết thú vị (Đoạn văn khoảng 100 chữ)
Đoạn văn mẫu:
Trong đoạn trích "Vườn ông vườn xuân", chi tiết về cây táo ngọt khiến em vô cùng ấn tượng. Người ông trồng táo không chỉ để lấy quả mà còn thể hiện một tình yêu thương đầy tinh tế qua lời kể của bà: "Táo có gai... không lo trẻ bị ngã". Chi tiết này cho thấy sự quan tâm sâu sắc, sự chu đáo của người ông dành cho con cháu ngay cả trong những việc nhỏ nhất như chọn giống cây để trồng. Cây táo không chỉ là một loài cây trong vườn, mà nó còn là biểu tượng của sự che chở, bảo vệ thầm lặng. Qua đó, em cảm nhận được một tâm hồn hiền hậu, luôn dành mọi điều tốt đẹp và an toàn nhất cho những người thân yêu.
Câu 2 (4,0 điểm): Biểu cảm về một người thầy/cô giáo mà em yêu mến (Khoảng 300 chữ)
Dàn ý:
- Mở bài: Giới thiệu về người thầy/cô giáo (tên, dạy môn gì, ấn tượng chung).
- Thân bài:
+ Ngoại hình, tính cách: Những nét đặc trưng khiến em nhớ mãi (ánh mắt, giọng nói, sự ân cần).
+ Kỷ niệm đáng nhớ: Một buổi giảng bài hay, một lần được thầy/cô an ủi khi buồn, hoặc sự kiên nhẫn khi giảng lại bài khó.
+ Tâm huyết của thầy/cô: Cách thầy/cô truyền cảm hứng học tập và dạy những bài học làm người.
+ Kết bài: Khẳng định tình cảm, sự kính trọng và lời hứa học tập tốt để tri ân thầy/cô.
- Bài văn mẫu tham khảo:"
Trong suốt quãng đời đi học, ai cũng có một "người lái đò" tận tụy để nhớ về, và với tôi, đó chính là cô Phương – giáo viên dạy Ngữ văn năm lớp 6 của tôi. Cô không chỉ là người truyền dạy kiến thức mà còn là người đã khơi dậy trong tôi tình yêu với những trang sách.
Cô Phương có dáng người nhỏ nhắn và mái tóc đen dài luôn được búi gọn gàng. Điều tôi ấn tượng nhất ở cô chính là đôi mắt sáng, hiền từ và giọng nói truyền cảm, ấm áp. Mỗi khi cô giảng bài, cả lớp như bị cuốn vào một thế giới đầy màu sắc của ca dao, dân ca hay những câu chuyện cổ tích đầy ý nghĩa.
Tôi nhớ nhất là một lần tôi bị điểm kém vì lười học. Lúc đó tôi rất buồn và sợ hãi. Nhưng thay vì trách phạt nặng nề, cô đã gọi tôi lại sau giờ học, dịu dàng hỏi han và chỉ ra những lỗi sai cho tôi. Cô bảo: "Kiến thức như một cái cây, nếu em không chăm bón mỗi ngày, nó sẽ héo úa". Lời nhắn nhủ chân thành ấy của cô đã giúp tôi thức tỉnh và nỗ lực hơn rất nhiều.
Cô Phương không chỉ dạy chữ mà còn dạy chúng tôi cách sống, cách bao dung và sẻ chia. Sự tận tâm của cô giống như ánh nắng ấm áp soi sáng con đường tri thức của tôi. Dù thời gian có trôi xa, hình bóng của cô và những bài học năm nào vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim tôi như một hành trang quý báu.
I. ĐỌC – HIỂU
Câu 1. Văn bản sử dụng ngôi kể nào?
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất, người kể xưng “tôi”, trực tiếp kể lại những kỉ niệm và cảm xúc của mình.
Ông trồng cây táo vì táo có gai nên không trèo được, trẻ con muốn ăn phải chọc cho rơi xuống, tránh bị ngã, vừa an toàn cho trẻ nhỏ, vừa để làm vui vườn.
Câu 3. Nêu tác dụng của phó từ trong câu văn:
“Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao.”
Phó từ “tự” có tác dụng nhấn mạnh sự chủ động, tự nhiên trong dòng hồi tưởng của nhân vật “tôi”, thể hiện nỗi nhớ ông sâu sắc, chân thành, xuất phát từ tình cảm bên trong chứ không do ai gợi nhắc.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật tôi dành cho người ông của mình.
Nhân vật “tôi” dành cho ông tình cảm yêu thương, kính trọng và nhớ nhung sâu nặng. Dù ông đã mất từ lâu, nhưng hình ảnh ông vẫn luôn hiện diện qua khu vườn, qua từng kỉ niệm gắn với cây cối, cho thấy ông có vị trí rất quan trọng trong tâm hồn nhân vật.
Câu 5. Từ văn bản, em rút ra bài học gì về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên?
Văn bản cho thấy con người cần sống gắn bó, trân trọng và chăm sóc thiên nhiên. Thiên nhiên không chỉ mang lại giá trị vật chất mà còn lưu giữ kỉ niệm, nuôi dưỡng tình cảm và tâm hồn con người.
II. VIẾT
Câu 1 (khoảng 100 chữ)
Viết đoạn văn nêu cảm nhận về một chi tiết thú vị trong đoạn trích.
Một chi tiết khiến em ấn tượng nhất trong đoạn trích là cây sung bên bờ ao do ông trồng và uốn xuống cho cá ăn quả. Chi tiết ấy tuy nhỏ nhưng cho thấy ông là người yêu thiên nhiên, sống chan hòa và giàu tình cảm. Hình ảnh người bố ngày nhỏ cưỡi lên thân cây rồi ngã xuống ao càng làm kỉ niệm trở nên sinh động, ấm áp. Qua cây sung, em cảm nhận được bóng dáng người ông hiền hậu, tỉ mỉ và gắn bó sâu sắc với khu vườn, với gia đình.
Caau2:Trong những năm tháng học tập của mình, người giáo viên để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Nga – giáo viên dạy môn Tiếng Anh. Dù còn rất trẻ, sinh năm 2003, nhưng cô luôn thể hiện sự chín chắn, tận tâm và yêu nghề.
Cô Nga có phong cách dạy học rất gần gũi và hiện đại. Mỗi tiết học Tiếng Anh của cô không hề khô khan mà luôn sinh động với các trò chơi, hoạt động nhóm và những tình huống giao tiếp thú vị. Nhờ cách dạy dễ hiểu, nhẹ nhàng của cô, em cảm thấy Tiếng Anh không còn khó hay đáng sợ như trước nữa. Cô luôn kiên nhẫn sửa lỗi phát âm cho từng bạn và động viên chúng em mạnh dạn nói tiếng Anh, dù còn sai.
Không chỉ giỏi chuyên môn, cô Nga còn rất quan tâm đến học sinh. Khi thấy bạn nào học chưa tốt hay thiếu tự tin, cô sẵn sàng dành thêm thời gian để hướng dẫn và khích lệ. Cô thường nói rằng: “Sai không đáng sợ, không dám thử mới là điều đáng tiếc”, câu nói ấy khiến em có thêm động lực để cố gắng hơn trong học tập.
Đối với em, cô Nga không chỉ là một giáo viên dạy Tiếng Anh mà còn là người truyền cảm hứng, giúp em yêu thích việc học và tin vào bản thân mình. Em luôn kính trọng, yêu quý và mong rằng sau này sẽ trở thành một người có ích để không phụ lòng những thầy cô đã tận tâm dạy dỗ, đặc biệt là cô Nga.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12857 -
11139
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
4816 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4167 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3776
