viết văn biểu cảm về người mẹ
Quảng cáo
3 câu trả lời 90
BIỂU CẢM VỀ NGƯỜI MẸ
Trong cuộc đời mỗi con người, mẹ luôn là người quan trọng nhất. Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là chỗ dựa yêu thương, âm thầm hi sinh cho em từng ngày. Mỗi khi nghĩ đến mẹ, trong lòng em lại dâng lên một cảm giác vừa ấm áp, vừa xúc động khó tả.
Mẹ em là một người phụ nữ giản dị, suốt ngày bận rộn với công việc và gia đình. Mẹ không hay nói những lời ngọt ngào, nhưng tình yêu của mẹ luôn thể hiện qua những việc làm rất nhỏ: bữa cơm nóng mỗi chiều, chiếc áo được giặt phẳng phiu, hay những đêm mẹ thức khuya chờ em học bài xong. Những điều tưởng chừng bình thường ấy lại chứa đựng biết bao yêu thương.
Có những lúc em vô tình làm mẹ buồn vì sự bướng bỉnh hay vô tâm của mình. Nhưng mẹ chưa bao giờ trách móc em lâu. Mẹ luôn bao dung, nhẹ nhàng khuyên bảo để em nhận ra lỗi sai. Chính sự dịu dàng ấy khiến em càng yêu mẹ hơn và tự nhắc mình phải sống tốt hơn để không phụ lòng mẹ.
Thời gian trôi qua, em lớn dần lên, còn mẹ thì ngày một gầy hơn. Nhìn những sợi tóc bạc và nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ, em chợt thấy xót xa. Em hiểu rằng mẹ đã hi sinh rất nhiều để em có được cuộc sống đủ đầy và được học hành tử tế như hôm nay.
Mẹ ơi, dù có đi đâu, làm gì, hình ảnh mẹ vẫn luôn ở trong tim em. Mẹ chính là bến đỗ bình yên nhất, là nguồn động viên lớn lao giúp em vững bước trên đường đời. Em chỉ mong mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật ngoan để mẹ luôn vui và hạnh phúc.
Trong cuộc đời của mỗi người, có một bến đỗ bình yên nhất mà dù đi đâu xa ta cũng muốn trở về, có một ánh sáng ấm áp luôn soi rọi tâm hồn ta ngay cả trong những ngày u tối nhất. Với em, bến đỗ ấy, ánh sáng ấy chính là mẹ. Người phụ nữ mà em yêu thương, trân trọng và biết ơn nhất trên đời.
Mẹ của em không phải là một vĩ nhân hay một người có địa vị cao sang trong xã hội. Mẹ chỉ là một người phụ nữ bình dị với đôi bàn tay thô ráp vì sương gió và đôi mắt đã bắt đầu xuất hiện những vết chân chim. Thế nhưng, trong mắt em, mẹ là người đẹp nhất. Vẻ đẹp của mẹ không nằm ở lớp son phấn, mà toát ra từ sự tần tảo, từ cái nhìn hiền hậu và nụ cười ấm áp như nắng mùa thu. Em nhớ mãi mái tóc của mẹ, mái tóc từng xanh mượt nay đã lốm đốm những sợi bạc vì bao đêm thức trắng lo lắng cho gia đình, cho từng bước đi của em vào đời.
Nhìn vào đôi bàn tay mẹ, em lại càng thương mẹ nhiều hơn. Đôi bàn tay ấy đã chai sần vì làm lụng vất vả, từ những công việc đồng áng mệt nhọc đến những bữa cơm dẻo canh ngọt mỗi ngày. Chính đôi bàn tay ấy đã dìu dắt em từ những bước đi đầu tiên, ôm ấp em vào lòng mỗi khi em vấp ngã hay khi đêm đông lạnh giá. Đôi bàn tay mẹ tuy không mềm mại nhưng lại có sức mạnh kỳ diệu, có thể xoa dịu mọi nỗi đau và mang lại cho em cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tình yêu của mẹ dành cho em không ồn ào, phô trương mà lặng lẽ, thấm đẫm trong từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Đó là khi mẹ dậy sớm từ lúc gà chưa gác bếp để chuẩn bị bữa sáng nóng hổi cho em kịp giờ đến lớp. Đó là khi mẹ kiên nhẫn ngồi bên bàn học, giảng cho em từng bài toán khó, hay chỉ đơn giản là khâu lại một chiếc cúc áo bị tuột. Có những khi em ương bướng, phạm lỗi khiến mẹ buồn, ánh mắt mẹ lúc đó thật nghiêm khắc nhưng ẩn sâu bên trong là sự đau xót và kỳ vọng vô bờ. Em hiểu rằng, những lời răn dạy của mẹ chính là những viên gạch vững chắc để xây dựng nên nhân cách của em sau này.
Mẹ còn là tấm gương sáng về sự hy sinh và nghị lực. Trong cuộc sống có biết bao khó khăn, nhưng chưa bao giờ em nghe mẹ than vãn lấy một lời. Mẹ luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con cái, sẵn sàng mặc chiếc áo đã sờn vai để con có được bộ quần áo mới tinh tươm. Tinh thần ấy đã dạy em biết sống tiết kiệm, biết sẻ chia và quan tâm đến mọi người xung quanh.
Năm nay đã là năm 2026, em đã lớn khôn hơn, bắt đầu có những ước mơ và hoài bão riêng. Nhưng càng đi xa, em càng nhận ra rằng tình yêu của mẹ là thứ tài sản quý giá nhất mà không gì có thể thay thế được. Mẹ giống như một cây cổ thụ tỏa bóng mát che chở cho em trước bão giông của cuộc đời. Hạnh phúc của em đơn giản lắm, chỉ là mỗi khi đi học về được gọi một tiếng "Mẹ ơi!" và thấy dáng hình mẹ đang bận rộn trong bếp, là được tựa đầu vào vai mẹ kể về những chuyện vui buồn ở trường lớp.
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con". Lời thơ ấy cứ mãi ngân vang trong lòng em như một chân lý thiêng liêng. Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con, đã nuôi nấng và yêu thương con bằng tất cả trái tim mình. Con hứa sẽ nỗ lực học tập thật tốt để trở thành một người con ngoan, một công dân có ích, để nụ cười mãi luôn rạng rỡ trên môi mẹ.
Mẹ chính là mùa xuân, là niềm tin, là sức mạnh của con. Con yêu mẹ rất nhiều!
Mẹ của em không phải là một vĩ nhân hay một người có địa vị cao sang trong xã hội. Mẹ chỉ là một người phụ nữ bình dị với đôi bàn tay thô ráp vì sương gió và đôi mắt đã bắt đầu xuất hiện những vết chân chim. Thế nhưng, trong mắt em, mẹ là người đẹp nhất. Vẻ đẹp của mẹ không nằm ở lớp son phấn, mà toát ra từ sự tần tảo, từ cái nhìn hiền hậu và nụ cười ấm áp như nắng mùa thu. Em nhớ mãi mái tóc của mẹ, mái tóc từng xanh mượt nay đã lốm đốm những sợi bạc vì bao đêm thức trắng lo lắng cho gia đình, cho từng bước đi của em vào đời.
Nhìn vào đôi bàn tay mẹ, em lại càng thương mẹ nhiều hơn. Đôi bàn tay ấy đã chai sần vì làm lụng vất vả, từ những công việc đồng áng mệt nhọc đến những bữa cơm dẻo canh ngọt mỗi ngày. Chính đôi bàn tay ấy đã dìu dắt em từ những bước đi đầu tiên, ôm ấp em vào lòng mỗi khi em vấp ngã hay khi đêm đông lạnh giá. Đôi bàn tay mẹ tuy không mềm mại nhưng lại có sức mạnh kỳ diệu, có thể xoa dịu mọi nỗi đau và mang lại cho em cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tình yêu của mẹ dành cho em không ồn ào, phô trương mà lặng lẽ, thấm đẫm trong từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Đó là khi mẹ dậy sớm từ lúc gà chưa gác bếp để chuẩn bị bữa sáng nóng hổi cho em kịp giờ đến lớp. Đó là khi mẹ kiên nhẫn ngồi bên bàn học, giảng cho em từng bài toán khó, hay chỉ đơn giản là khâu lại một chiếc cúc áo bị tuột. Có những khi em ương bướng, phạm lỗi khiến mẹ buồn, ánh mắt mẹ lúc đó thật nghiêm khắc nhưng ẩn sâu bên trong là sự đau xót và kỳ vọng vô bờ. Em hiểu rằng, những lời răn dạy của mẹ chính là những viên gạch vững chắc để xây dựng nên nhân cách của em sau này.
Mẹ còn là tấm gương sáng về sự hy sinh và nghị lực. Trong cuộc sống có biết bao khó khăn, nhưng chưa bao giờ em nghe mẹ than vãn lấy một lời. Mẹ luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con cái, sẵn sàng mặc chiếc áo đã sờn vai để con có được bộ quần áo mới tinh tươm. Tinh thần ấy đã dạy em biết sống tiết kiệm, biết sẻ chia và quan tâm đến mọi người xung quanh.
Năm nay đã là năm 2026, em đã lớn khôn hơn, bắt đầu có những ước mơ và hoài bão riêng. Nhưng càng đi xa, em càng nhận ra rằng tình yêu của mẹ là thứ tài sản quý giá nhất mà không gì có thể thay thế được. Mẹ giống như một cây cổ thụ tỏa bóng mát che chở cho em trước bão giông của cuộc đời. Hạnh phúc của em đơn giản lắm, chỉ là mỗi khi đi học về được gọi một tiếng "Mẹ ơi!" và thấy dáng hình mẹ đang bận rộn trong bếp, là được tựa đầu vào vai mẹ kể về những chuyện vui buồn ở trường lớp.
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con". Lời thơ ấy cứ mãi ngân vang trong lòng em như một chân lý thiêng liêng. Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con, đã nuôi nấng và yêu thương con bằng tất cả trái tim mình. Con hứa sẽ nỗ lực học tập thật tốt để trở thành một người con ngoan, một công dân có ích, để nụ cười mãi luôn rạng rỡ trên môi mẹ.
Mẹ chính là mùa xuân, là niềm tin, là sức mạnh của con. Con yêu mẹ rất nhiều!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
64019 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17270 -
16458
-
10949
-
10796
