Từ khi Sinh ra cho đến lúc trưởng thành trong cuộc đời của mỗi người ai cũng từng trải qua những kỉ niệm không quên.hay viết bài văn kể lại trái nghiệm mà bán thân ấn tượng và nhớ nhất
Quảng cáo
5 câu trả lời 170
MỘT TRẢI NGHIỆM KHÔNG THỂ QUÊN TRONG CUỘC ĐỜI EM
Từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành, mỗi người đều trải qua rất nhiều kỉ niệm vui buồn khác nhau. Trong số đó, có những trải nghiệm tuy nhỏ bé nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm, khiến ta không bao giờ quên. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên em dám đứng lên nhận lỗi của mình trước lớp.
Hôm đó, trong giờ học Toán, vì mải nói chuyện với bạn bên cạnh nên em không chú ý nghe giảng. Khi cô giáo gọi lên bảng làm bài, em lúng túng và làm sai. Trong lúc sợ hãi, em đã nói dối rằng mình chưa kịp chép bài. Cô giáo nhìn em rất lâu rồi nhẹ nhàng hỏi: “Em có chắc là như vậy không?”. Câu hỏi ấy khiến tim em đập nhanh, mặt nóng bừng vì xấu hổ.
Sau vài giây im lặng, em đã lấy hết can đảm để nói thật rằng mình không chú ý nghe giảng và xin lỗi cô. Em nghĩ mình sẽ bị mắng rất nặng, nhưng không ngờ cô chỉ mỉm cười và nói rằng: “Biết nhận lỗi là điều đáng quý. Lần sau em cố gắng hơn nhé.” Lúc đó, em vừa nhẹ nhõm vừa ân hận, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Sau trải nghiệm ấy, em nhận ra rằng nói dối chỉ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn, còn sự trung thực giúp con người cảm thấy thanh thản và được mọi người tin tưởng. Em cũng học được cách chịu trách nhiệm với hành động của mình và dũng cảm đối diện với sai lầm.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm đó, em vẫn cảm thấy bồi hồi. Chính trải nghiệm ấy đã giúp em trưởng thành hơn, sống thật thà hơn và biết sửa sai để hoàn thiện bản thân. Đó là một kỉ niệm không bao giờ phai mờ trong ký ức của em.
rả lời:
Giải bởi Vietjack
a. Xác định được yêu cầu của kiểu bài
Xác định được yêu cầu của kiểu bài: bài văn tự sự.
b. Xác định đúng yêu cầu của đề: Kể lại một trải nghiệm của bản thân mà em ấn tượng và nhớ nhất.
c. Kể lại một trải nghiệm của bản thân:
Hs có thể triển khai cốt truyện theo nhiều cách, nhưng cần đảm bảo các yêu cầu sau:
- Sử dụng ngôi kể thứ nhất.
- Giới thiệu được trải nghiệm (thành công hay thất bại) đáng nhớ.
- Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện và những nhân vật có liên quan.
- Kể lại các sự việc có trong câu chuyện theo trình tự hợp lí (thời gian, không gian, nguyên nhân – diễn biến – kết quả, mức độ quan trọng của sự việc….)
+ Sự việc 1…….
+ Sự việc 2…….
+ Sự việc 3…….
- Sử dụng các chi tiết miêu tả cụ thể thời gian, không gian, nhân vật và diễn biến câu chuyện.
- Thể hiện cảm xúc của người viết trước sự việc được kể, rút ra được ý nghĩa, sự quan trọng của trải nghiệm đối với người viết.
d. Diễn đạt:
Đảm bảo chuẩn chính tả, dùng từ, ngữ pháp tiếng Việt, liên kết câu trong đoạn văn và liên kết văn bản.
e. Sáng tạo:
Bố cục mạch lạc, lời kể sinh động, sáng tạo.
Trong cuộc đời của mỗi người, trưởng thành không chỉ tính bằng số tuổi mà còn được đo bằng những trải nghiệm và những bài học mà ta gặt hái được từ cuộc sống. Có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những trải nghiệm đầy đắng cay và hối tiếc. Với riêng tôi, câu chuyện về lần đầu tiên tôi nói dối bố mẹ để đi chơi là một trải nghiệm "xương máu" mà cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.
Đó là một buổi chiều mùa hè rực nắng của vài năm về trước. Nhóm bạn thân trong lớp rủ tôi đi tắm sông ở một khúc sông khá xa làng. Vì bố mẹ luôn dặn dò không được đến gần sông nước khi không có người lớn đi cùng, nên tôi đã rất do dự. Thế nhưng, trước những lời khêu gợi và thách thức của bạn bè, cái tôi của một đứa trẻ mới lớn đã trỗi dậy. Tôi đã đánh bạo nói dối mẹ rằng mình sang nhà bạn để cùng làm bài tập nhóm.
Khúc sông ấy thật đẹp với dòng nước xanh ngắt và mát lạnh. Chúng tôi thỏa thích bơi lội, té nước và cười đùa mà quên bẵng đi thời gian, cũng quên luôn cả nỗi sợ hãi về lời nói dối lúc trước. Tuy nhiên, sự cố đã xảy ra khi một bạn trong nhóm vô tình sa chân vào vùng nước xoáy. Tiếng kêu cứu thất thanh vang lên khiến tất cả chúng tôi hoảng loạn. Trong giây phút sinh tử ấy, sự hối hận tột cùng trào dâng trong lòng tôi: "Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ ăn nói thế nào với gia đình bạn? Tại sao tôi lại ích kỷ và dối trá như vậy?".
May mắn thay, có một chú đánh cá gần đó đã nghe thấy tiếng động và kịp thời bơi ra cứu bạn tôi. Khi tất cả chúng tôi lên bờ, cả nhóm mặt cắt không còn hạt máu, lầm lũi ra về trong sự sợ hãi tột độ. Bước chân về đến cổng nhà, tôi thấy mẹ đang đứng đợi với vẻ mặt lo lắng vì trời đã sập tối mà tôi chưa về. Nhìn ánh mắt tin tưởng của mẹ, lòng tôi thắt lại, nước mắt cứ thế trào ra. Tôi đã quỳ xuống và thú nhận tất cả mọi chuyện.
Trái với dự đoán của tôi là một trận đòn roi, bố tôi chỉ im lặng hồi lâu rồi thở dài bảo: "Đòn roi không làm con ngoan hơn, nhưng sự an toàn và tính mạng của con mới là điều bố mẹ lo sợ nhất. Nói dối là một vết nứt trong niềm tin, mà niềm tin một khi đã nứt thì rất khó để lành lại". Lời nói nhẹ nhàng ấy của bố còn đau hơn cả trăm roi vọt. Đêm đó, tôi nằm trằn trọc và hiểu rằng mình đã suýt chút nữa phải trả giá quá đắt cho sự ham chơi và tính dối trá của mình.
Trải nghiệm đó đã dạy cho tôi một bài học đắt giá về lòng trung thực và sự an toàn. Tôi hiểu rằng, sự bao bọc của cha mẹ không phải là sự gò bó, mà là sự bảo vệ xuất phát từ tình yêu thương vô điều kiện. Kể từ ngày đó, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân phải sống thành thật, biết chịu trách nhiệm với hành động của mình và không bao giờ để sự nông nổi nhất thời làm tổn thương những người thân yêu.
Kỷ niệm ấy mãi là một vết sẹo nhỏ trong tâm hồn, nhắc nhở tôi về sự trưởng thành. Có lẽ, trong cuộc đời, ai cũng phải ít nhất một lần mắc sai lầm để biết cách trân trọng sự thật và giá trị của gia đình. Với tôi, đó chính là trải nghiệm khó quên nhất, là hành trang quý báu giúp tôi vững bước hơn trên con đường đời dài rộng phía trước.
Từ khi sinh ra cho đến lúc trưởng thành, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc sống. Đối với em, trải nghiệm khiến em ấn tượng và nhớ nhất chính là lần đầu tiên em tự mình vượt qua nỗi sợ hãi để đứng trước lớp thuyết trình.
Hôm đó, cô giáo giao cho em nhiệm vụ đại diện nhóm trình bày bài học trước lớp. Nghe cô gọi tên mình, tim em đập rất nhanh, tay run lên vì em vốn là người nhút nhát, rất sợ nói trước đám đông. Suốt cả buổi tối hôm trước, em lo lắng và nghĩ rằng mình sẽ làm không tốt, thậm chí còn muốn xin cô cho bạn khác làm thay.
Sáng hôm sau, khi đứng trên bục giảng, em cảm thấy chân mình như không còn đứng vững. Nhìn xuống phía dưới là bao ánh mắt đang dõi theo, em càng thêm hồi hộp. Nhưng nhớ lại lời động viên của bố mẹ rằng “con hãy tự tin, cố gắng hết sức là được”, em hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói. Ban đầu giọng em còn run, nhưng dần dần em nói rõ ràng hơn, tự tin hơn. Khi kết thúc phần trình bày, cả lớp vỗ tay, cô giáo mỉm cười khen em đã rất cố gắng.
Sau lần trải nghiệm đó, em cảm thấy bản thân trưởng thành hơn. Em nhận ra rằng chỉ cần dám đối mặt với nỗi sợ, em có thể làm được nhiều điều mà trước đây em chưa từng nghĩ tới. Trải nghiệm ấy không chỉ giúp em tự tin hơn mà còn dạy em bài học quý giá: hãy tin vào bản thân và không ngại thử thách.
Đó là một kỉ niệm mà em sẽ luôn ghi nhớ trong suốt cuộc đời mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
5510 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4779 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3731 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3629 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3231 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2355 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1827 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1702 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1641


