CÔ DẠY VĂN CHO 2 ĐỀ VĂN : ĐỀ 1 : VIẾT BÀI VĂN BIỂU CẢM VỀ MẸ:ĐỀ 2 ; VIẾT BÀI VĂN BIỂU CẢM VỀ SỰ VIỆC EM ẤN TƯỢNG NHẤT .học lớp 7 ko , dễ trúng đề nào ạ , cho em xin ý kiến đi ạ. mai em thi mà sợ , em thuộc đề 1 ruifi còn đề 2 em thấy ko trúng đoán ạ
Quảng cáo
5 câu trả lời 127
đề 1
Trong cuộc đời mỗi người, có những tình cảm tự nhiên như hơi thở, bền vững như núi non và bao la như biển cả. Đó chính là tình mẫu tử. Với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là bến đỗ bình yên nhất, là "ngọn đèn trong đêm" soi sáng mọi bước chân tôi đi.
Mẹ tôi không phải là một người phụ nữ có vẻ ngoài lộng lẫy, kiêu sa. Thời gian và những lo toan nhọc nhằn đã hằn lên gương mặt mẹ những nếp chân chim, làm đôi bàn tay mẹ trở nên chai sạn. Nhưng đối với tôi, đôi bàn tay ấy là đôi bàn tay đẹp nhất thế gian. Chính đôi tay gầy guộc ấy đã vỗ về khi tôi khóc, nâng đỡ khi tôi ngã và nấu cho tôi những bữa cơm ấm nóng, đong đầy yêu thương.
Tôi nhớ nhất là ánh mắt của mẹ. Ánh mắt ấy hiền từ, bao dung mỗi khi tôi làm điều tốt, nhưng cũng đầy nghiêm khắc và trăn trở khi tôi phạm lỗi. Có những đêm ôn thi muộn, ngước mắt lên thấy mẹ vẫn ngồi đó, lặng lẽ khâu lại chiếc áo sứt chỉ hay chuẩn bị cho tôi cốc sữa ấm, tôi mới thấu hiểu hết sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ chẳng bao giờ nói rằng "Mẹ mệt lắm", mẹ chỉ cười và bảo: "Con cố gắng học là mẹ vui rồi".
Tình yêu của mẹ dành cho tôi không ồn ào, phô trương mà thấm đẫm trong từng cử chỉ nhỏ nhặt. Là khi mẹ thức trắng đêm chăm sóc tôi lúc ốm đau, là khi mẹ nhường cho tôi miếng ngon nhất trong mâm cơm, hay là khi mẹ lặng lẽ đứng ở cổng trường chờ tôi dưới cái nắng gắt gỏng của mùa hè. Sự hiện diện của mẹ tựa như một đặc ân mà đôi khi vì quá quen thuộc, tôi đã vô tình xem đó là lẽ đương nhiên.
Càng lớn khôn, tôi càng hiểu rằng thế giới ngoài kia dẫu có rộng lớn và hào nhoáng đến đâu cũng không thể sánh bằng hơi ấm dưới mái nhà có mẹ. Mẹ là người duy nhất sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm, là người duy nhất yêu thương tôi vô điều kiện. Hạnh phúc lớn nhất của đời người không phải là giàu sang phú quý, mà là khi trở về nhà, ta vẫn còn được gọi một tiếng: "Mẹ ơi!".
Cảm ơn mẹ vì đã cho con sự sống, cảm ơn mẹ vì những hy sinh không lời. Con tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập và trưởng thành thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.
Đề 2
Lần đầu tiên em tự tay nấu bữa cơm khi mẹ bị ốm.
Trong ký ức của mỗi người, có những sự việc dẫu nhỏ bé nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ đến tâm hồn. Với tôi, sự việc để lại ấn tượng sâu sắc nhất, khiến tôi thay đổi cách nhìn về gia đình và sự trưởng thành, chính là lần đầu tiên tôi tự tay nấu bát cháo và bữa cơm cho mẹ khi mẹ bị ốm nặng.
Hôm ấy là một ngày mưa tầm tã. Mẹ đi làm về với đôi vai ướt đẫm và gương mặt tái nhợt. Tối hôm đó, mẹ sốt cao, đôi môi khô khốc và hơi thở nóng hổi. Nhìn mẹ nằm mệt mỏi trên giường – người vốn dĩ luôn tất bật, lo toan mọi việc trong nhà – lòng tôi bỗng thắt lại một nỗi lo sợ vô hình. Tôi nhận ra bấy lâu nay mình đã quá vô tâm, luôn mặc định việc nhà, cơm nước là "đặc quyền" của mẹ mà quên mất rằng mẹ cũng có những lúc yếu lòng, mệt mỏi.
Tôi lóng ngóng bước vào bếp. Gian bếp vốn dĩ thân thuộc nay bỗng trở nên lạ lẫm với tôi. Tôi bắt đầu bằng việc nấu một bát cháo hành. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với sách vở giờ đây lóng ngóng vo gạo, thái hành. Tôi lỡ tay làm rơi nắp vung, tiếng vang khô khốc trong bếp như càng xoáy sâu vào sự lúng túng của tôi. Khói bếp làm mắt tôi cay xè, hay chính là vì nỗi ân hận đang dâng trào trong lòng?
Khi mang bát cháo lên phòng, tôi nhẹ nhàng gọi mẹ. Mẹ gắng gượng ngồi dậy, nhìn bát cháo vụng về, hạt gạo còn chưa kịp nhừ hẳn và những cọng hành thái to nhỏ không đều, nhưng ánh mắt mẹ lại lấp lánh một niềm hạnh phúc khó tả. Mẹ khẽ mỉm cười, giọng thào phào: "Cảm ơn con, con của mẹ lớn thật rồi". Chỉ một câu nói ấy thôi mà sống mũi tôi cay cay. Tôi hiểu rằng, điều làm mẹ ấm lòng không phải là hương vị của bát cháo, mà là sự quan tâm và lòng hiếu thảo mà tôi đã gửi gắm vào đó.
Sự việc ngày hôm đó không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là một bài học lớn đối với tôi. Tôi hiểu ra rằng, tình yêu thương không cần phải là những điều gì đó lớn lao, vĩ đại, mà nó nằm ngay trong từng hành động chăm sóc nhỏ nhặt mỗi ngày. Sự trưởng thành không tính bằng tuổi tác, mà tính bằng giây phút ta biết sẻ chia gánh nặng với những người thân yêu.
Hình ảnh mẹ cười trong mệt mỏi bên bát cháo nóng sẽ mãi là kỷ niệm đẹp nhất, nhắc nhở tôi phải biết trân trọng và yêu thương mẹ nhiều hơn mỗi ngày.
(ykr,có thể tham khảo,có thẻ sai sót)
đề 2 á
đè 1 á học cho kĩ vào
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
26144 -
23254
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11827 -
6932
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
5296
