vieết bài văn biểu cảm về sự việc tết giao thừa 2026 (khoảng 4 trang giấy)
Quảng cáo
5 câu trả lời 190
ĐÊM GIAO THỪA TẾT 2026 – KHOẢNH KHẮC ĐỌNG LẠI TRONG TIM
Có những khoảnh khắc trong đời trôi qua rất nhẹ, tưởng chừng chỉ là một giây ngắn ngủi, nhưng lại đủ sức neo giữ cả một miền ký ức. Với tôi, đêm Giao thừa Tết 2026 chính là một khoảnh khắc như thế – lặng lẽ, ấm áp và đầy xúc cảm. Không quá rộn ràng, không pháo hoa rực rỡ như những năm trước, nhưng chính sự giản dị ấy đã khiến đêm Giao thừa năm nay trở nên đặc biệt, trở thành một dấu lặng sâu trong tâm hồn tôi.
Những ngày cuối năm trôi qua trong sự vội vã quen thuộc. Ngoài đường, không khí Tết len lỏi qua từng con hẻm nhỏ. Tiếng rao bán hoa, bán bánh kẹo vang lên đều đặn; những gian hàng Tết sáng đèn đến tận khuya. Nhà nhà dọn dẹp, treo câu đối đỏ, chưng mâm ngũ quả. Mùi bánh chưng, bánh tét thoang thoảng trong gió khiến lòng người chợt mềm lại. Tôi chợt nhận ra mình không còn háo hức như thuở bé, nhưng trong lòng vẫn âm ỉ một niềm mong chờ rất khó gọi tên.
Chiều ba mươi Tết, bầu trời trong vắt. Nắng dịu hơn thường ngày, như cũng chậm lại để tiễn đưa năm cũ. Trong căn nhà nhỏ, cả gia đình tôi cùng nhau chuẩn bị bữa cơm tất niên. Mẹ cặm cụi trong bếp, bố lau lại bàn thờ gia tiên, còn tôi và em phụ dọn dẹp nhà cửa. Không ai nói nhiều, nhưng không khí ấm áp lan tỏa trong từng hành động nhỏ. Những mệt mỏi của một năm dài dường như lắng xuống, nhường chỗ cho sự bình yên hiếm hoi.
Bữa cơm tất niên tối hôm ấy không quá cầu kỳ, nhưng đủ đầy và trọn vẹn. Khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, tôi chợt thấy thời gian như chậm lại. Những câu chuyện về một năm đã qua được nhắc đến: chuyện học hành, công việc, những khó khăn, cả những niềm vui nhỏ bé. Có lúc mọi người cười, có lúc chợt im lặng. Tôi nhìn quanh, chợt nhận ra rằng điều quý giá nhất không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà là khoảnh khắc cả gia đình còn đủ đầy, ngồi bên nhau trong những ngày cuối năm.
Đêm dần buông. Ngoài trời, gió mát hơn. Đồng hồ trên tường tích tắc từng nhịp đều đặn, như đếm ngược cho khoảnh khắc chuyển giao. Càng gần Giao thừa, lòng tôi càng bâng khuâng. Một năm nữa sắp khép lại – mang theo bao điều chưa kịp nói, bao việc còn dang dở. Tôi chợt nhớ đến những ngày đã qua: những lần vấp ngã, những giọt nước mắt âm thầm, cả những niềm vui giản dị tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại nuôi dưỡng tôi suốt cả năm dài.
Khoảnh khắc Giao thừa đến thật khẽ. Khi kim đồng hồ chạm mốc mười hai giờ, cả nhà tôi đứng trước bàn thờ gia tiên. Hương trầm lan tỏa, nghi ngút khói. Trong không gian ấy, tôi bỗng thấy lòng mình lắng lại. Tôi chắp tay khấn, không cầu mong điều gì lớn lao, chỉ mong gia đình bình an, những người tôi yêu thương luôn mạnh khỏe. Chưa bao giờ tôi cảm nhận rõ ràng đến thế giá trị của hai chữ “đoàn viên”.
Ngoài kia, tiếng pháo hoa vang lên từ xa, không quá rộn ràng nhưng đủ để báo hiệu một năm mới đã đến. Tôi bước ra trước hiên nhà, ngước nhìn bầu trời đêm. Những tia sáng lấp lánh xé toạc màn đêm, rồi nhanh chóng tan biến. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu: thời gian cũng giống như pháo hoa – rực rỡ nhưng ngắn ngủi. Điều quan trọng không phải là giữ lại ánh sáng ấy, mà là trân trọng cảm xúc khi nó xuất hiện.
Đêm Giao thừa Tết 2026, tôi không gửi nhiều lời chúc, cũng không ước mong những điều xa xôi. Tôi chỉ ngồi bên gia đình, lắng nghe tiếng cười, tiếng nói quen thuộc. Trong sự bình dị ấy, tôi cảm thấy lòng mình được chữa lành. Một năm với nhiều biến động đã qua, và tôi biết mình đã trưởng thành hơn – không phải vì tôi mạnh mẽ hơn, mà vì tôi học được cách trân trọng những điều giản đơn.
Khi đêm đã khuya, phố xá dần lắng xuống, tôi trở về phòng, khép lại ngày cuối cùng của năm cũ. Ngoài kia, gió xuân nhẹ nhàng thổi qua. Tôi biết, sáng mai, năm mới sẽ bắt đầu với những lo toan quen thuộc. Nhưng ít nhất, đêm Giao thừa Tết 2026 đã để lại trong tôi một cảm giác rất khác – cảm giác của sự đủ đầy, của bình yên và của niềm tin rằng, chỉ cần còn gia đình bên cạnh, mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua.
Đêm Giao thừa năm ấy không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng lại là đêm tôi nhớ nhất. Bởi đó là đêm tôi học được cách lắng nghe chính mình, học cách yêu thương những điều đang hiện hữu, và học cách bước sang năm mới với một trái tim nhẹ nhõm hơn. Và có lẽ, đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà Tết 2026 đã dành cho tôi.
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những khoảnh khắc được định vị như một điểm dừng chân thiêng liêng để con người soi chiếu lại chính mình và tìm về nguồn cội. Với mỗi người Việt Nam, khoảnh khắc đó chính là đêm Giao thừa. Và đêm Giao thừa năm 2026 này, giữa nhịp sống hiện đại đầy hối hả, cảm xúc trong em lại trào dâng một cách lạ kỳ, vừa quen thuộc như hơi thở, vừa mới mẻ như những mầm non đang cựa mình trong gió xuân.
Giao thừa, chỉ hai từ ấy thôi mà chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. Đó là giây phút phân định giữa cái cũ và cái mới, giữa những luyến tiếc của 365 ngày đã qua và những hy vọng rực rỡ của một năm sắp tới. Càng lớn, em càng nhận ra rằng Giao thừa không chỉ là một mốc thời gian trên tờ lịch, mà là một "khoảng lặng" cần thiết để tâm hồn ta được thanh lọc, được sưởi ấm bằng ngọn lửa của tình thân và lòng biết ơn.
Cảm xúc về đêm Giao thừa 2026 trong em bắt đầu từ những sự chuẩn bị tất bật của chiều cuối năm. Đó là khi mẹ tất tả ngược xuôi với mâm ngũ quả, là khi cha chăm chút lại từng nhành đào, gốc mai. Mùi vị của Giao thừa thật đặc biệt, không thể lẫn lộn với bất kỳ một ngày nào khác. Đó là mùi thơm nồng nàn của nhang trầm, mùi ngai ngái của lá dong, mùi hăng nồng của khói củi đồ xôi hòa quyện trong cái se lạnh đặc trưng của tiết trời mùa xuân. Đứng giữa sân nhà, hít một hơi thật sâu, em cảm thấy hơi thở của đất trời như đang hòa làm một với nhịp đập con tim mình.
Sự việc xúc động nhất đối với em trong đêm Giao thừa chính là bữa cơm tất niên. Trong nhịp sống của năm 2026, khi công nghệ và sự bận rộn đôi khi đẩy con người ta ra xa nhau, thì mâm cơm này lại chính là sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt nhất. Nhìn cả gia đình quây quần bên nhau, ông bà mỉm cười hiền hậu nhìn con cháu, cha mẹ gạt đi những lo toan cơm áo để trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp, em thấy lòng mình bình yên đến lạ. Bữa cơm ấy không chỉ có những món ăn truyền thống như bánh chưng xanh, dưa hành, giò chả, mà còn được nêm nếm bằng gia vị của sự đoàn viên. Mỗi câu chuyện kể lại, mỗi kỷ niệm được nhắc về đều khiến cho không gian trở nên ấm áp, xua tan cái giá lạnh ngoài kia.
Khi kim đồng hồ nhích dần về con số mười hai, không khí trong nhà bỗng trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng. Đây chính là lúc cảm xúc biểu cảm trong em đạt đến cao trào nhất. Cha em bước ra sân, thực hiện nghi thức cúng Giao thừa ngoài trời. Dưới bầu trời cao rộng, những nén nhang đỏ rực như những lời khấn nguyện gửi gắm đến trời đất, tổ tiên. Em đứng bên cạnh cha, chắp tay thành kính. Trong khoảnh khắc ấy, em không còn nghĩ về những điểm số, những áp lực học hành hằng ngày, mà chỉ mong ước cho ông bà, cha mẹ được bình an, khỏe mạnh. Em chợt nhận ra rằng, hạnh phúc lớn nhất không phải là những thứ xa hoa, mà là được thấy những người thân yêu vẫn còn hiện diện bên cạnh mình trong mỗi dịp xuân về.
Rồi thời khắc thiêng liêng ấy cũng đến. Tiếng pháo hoa vang lên rộn rã trên nền trời đêm 2026, thắp sáng cả một không gian bằng những sắc màu rực rỡ. Pháo hoa như những bông hoa ánh sáng nở rộ, mang theo những ước mơ và khát vọng của hàng triệu con người. Trong tiếng vang dội ấy, em cảm nhận được sự chuyển mình mạnh mẽ của đất nước. Một năm 2025 đầy biến động đã qua đi, và năm 2026 mở ra với biết bao vận hội mới. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng "Chúc mừng năm mới" vang lên khắp nơi, từ trong nhà ra ngoài ngõ, tạo nên một bản đồng ca hạnh phúc của tình người.
Sau phút Giao thừa, gia đình em thường có thói quen đi hái lộc đầu năm hoặc đơn giản là đi dạo trên những con phố vắng người để tận hưởng sự tinh khôi của buổi sớm mùng Một. Bước đi trên con đường làng quen thuộc, em thấy tâm hồn mình nhẹ bẫng. Những giọt sương sớm long lanh đậu trên cánh hoa đào, những mầm non vừa nhú xanh mơn mởn dưới ánh đèn đường. Tất cả đều toát lên một sức sống mãnh liệt. Giao thừa đã tiếp thêm cho em một nguồn năng lượng mới, một ý chí mới để bắt đầu một hành trình lớn khôn.
Có lẽ, điều khiến em yêu đêm Giao thừa đến thế chính là sự hy vọng. Dù năm cũ có buồn vui thế nào, thì khi tiếng chuông giao thừa vang lên, mọi thứ đều được bắt đầu lại từ đầu bằng một trang giấy trắng tinh khôi. Nó dạy em biết cách buông bỏ những nỗi buồn và học cách trân trọng những niềm vui giản dị. Nó nhắc nhở em về lòng hiếu thảo, về đạo lý "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam ngàn đời nay.
Đêm Giao thừa 2026 sẽ mãi là một ký ức đẹp đẽ trong cuốn nhật ký tâm hồn của em. Nó không chỉ là một sự kiện văn hóa, mà là một phần máu thịt của bản sắc dân tộc. Dù mai này em có đi xa đến phương trời nào, dù cuộc sống có thay đổi ra sao với những công nghệ hiện đại hơn, thì hình ảnh gia đình quây quần bên bếp lửa, ánh mắt ấm áp của mẹ và lời dặn dò của cha trong đêm Giao thừa vẫn sẽ là ngọn hải đăng chỉ đường, giúp em không bao giờ lạc lối giữa dòng đời.
Yêu biết bao đêm Giao thừa quê hương – thời khắc của tình yêu, sự kết nối và những hy vọng xanh màu sự sống. Cảm ơn Giao thừa đã cho em thêm một tuổi để lớn, thêm một lần để hiểu và thêm vạn lần để yêu thương!
ê ở trường bạn thi đề này hả . cô t cho 2 đề: đề 1 biểu cảm sự việc , đề 2 biểu cảm con người ớ. t ko bt trúng đề nào nx....:::::)))))
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
64729 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17317 -
16547
-
10987
-
10839
