tìm hiểu về tầm quan trọng của việc sử dụng tổng hợp tài nguyen nước ở lưu vực sông Hồng và sông Mê Công
Quảng cáo
2 câu trả lời 301
1) “Sử dụng tổng hợp tài nguyên nước” là gì?
Là cách quản lý – khai thác – phân phối nước theo tổng thể lưu vực, nhìn đồng thời các nhu cầu:
sinh hoạt, nông nghiệp, công nghiệp
thủy điện, giao thông, du lịch
phòng chống thiên tai (lũ – hạn – xâm nhập mặn)
bảo vệ hệ sinh thái (rừng đầu nguồn, đất ngập nước, phù sa…)
=> Mục tiêu: đủ nước – đúng lúc – đúng chỗ – đúng chất lượng, giảm xung đột giữa các ngành và các địa phương.
2) Vì sao cực quan trọng với lưu vực sông Hồng?
a) Nước quyết định “an toàn” cho đồng bằng đông dân
Đồng bằng sông Hồng dân đông, nhiều đô thị, khu công nghiệp → cần nước sạch lớn.
Nếu quản lý rời rạc sẽ dễ thiếu nước mùa khô, ô nhiễm nguồn nước, ảnh hưởng sức khỏe và kinh tế.
b) Vừa cần chống lũ, vừa cần giữ nước mùa cạn
Sông Hồng có mùa mưa lũ rõ rệt: phải điều tiết hồ chứa – vận hành liên hồ để giảm lũ cho hạ du.
Mùa khô lại cần xả nước hợp lý để đổ ải, gieo cấy vụ Đông–Xuân, duy trì dòng chảy tối thiểu.
c) Giữ chất lượng nước và phù sa cho nông nghiệp
Khai thác nước + xả thải công nghiệp/đô thị nếu không kiểm soát → ô nhiễm, tăng chi phí xử lý, giảm năng suất nông nghiệp.
Quản lý tổng hợp giúp kết hợp cấp nước – tiêu thoát – xử lý nước thải, giảm “nước bẩn chảy chung”.
3) Vì sao cực quan trọng với lưu vực sông Mê Công?
a) Đây là “lưu vực xuyên biên giới” → cần phối hợp
Sông Mê Công chảy qua nhiều quốc gia; phần hạ lưu (trong đó có ĐBSCL của Việt Nam) phụ thuộc dòng chảy từ thượng nguồn.
Nếu mỗi nơi làm riêng (thủy điện, chuyển nước, khai thác cát…) có thể gây tác động dây chuyền xuống hạ lưu.
b) Bài toán lớn: hạn – mặn – sụt lún – mất phù sa
ĐBSCL cần nước ngọt để canh tác và sinh hoạt, nhưng ngày càng chịu xâm nhập mặn và mùa khô thiếu nước.
Phù sa giảm + khai thác cát + sụt lún khiến xói lở bờ sông/bờ biển, giảm “độ màu mỡ” tự nhiên.
=> IWRM giúp phối hợp: giữ dòng chảy, phân bổ nước theo mùa, ưu tiên nước sinh hoạt, điều chỉnh sản xuất theo điều kiện nước.
c) Bảo vệ hệ sinh thái và sinh kế hàng chục triệu dân
Mê Công gắn với thủy sản, ruộng lúa, vườn cây, vùng đất ngập nước.
Quản lý tổng hợp giúp giảm xung đột thủy điện – thủy sản – nông nghiệp – môi trường, bảo vệ sinh kế bền vững.
4) Kết luận ngắn gọn (dùng làm đoạn chốt bài)
Việc sử dụng tổng hợp tài nguyên nước ở lưu vực sông Hồng và sông Mê Công có ý nghĩa then chốt để:
đảm bảo an ninh nguồn nước, giảm rủi ro lũ – hạn – mặn, phân bổ nước công bằng giữa các ngành/địa phương, và bảo vệ hệ sinh thái – sinh kế lâu dài.
1) “Sử dụng tổng hợp tài nguyên nước” là gì?
Là cách quản lý – khai thác – phân phối nước theo tổng thể lưu vực, nhìn đồng thời các nhu cầu:
sinh hoạt, nông nghiệp, công nghiệp
thủy điện, giao thông, du lịch
phòng chống thiên tai (lũ – hạn – xâm nhập mặn)
bảo vệ hệ sinh thái (rừng đầu nguồn, đất ngập nước, phù sa…)
=> Mục tiêu: đủ nước – đúng lúc – đúng chỗ – đúng chất lượng, giảm xung đột giữa các ngành và các địa phương.
2) Vì sao cực quan trọng với lưu vực sông Hồng?
a) Nước quyết định “an toàn” cho đồng bằng đông dân
Đồng bằng sông Hồng dân đông, nhiều đô thị, khu công nghiệp → cần nước sạch lớn.
Nếu quản lý rời rạc sẽ dễ thiếu nước mùa khô, ô nhiễm nguồn nước, ảnh hưởng sức khỏe và kinh tế.
b) Vừa cần chống lũ, vừa cần giữ nước mùa cạn
Sông Hồng có mùa mưa lũ rõ rệt: phải điều tiết hồ chứa – vận hành liên hồ để giảm lũ cho hạ du.
Mùa khô lại cần xả nước hợp lý để đổ ải, gieo cấy vụ Đông–Xuân, duy trì dòng chảy tối thiểu.
c) Giữ chất lượng nước và phù sa cho nông nghiệp
Khai thác nước + xả thải công nghiệp/đô thị nếu không kiểm soát → ô nhiễm, tăng chi phí xử lý, giảm năng suất nông nghiệp.
Quản lý tổng hợp giúp kết hợp cấp nước – tiêu thoát – xử lý nước thải, giảm “nước bẩn chảy chung”.
3) Vì sao cực quan trọng với lưu vực sông Mê Công?
a) Đây là “lưu vực xuyên biên giới” → cần phối hợp
Sông Mê Công chảy qua nhiều quốc gia; phần hạ lưu (trong đó có ĐBSCL của Việt Nam) phụ thuộc dòng chảy từ thượng nguồn.
Nếu mỗi nơi làm riêng (thủy điện, chuyển nước, khai thác cát…) có thể gây tác động dây chuyền xuống hạ lưu.
b) Bài toán lớn: hạn – mặn – sụt lún – mất phù sa
ĐBSCL cần nước ngọt để canh tác và sinh hoạt, nhưng ngày càng chịu xâm nhập mặn và mùa khô thiếu nước.
Phù sa giảm + khai thác cát + sụt lún khiến xói lở bờ sông/bờ biển, giảm “độ màu mỡ” tự nhiên.
=> IWRM giúp phối hợp: giữ dòng chảy, phân bổ nước theo mùa, ưu tiên nước sinh hoạt, điều chỉnh sản xuất theo điều kiện nước.
c) Bảo vệ hệ sinh thái và sinh kế hàng chục triệu dân
Mê Công gắn với thủy sản, ruộng lúa, vườn cây, vùng đất ngập nước.
Quản lý tổng hợp giúp giảm xung đột thủy điện – thủy sản – nông nghiệp – môi trường, bảo vệ sinh kế bền vững.
4) Kết luận ngắn gọn (dùng làm đoạn chốt bài)
Việc sử dụng tổng hợp tài nguyên nước ở lưu vực sông Hồng và sông Mê Công có ý nghĩa then chốt để:
đảm bảo an ninh nguồn nước, giảm rủi ro lũ – hạn – mặn, phân bổ nước công bằng giữa các ngành/địa phương, và bảo vệ hệ sinh thái – sinh kế lâu dài.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12188 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4807 -
3679
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
3400 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3375






