Quảng cáo
4 câu trả lời 316
BÀI VĂN BIỂU CẢM VỀ MỘT VIỆC LÀM TỐT EM ĐÃ CHỨNG KIẾN
Trong cuộc sống hằng ngày, em đã từng chứng kiến nhiều việc làm tốt đẹp, nhưng có một việc xảy ra rất giản dị thôi mà đến bây giờ vẫn khiến trái tim em rung động mỗi khi nhớ lại.
Hôm đó, trên đường đi học về, em thấy một cụ già lưng còng, tay run run dắt chiếc xe đạp cũ, loay hoay giữa dòng xe đông đúc. Trời nắng gắt, gương mặt cụ lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Nhiều người đi qua nhưng dường như ai cũng vội vã, không ai dừng lại giúp cụ. Em đứng đó, trong lòng vừa thương vừa bối rối, không biết phải làm gì.
Bỗng nhiên, một anh thanh niên dừng xe lại. Anh nhẹ nhàng dắt xe giúp cụ sang đường, còn ân cần hỏi thăm và che nắng cho cụ bằng chiếc mũ của mình. Cụ già mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm xúc động và liên tục nói lời cảm ơn. Khoảnh khắc ấy diễn ra rất nhanh, nhưng lại khiến em cảm thấy ấm áp lạ thường.
Việc làm của anh thanh niên không lớn lao, không cần ai khen ngợi, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Em nhận ra rằng chỉ một hành động nhỏ xuất phát từ lòng tốt cũng có thể đem lại niềm vui và sự an tâm cho người khác. Hình ảnh ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều về cách sống của bản thân: phải biết quan tâm, sẻ chia và giúp đỡ những người xung quanh.
Từ hôm đó, em tự nhủ sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt hơn, dù chỉ là những điều nhỏ bé. Bởi em tin rằng, khi con người biết yêu thương và giúp đỡ nhau, cuộc sống này sẽ trở nên tốt đẹp và đáng trân trọng hơn rất nhiều.
Hôm đó, cơn mưa rào bất chợt của mùa hè trút xuống như xối nước. Tôi đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Đường phố bắt đầu ngập, dòng người hối hả lướt qua nhau dưới những tấm áo mưa đủ màu sắc. Giữa màn mưa trắng xóa ấy, tôi nhìn thấy một cụ bà với chiếc xe đẩy chất đầy vỏ *** và giấy vụn đang loay hoay giữa đường. Có lẽ chiếc xe bị hỏng hoặc quá nặng khiến bà không thể đẩy lên vỉa hè cao. Bà cụ ướt sũng, đôi bàn tay gầy gò run rẩy bám chặt lấy thành xe, gương mặt hiện rõ sự bất lực và mệt mỏi.
Đúng lúc đó, một anh thanh niên đi xe máy đời mới, ăn mặc rất lịch sự, bỗng khựng xe lại. Anh không hề ngần ngại, chẳng kịp mặc áo mưa cho tử tế, chỉ vội vã gạt chân chống xe rồi lao ra giữa làn mưa xối xả. Anh chạy đến bên bà cụ, một tay đỡ lấy vai bà, một tay dùng hết sức đẩy chiếc xe nặng nề lên vỉa hè khô ráo.
Hành động của anh nhanh đến mức bà cụ còn chưa kịp định thần. Sau khi đưa được xe và bà vào chỗ trú, anh còn cẩn thận lấy chiếc khăn mặt sạch trong cốp xe đưa cho bà lau mặt, rồi lẳng lặng nhặt lại những túi nilon rác bị rơi vãi ngoài đường vào giỏ xe cho bà. Tôi nhìn thấy đôi mắt bà cụ rơm rớm nước mắt, bà cứ nắm lấy tay anh mà run run nói lời cảm ơn. Anh thanh niên chỉ cười hiền lành, dặn bà chờ mưa ngớt rồi mới đi, sau đó anh lại nhảy lên xe, biến mất vào màn mưa.
Chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim tôi bỗng thắt lại rồi nở tung một niềm vui sướng lạ kỳ. Một hành động tưởng chừng rất nhỏ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó sáng rực lên hơn cả ánh đèn pha trên đường. Anh thanh niên ấy đã không ngần ngại làm bẩn bộ quần áo đẹp, không sợ ướt át để giúp đỡ một người xa lạ không quen biết. Đó không chỉ là sự giúp đỡ, mà là sự sẻ chia giữa con người với con người, là sự tử tế không cần báo đáp.
Hình ảnh đó đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Tôi chợt nhận ra rằng, cuộc đời này vẫn còn rất nhiều mầm xanh của lòng nhân ái. Hành động của anh như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn tôi giữa cái lạnh của cơn mưa mùa hạ. Nó nhắc nhở tôi rằng: "Hạnh phúc không phải là khi ta nhận về, mà là khi ta biết cho đi".
Mỗi khi gặp khó khăn hay chứng kiến sự vô cảm, tôi lại nhớ về hình ảnh anh thanh niên và bà cụ dưới mưa năm ấy. Đó là bài học quý giá nhất về tình yêu thương mà tôi có được. Những hành động tử tế giống như những hạt muối bỏ vào lòng bể cả, tuy nhỏ bé nhưng đủ để làm cho cuộc sống này thêm mặn mà và đáng sống hơn biết bao
Trưa hôm ấy, nắng hanh vàng trải dài trên những con phố. Khi tôi đang dắt xe qua ngã tư đông đúc, bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ. Nhìn quanh, tôi thấy một cậu bé chừng năm, sáu tuổi, gương mặt lấm lem đang đứng ngơ ngác cạnh gốc cây phượng già. Đôi bàn tay nhỏ bé của em nắm chặt lấy vạt áo, ánh mắt đầy sợ hãi giữa dòng người qua lại hối hả.
Dường như ai cũng bận rộn với công việc của riêng mình, người lướt qua nhanh, người nhìn một cái rồi lại đi tiếp. Thế nhưng, có hai bạn học sinh lớp trên, vẫn còn mặc nguyên bộ đồng phục trường bên cạnh, đã dừng xe lại ngay lập tức. Một bạn nữ nhẹ nhàng ngồi thụp xuống bằng chiều cao của cậu bé, khẽ chạm tay vào vai em và hỏi bằng giọng ấm áp: "Em ơi, sao em lại khóc? Nhà em ở đâu để chị giúp nào?".
Bạn nam đi cùng cũng nhanh chóng mở balo, lấy ra một chiếc khăn giấy để lau nước mắt cho em rồi đưa cho em một chiếc kẹo mút. Sự ân cần và gần gũi của hai bạn đã giúp cậu bé bớt sợ hãi. Sau một hồi hỏi han, hai bạn biết được em đi theo mẹ ra chợ rồi bị lạc. Không ngần ngại cái nắng gắt, hai bạn đã quyết định cùng nhau đưa em đến đồn công an gần đó để nhờ các chú liên lạc với người thân.
Hình ảnh hai bạn học sinh, một người dắt tay cậu bé, một người dắt xe chậm rãi đi bên cạnh, vừa đi vừa cười nói để trấn an em đã để lại trong tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc. Đó là một hình ảnh đẹp đẽ và đầy nhân văn. Trái tim tôi lúc ấy bỗng cảm thấy nhẹ nhàng và bình yên đến lạ. Tôi tự trách mình vì lúc đầu đã có chút do dự không tiến lại gần, đồng thời cũng vô cùng ngưỡng mộ sự quyết đoán và lòng tốt của hai bạn.
Hành động ấy tuy nhỏ bé nhưng lại có sức lan tỏa mạnh mẽ. Nó nhắc nhở tôi rằng, đôi khi sự giúp đỡ không cần phải là những điều lớn lao, chỉ cần một lời hỏi han chân thành, một cái nắm tay đúng lúc cũng đủ để xua tan đi nỗi sợ hãi và sưởi ấm lòng người. Thế giới này sẽ trở nên tươi đẹp biết bao nếu mỗi chúng ta đều sẵn lòng mở lòng mình ra để sẻ chia và giúp đỡ người khác như hai bạn học sinh ấy.
Hôm đó, cơn mưa rào bất chợt của mùa hè trút xuống như xối nước. Tôi đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Đường phố bắt đầu ngập, dòng người hối hả lướt qua nhau dưới những tấm áo mưa đủ màu sắc. Giữa màn mưa trắng xóa ấy, tôi nhìn thấy một cụ bà với chiếc xe đẩy chất đầy vỏ *** và giấy vụn đang loay hoay giữa đường. Có lẽ chiếc xe bị hỏng hoặc quá nặng khiến bà không thể đẩy lên vỉa hè cao. Bà cụ ướt sũng, đôi bàn tay gầy gò run rẩy bám chặt lấy thành xe, gương mặt hiện rõ sự bất lực và mệt mỏi.
Đúng lúc đó, một anh thanh niên đi xe máy đời mới, ăn mặc rất lịch sự, bỗng khựng xe lại. Anh không hề ngần ngại, chẳng kịp mặc áo mưa cho tử tế, chỉ vội vã gạt chân chống xe rồi lao ra giữa làn mưa xối xả. Anh chạy đến bên bà cụ, một tay đỡ lấy vai bà, một tay dùng hết sức đẩy chiếc xe nặng nề lên vỉa hè khô ráo.
Hành động của anh nhanh đến mức bà cụ còn chưa kịp định thần. Sau khi đưa được xe và bà vào chỗ trú, anh còn cẩn thận lấy chiếc khăn mặt sạch trong cốp xe đưa cho bà lau mặt, rồi lẳng lặng nhặt lại những túi nilon rác bị rơi vãi ngoài đường vào giỏ xe cho bà. Tôi nhìn thấy đôi mắt bà cụ rơm rớm nước mắt, bà cứ nắm lấy tay anh mà run run nói lời cảm ơn. Anh thanh niên chỉ cười hiền lành, dặn bà chờ mưa ngớt rồi mới đi, sau đó anh lại nhảy lên xe, biến mất vào màn mưa.
Chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim tôi bỗng thắt lại rồi nở tung một niềm vui sướng lạ kỳ. Một hành động tưởng chừng rất nhỏ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó sáng rực lên hơn cả ánh đèn pha trên đường. Anh thanh niên ấy đã không ngần ngại làm bẩn bộ quần áo đẹp, không sợ ướt át để giúp đỡ một người xa lạ không quen biết. Đó không chỉ là sự giúp đỡ, mà là sự sẻ chia giữa con người với con người, là sự tử tế không cần báo đáp.
Hình ảnh đó đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Tôi chợt nhận ra rằng, cuộc đời này vẫn còn rất nhiều mầm xanh của lòng nhân ái. Hành động của anh như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn tôi giữa cái lạnh của cơn mưa mùa hạ. Nó nhắc nhở tôi rằng: "Hạnh phúc không phải là khi ta nhận về, mà là khi ta biết cho đi".
Mỗi khi gặp khó khăn hay chứng kiến sự vô cảm, tôi lại nhớ về hình ảnh anh thanh niên và bà cụ dưới mưa năm ấy. Đó là bài học quý giá nhất về tình yêu thương mà tôi có được. Những hành động tử tế giống như những hạt muối bỏ vào lòng bể cả, tuy nhỏ bé nhưng đủ để làm cho cuộc sống này thêm mặn mà và đáng sống hơn biết bao
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
74782 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
61046 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53894 -
53022
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
40500 -
40009
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37794 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34564
