Quảng cáo
6 câu trả lời 419
Truyện được chọn: “Tấm Cám – phiên bản sáng tạo” của Nguyễn Huy Thiệp
(Gợi ý: Đây là truyện hiện đại vay mượn cốt truyện dân gian Tấm Cám, nhưng cải biến theo hướng mới, thể hiện cái nhìn đời – người sâu sắc.)
Nếu thầy cô không cho lấy truyện cải biên của Nguyễn Huy Thiệp, bạn có thể dùng “Vợ nhặt” (Kim Lân) – tác phẩm vay mượn, cải biến từ truyện cũ “Xóm ngụ cư”. Nhưng dưới đây, mình triển khai bài văn theo hướng Tấm Cám – sáng tạo như bạn yêu cầu.
BÀI VĂN NGHỊ LUẬN (khoảng 450–500 chữ)
Phân tích truyện ngắn dựa trên việc vay mượn – cải biến sáng tạo: “Tấm Cám – phiên bản sáng tạo”
Trong văn học, việc vay mượn và cải biến chất liệu từ truyện dân gian không phải là sao chép, mà là một cách để nhà văn hiện đại gửi gắm tư tưởng mới, tiếng nói mới về con người và cuộc sống. Truyện ngắn “Tấm Cám – phiên bản sáng tạo” của Nguyễn Huy Thiệp là một minh chứng rõ nét cho sự tiếp nhận ấy. Dựa trên cốt truyện quen thuộc của dân gian, nhà văn đã tạo nên một góc nhìn hoàn toàn mới, sâu sắc và đầy nhân văn về câu chuyện tưởng chừng rất quen thuộc.
Nếu trong truyện cổ, Tấm được xem như hình tượng cô gái hiền lành, chịu thương chịu khó và được hạnh phúc nhờ sự trợ giúp thần kì, thì ở phiên bản cải biên, Tấm hiện lên với vẻ đẹp rất đời, rất thật, có suy nghĩ, cảm xúc và nỗi day dứt của một con người đang hoàn thiện mình. Nguyễn Huy Thiệp đã loại bỏ yếu tố kì ảo như Bụt, chim vàng anh… để thay vào đó là những chi tiết mang tính hiện thực: sự tranh đoạt, mưu mẹo, và nỗi bơ vơ của con người khi phải tự quyết định số phận. Chính sự thay đổi này giúp câu chuyện không còn mang màu sắc cổ tích, mà trở thành một bi kịch đời thường, nơi con người phải tự đứng lên khỏi những tổn thương và bất công.
Bên cạnh đó, nhân vật Cám không còn bị khắc họa như một kẻ ác hoàn toàn, mà được cho thấy nguyên nhân của sự ích kỉ: sự nuông chiều, thiếu tình thương, thiếu dạy dỗ từ mẹ. Nhờ cách cải biến này, tác phẩm không còn rạch ròi thiện – ác như truyện xưa, mà mở ra một góc nhìn nhân văn hơn: không ai sinh ra đã xấu, chỉ hoàn cảnh và giáo dục khiến họ trở nên lệch lạc.
Quan trọng hơn cả, truyện nhấn mạnh tư tưởng: không có Bụt trong đời, chỉ có chính ta cứu ta. Tấm phải tự đứng lên, tự đấu tranh, tự giành lấy hạnh phúc. Chính điều đó đã khiến câu chuyện mang hơi thở cuộc sống hiện đại: con người phải trưởng thành bằng chính nghị lực của mình.
Thông qua việc vay mượn cốt truyện dân gian và sáng tạo lại theo hướng đời thường, Nguyễn Huy Thiệp đã mang đến một tác phẩm vừa quen vừa lạ, vừa giữ được tinh thần truyền thống, vừa thể hiện tư tưởng mới mẻ. Truyện không chỉ làm phong phú kho tàng văn học hiện đại, mà còn giúp người đọc suy ngẫm về bản chất con người, về cách ứng xử và trách nhiệm với hạnh phúc của chính mình.
Văn học là dòng chảy miên man, không ngừng vận động và phát triển. Trong dòng chảy ấy, việc các tác giả vay mượn, cải biến và sáng tạo là điều không thể tránh khỏi. Đây là một vấn đề quan trọng, góp phần tạo nên sự phong phú và đa dạng cho kho tàng văn học. Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du là một ví dụ điển hình cho sự vay mượn, cải biến và sáng tạo trong văn học.
Tác phẩm được lấy cảm hứng từ Truyện Kim Vân Kiều của Thanh Tâm Tài Nhân. Tuy nhiên, Nguyễn Du đã không sao chép một cách đơn thuần mà vay mượn một cách có chọn lọc những chất liệu như: cốt truyện, nhân vật, mô típ,... để tạo nên một tác phẩm mới mẻ, mang đậm dấu ấn cá nhân.
Về cốt truyện, Nguyễn Du giữ nguyên khung sườn cơ bản của Truyện Kim Vân Kiều. Tuy nhiên, ông đã cải biến một số chi tiết như: bổ sung thêm nhân vật Thúy Kiều, thay đổi kết thúc của tác phẩm,... Những cải biến này đã góp phần làm mới câu chuyện, khơi gợi sự đồng cảm cho người đọc và thể hiện quan điểm của Nguyễn Du về cuộc đời và con người. Về nhân vật, Nguyễn Du tiếp thu những nhân vật có sẵn trong Truyện Kim Vân Kiều nhưng đã thổi hồn vào họ, biến họ thành những nhân vật có chiều sâu tâm lí và mang giá trị nhân văn sâu sắc. Ví dụ, nhân vật Thúy Kiều được Nguyễn Du xây dựng thành một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn, mang số phận bi thảm. Qua đó, Nguyễn Du thể hiện sự trân trọng đối với người phụ nữ và lên án xã hội phong kiến bất công. Về mô típ, Nguyễn Du sử dụng nhiều mô típ quen thuộc trong văn học dân gian như: mô típ "con vua lấy chồng", "hòn đá thử vàng", "chữ trinh".... Tuy nhiên, ông đã cải biến những mô típ này để phù hợp với ý tưởng và phong cách sáng tác của mình. Ví dụ, mô típ "hòn đá thử vàng" được Nguyễn Du sử dụng để thử thách phẩm giá của Thúy Kiều và khẳng định giá trị nhân văn của tác phẩm. Sáng tạo là yếu tố quan trọng nhất, giúp cho Truyện Kiều khẳng định giá trị và đóng góp vào sự phát triển của văn học. Nguyễn Du đã sáng tạo nên một bức tranh xã hội sinh động, thể hiện tư tưởng nhân văn sâu sắc và khẳng định tài năng xuất chúng của mình.
Truyện Kiều là một kiệt tác của văn học Việt Nam, là bông hoa rực rỡ trong vườn hoa văn học thế giới. Sự vay mượn, cải biến và sáng tạo của Nguyễn Du đã góp phần tạo nên giá trị trường tồn của tác phẩm.
Trong văn học Việt Nam, nhiều tác giả đã biết vay mượn hình ảnh, chi tiết của truyện dân gian để sáng tạo tác phẩm mới, mang hơi thở đời sống hiện đại. Truyện ngắn “Hạt gạo làng ta” của Nguyễn Nhật Ánh là một ví dụ điển hình. Tác phẩm sử dụng hình ảnh hạt gạo quen thuộc trong đời sống Việt Nam, vốn gắn với lao động, lễ hội và tình cảm nhân hậu, nhưng được cải biến thành câu chuyện giàu tính nhân văn, giúp người đọc hiểu rõ hơn giá trị lao động và lòng sẻ chia.
Truyện ngắn vay mượn hình ảnh hạt gạo từ truyện dân gian Việt Nam – vốn là biểu tượng của sự cần cù, chịu khó, của nền văn minh lúa nước. Tuy nhiên, tác giả đã cải biến sáng tạo khi không chỉ kể chuyện về hạt gạo một cách truyền thống, mà gắn với những tình huống đời thường, nhân vật sinh động, có mâu thuẫn, xung đột, từ đó tạo ra cấu trúc truyện ngắn hấp dẫn, cao trào và thông điệp rõ ràng. Hạt gạo trong truyện không chỉ là vật chất mà còn là biểu tượng của tình người, sự sẻ chia và lòng biết ơn.
Việc vay mượn và cải biến sáng tạo trong truyện mang lại nhiều giá trị nghệ thuật và nhân văn. Thứ nhất, truyện trở nên gần gũi, quen thuộc nhưng vẫn mới mẻ, giúp người đọc dễ dàng tiếp nhận thông điệp: trân trọng lao động, biết chia sẻ và lòng nhân ái. Thứ hai, nó tạo ra sự kết nối giữa truyền thống và hiện đại, giữa dân gian và văn học đương đại, làm phong phú thêm đời sống văn học. Ngôn từ trong truyện giản dị, giàu hình ảnh, các tình huống đời thường nhưng đậm triết lý nhân sinh, nhân vật được xây dựng gần gũi, dễ liên hệ với cuộc sống thực.
Như vậy, truyện ngắn “Hạt gạo làng ta” không chỉ đem lại cho người đọc câu chuyện gần gũi và ý nghĩa, mà còn là minh chứng sinh động cho việc vay mượn và cải biến sáng tạo trong văn học. Tác phẩm góp phần kết nối giá trị truyền thống và hiện đại, giúp văn học trở nên gần gũi, giàu nhân văn và sâu sắc hơn. Chính sự sáng tạo này làm nên sức sống lâu bền của tác phẩm, đồng thời giáo dục người đọc về những giá trị văn hóa, đạo đức và tinh thần nhân hậu của con người.
Văn học là dòng chảy miên man, không ngừng vận động và phát triển. Trong dòng chảy ấy, việc các tác giả vay mượn, cải biến và sáng tạo là điều không thể tránh khỏi. Đây là một vấn đề quan trọng, góp phần tạo nên sự phong phú và đa dạng cho kho tàng văn học. Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du là một ví dụ điển hình cho sự vay mượn, cải biến và sáng tạo trong văn học.
Tác phẩm được lấy cảm hứng từ Truyện Kim Vân Kiều của Thanh Tâm Tài Nhân. Tuy nhiên, Nguyễn Du đã không sao chép một cách đơn thuần mà vay mượn một cách có chọn lọc những chất liệu như: cốt truyện, nhân vật, mô típ,... để tạo nên một tác phẩm mới mẻ, mang đậm dấu ấn cá nhân.
Về cốt truyện, Nguyễn Du giữ nguyên khung sườn cơ bản của Truyện Kim Vân Kiều. Tuy nhiên, ông đã cải biến một số chi tiết như: bổ sung thêm nhân vật Thúy Kiều, thay đổi kết thúc của tác phẩm,... Những cải biến này đã góp phần làm mới câu chuyện, khơi gợi sự đồng cảm cho người đọc và thể hiện quan điểm của Nguyễn Du về cuộc đời và con người. Về nhân vật, Nguyễn Du tiếp thu những nhân vật có sẵn trong Truyện Kim Vân Kiều nhưng đã thổi hồn vào họ, biến họ thành những nhân vật có chiều sâu tâm lí và mang giá trị nhân văn sâu sắc. Ví dụ, nhân vật Thúy Kiều được Nguyễn Du xây dựng thành một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn, mang số phận bi thảm. Qua đó, Nguyễn Du thể hiện sự trân trọng đối với người phụ nữ và lên án xã hội phong kiến bất công. Về mô típ, Nguyễn Du sử dụng nhiều mô típ quen thuộc trong văn học dân gian như: mô típ "con vua lấy chồng", "hòn đá thử vàng", "chữ trinh".... Tuy nhiên, ông đã cải biến những mô típ này để phù hợp với ý tưởng và phong cách sáng tác của mình. Ví dụ, mô típ "hòn đá thử vàng" được Nguyễn Du sử dụng để thử thách phẩm giá của Thúy Kiều và khẳng định giá trị nhân văn của tác phẩm. Sáng tạo là yếu tố quan trọng nhất, giúp cho Truyện Kiều khẳng định giá trị và đóng góp vào sự phát triển của văn học. Nguyễn Du đã sáng tạo nên một bức tranh xã hội sinh động, thể hiện tư tưởng nhân văn sâu sắc và khẳng định tài năng xuất chúng của mình.
Truyện Kiều là một kiệt tác của văn học Việt Nam, là bông hoa rực rỡ trong vườn hoa văn học thế giới. Sự vay mượn, cải biến và sáng tạo của Nguyễn Du đã góp phần tạo nên giá trị trường tồn của tác phẩm.
I. Mở bài
Giới thiệu tác phẩm Truyện Kiều và tầm quan trọng của nó trong văn học Việt Nam.
Nêu bật tính sáng tạo của Nguyễn Du trong việc vay mượn từ một tác phẩm văn học Trung Quốc để viết nên một áng văn chương kiệt xuất.
Luận điểm chính: Bài nghị luận sẽ phân tích cách Nguyễn Du đã "vẩy vùng đất sương gió" (tức là biến đổi, sáng tạo) từ nguyên tác để tạo nên "Truyện Kiều", một tác phẩm mang tính nhân văn sâu sắc.
II. Thân bài
1. Vay mượn nguyên tác
Truyện Kiều được dựa trên cốt truyện của Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân (Trung Quốc).
Nêu bật các yếu tố được vay mượn:Cốt truyện chính: Mối tình giữa Thúy Kiều và Kim Trọng, Kiều bị ép gả cho các nhân vật khác, cuộc đời lưu lạc, chuân chuyên của Kiều.
Một số nhân vật: Kim Trọng, Thúy Vân, Hoạn Thư.
2. Cải biến và sáng tạo
Sự thay đổi lớn nhất: Nguyễn Du đã thay đổi vai trò của nhân vật và nâng tầm ý nghĩa của câu chuyện.Tác giả đã biến Kim Vân Kiều truyện từ một câu chuyện tình cảm sướt mướt thành một bức tranh bi tráng về cuộc đời người phụ nữ tài sắc dưới chế độ phong kiến.
Thay đổi quan niệm về nhân vật: Nếu trong Kim Vân Kiều truyện, nhân vật Thúy Kiều được khắc họa với chủ nghĩa tình yêu lãng mạn, thì trong Truyện Kiều, Nguyễn Du đã xây dựng một nhân vật "đa tình" nhưng ý chí mạnh mẽ, phản kháng.
Tập trung khắc họa những bi kịch của người phụ nữ tài sắc trong xã hội phong kiến: Nguyễn Du đã khéo léo sử dụng các yếu tố "hư cấu" để thể hiện sự trân trọng, quý trọng tài năng và vẻ đẹp của Kiều.
Nâng cao giá trị nghệ thuật:Ngôn ngữ: Nguyễn Du đã sử dụng một hệ thống ngôn ngữ phong phú, giàu hình ảnh, giàu cảm xúc, đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật thơ lục bát.
Hệ thống nhân vật: Xây dựng thêm nhiều nhân vật phụ như Từ Hải, Mã Giám Sinh, Bạc bà, Bạc Hạnh, tạo nên một thế giới nhân vật phong phú và đa dạng.
Tư tưởng nhân văn: Nguyễn Du đã thể hiện sự đồng cảm, sẻ chia, ngợi ca tài năng, nhan sắc, ý chí phản kháng của con người.
III. Kết bài
Khẳng định lại luận điểm chính: Nguyễn Du đã không chỉ vay mượn mà còn sáng tạo, cải biên "Kim Vân Kiều truyện" để tạo ra kiệt tác "Truyện Kiều".
Tóm tắt lại những đóng góp của Truyện Kiều trong văn học Việt Nam:Đã vượt qua nguyên tác và trở thành một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại.
Thể hiện tư tưởng nhân văn cao đẹp, đề cao giá trị con người.
Mở rộng: Truyện Kiều là minh chứng cho sự tài năng của Nguyễn Du và tầm vóc của văn học Việt Nam.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
94529 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
56939 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
44282 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
43578 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39449 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
36275 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34332 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
31801 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
28950 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
26348
