hãy viết đoạn văn ghi lại cảm xác sau khi đọc bài thơ mẹ vắng nhà ngày bão của tác giả đặng hiển
Quảng cáo
4 câu trả lời 906
Khi đọc bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Đặng Hiển, em cảm thấy vô cùng xúc động và thương mẹ nhiều hơn. Bài thơ kể về một cơn bão ập đến khi mẹ đi vắng, để lại trong lòng đứa con nhỏ bao lo lắng, sợ hãi và nhớ thương. Từng câu thơ giản dị mà chan chứa tình cảm, diễn tả chân thật tình yêu thương, sự gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con. Cơn bão ngoài trời như hình ảnh ẩn dụ cho nỗi trống vắng trong lòng con khi thiếu vắng vòng tay mẹ. Đứa con dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nhưng vẫn không giấu được niềm mong chờ mẹ trở về. Đọc đến những dòng cuối, khi mẹ xuất hiện, lòng em như được sưởi ấm bởi tình mẫu tử dịu dàng. Bài thơ giúp em hiểu sâu sắc hơn công lao, tình yêu bao la của mẹ, và càng biết trân trọng, yêu thương mẹ nhiều hơn nữa. “Mẹ vắng nhà ngày bão” không chỉ là bài thơ về một cơn bão của thiên nhiên, mà còn là bản nhạc ấm áp về tình mẹ con.
Sau khi đọc bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của tác giả Đặng Hiển, lòng tôi trào dâng những cảm xúc vừa xót xa, vừa ấm áp về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ không chỉ là câu chuyện về một ngày mẹ vắng nhà, mà còn là bức tranh sống động về tình thương và sự trưởng thành sớm của những đứa con nhỏ.
Trước hết, tôi cảm nhận rõ sự lo âu, hoảng sợ của những đứa trẻ khi phải đối mặt với cơn bão lớn mà không có mẹ bên cạnh. Hình ảnh "cơn bão" như một thế lực đáng sợ bao trùm ngôi nhà và tâm trí các em. Sự vắng mặt của mẹ trong khoảnh khắc gian khó ấy tạo nên một không gian trống vắng, đầy bất an. Tôi xót xa cho sự non nớt, bé nhỏ của các em trước thiên tai, và thầm nghĩ đến nỗi lòng của người mẹ nơi xa, chắc hẳn cũng đang nóng ruột lo lắng cho đàn con thơ.
Thế nhưng, vượt lên trên nỗi sợ hãi, tôi lại vô cùng xúc động trước tình cảm anh em thắm thiết và sự tự lập, trưởng thành đáng kinh ngạc của các nhân vật trữ tình. Các em không chỉ biết tự bảo vệ mình mà còn đoàn kết, che chở cho nhau: "Chúng con ở nhà / Lợp lại mái nhà / Kẻo ướt lúa". Câu thơ mộc mạc nhưng chất chứa một sức mạnh phi thường. Tình thương mẹ đã biến thành hành động cụ thể, thiết thực. Các em biết gánh vác công việc nhà, biết lo lắng cho tài sản chung của gia đình, thể hiện sự chín chắn vượt xa tuổi của mình.
Đặc biệt, câu kết "Cả nhà mình / Đều có mặt / Có mẹ / Con bình yên" đọng lại trong tôi một niềm tin yêu mãnh liệt. Dù mẹ vắng mặt về thể chất, nhưng hình bóng, tình thương và sự dạy dỗ của mẹ luôn hiện hữu, là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp các em vượt qua khó khăn.
Qua bài thơ, tôi cảm nhận sâu sắc rằng tình mẫu tử là sợi dây kết nối vô hình nhưng bền chặt nhất. Nó là nguồn động lực to lớn giúp con người, dù ở hoàn cảnh nào, cũng có thể trở nên kiên cường và biết yêu thương, che chở lẫn nhau. Bài thơ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của gia đình và tình thân trong cuộc sống.
Trước hết, tôi cảm nhận rõ sự lo âu, hoảng sợ của những đứa trẻ khi phải đối mặt với cơn bão lớn mà không có mẹ bên cạnh. Hình ảnh "cơn bão" như một thế lực đáng sợ bao trùm ngôi nhà và tâm trí các em. Sự vắng mặt của mẹ trong khoảnh khắc gian khó ấy tạo nên một không gian trống vắng, đầy bất an. Tôi xót xa cho sự non nớt, bé nhỏ của các em trước thiên tai, và thầm nghĩ đến nỗi lòng của người mẹ nơi xa, chắc hẳn cũng đang nóng ruột lo lắng cho đàn con thơ.
Thế nhưng, vượt lên trên nỗi sợ hãi, tôi lại vô cùng xúc động trước tình cảm anh em thắm thiết và sự tự lập, trưởng thành đáng kinh ngạc của các nhân vật trữ tình. Các em không chỉ biết tự bảo vệ mình mà còn đoàn kết, che chở cho nhau: "Chúng con ở nhà / Lợp lại mái nhà / Kẻo ướt lúa". Câu thơ mộc mạc nhưng chất chứa một sức mạnh phi thường. Tình thương mẹ đã biến thành hành động cụ thể, thiết thực. Các em biết gánh vác công việc nhà, biết lo lắng cho tài sản chung của gia đình, thể hiện sự chín chắn vượt xa tuổi của mình.
Đặc biệt, câu kết "Cả nhà mình / Đều có mặt / Có mẹ / Con bình yên" đọng lại trong tôi một niềm tin yêu mãnh liệt. Dù mẹ vắng mặt về thể chất, nhưng hình bóng, tình thương và sự dạy dỗ của mẹ luôn hiện hữu, là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp các em vượt qua khó khăn.
Qua bài thơ, tôi cảm nhận sâu sắc rằng tình mẫu tử là sợi dây kết nối vô hình nhưng bền chặt nhất. Nó là nguồn động lực to lớn giúp con người, dù ở hoàn cảnh nào, cũng có thể trở nên kiên cường và biết yêu thương, che chở lẫn nhau. Bài thơ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của gia đình và tình thân trong cuộc sống.
Sau khi đọc bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của tác giả Đặng Hiển, lòng tôi trào dâng những cảm xúc vừa xót xa, vừa ấm áp về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ không chỉ là câu chuyện về một ngày mẹ vắng nhà, mà còn là bức tranh sống động về tình thương và sự trưởng thành sớm của những đứa con nhỏ.
Trước hết, tôi cảm nhận rõ sự lo âu, hoảng sợ của những đứa trẻ khi phải đối mặt với cơn bão lớn mà không có mẹ bên cạnh. Hình ảnh "cơn bão" như một thế lực đáng sợ bao trùm ngôi nhà và tâm trí các em. Sự vắng mặt của mẹ trong khoảnh khắc gian khó ấy tạo nên một không gian trống vắng, đầy bất an. Tôi xót xa cho sự non nớt, bé nhỏ của các em trước thiên tai, và thầm nghĩ đến nỗi lòng của người mẹ nơi xa, chắc hẳn cũng đang nóng ruột lo lắng cho đàn con thơ.
Thế nhưng, vượt lên trên nỗi sợ hãi, tôi lại vô cùng xúc động trước tình cảm anh em thắm thiết và sự tự lập, trưởng thành đáng kinh ngạc của các nhân vật trữ tình. Các em không chỉ biết tự bảo vệ mình mà còn đoàn kết, che chở cho nhau: "Chúng con ở nhà / Lợp lại mái nhà / Kẻo ướt lúa". Câu thơ mộc mạc nhưng chất chứa một sức mạnh phi thường. Tình thương mẹ đã biến thành hành động cụ thể, thiết thực. Các em biết gánh vác công việc nhà, biết lo lắng cho tài sản chung của gia đình, thể hiện sự chín chắn vượt xa tuổi của mình.
Đặc biệt, câu kết "Cả nhà mình / Đều có mặt / Có mẹ / Con bình yên" đọng lại trong tôi một niềm tin yêu mãnh liệt. Dù mẹ vắng mặt về thể chất, nhưng hình bóng, tình thương và sự dạy dỗ của mẹ luôn hiện hữu, là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp các em vượt qua khó khăn.
Qua bài thơ, tôi cảm nhận sâu sắc rằng tình mẫu tử là sợi dây kết nối vô hình nhưng bền chặt nhất. Nó là nguồn động lực to lớn giúp con người, dù ở hoàn cảnh nào, cũng có thể trở nên kiên cường và biết yêu thương, che chở lẫn nhau. Bài thơ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của gia đình và tình thân trong cuộc sống.
Trước hết, tôi cảm nhận rõ sự lo âu, hoảng sợ của những đứa trẻ khi phải đối mặt với cơn bão lớn mà không có mẹ bên cạnh. Hình ảnh "cơn bão" như một thế lực đáng sợ bao trùm ngôi nhà và tâm trí các em. Sự vắng mặt của mẹ trong khoảnh khắc gian khó ấy tạo nên một không gian trống vắng, đầy bất an. Tôi xót xa cho sự non nớt, bé nhỏ của các em trước thiên tai, và thầm nghĩ đến nỗi lòng của người mẹ nơi xa, chắc hẳn cũng đang nóng ruột lo lắng cho đàn con thơ.
Thế nhưng, vượt lên trên nỗi sợ hãi, tôi lại vô cùng xúc động trước tình cảm anh em thắm thiết và sự tự lập, trưởng thành đáng kinh ngạc của các nhân vật trữ tình. Các em không chỉ biết tự bảo vệ mình mà còn đoàn kết, che chở cho nhau: "Chúng con ở nhà / Lợp lại mái nhà / Kẻo ướt lúa". Câu thơ mộc mạc nhưng chất chứa một sức mạnh phi thường. Tình thương mẹ đã biến thành hành động cụ thể, thiết thực. Các em biết gánh vác công việc nhà, biết lo lắng cho tài sản chung của gia đình, thể hiện sự chín chắn vượt xa tuổi của mình.
Đặc biệt, câu kết "Cả nhà mình / Đều có mặt / Có mẹ / Con bình yên" đọng lại trong tôi một niềm tin yêu mãnh liệt. Dù mẹ vắng mặt về thể chất, nhưng hình bóng, tình thương và sự dạy dỗ của mẹ luôn hiện hữu, là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp các em vượt qua khó khăn.
Qua bài thơ, tôi cảm nhận sâu sắc rằng tình mẫu tử là sợi dây kết nối vô hình nhưng bền chặt nhất. Nó là nguồn động lực to lớn giúp con người, dù ở hoàn cảnh nào, cũng có thể trở nên kiên cường và biết yêu thương, che chở lẫn nhau. Bài thơ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về giá trị của gia đình và tình thân trong cuộc sống.
Bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của Đặng Hiền đã diễn tả cảm xúc vui mừng khôn xiết của gia đình sau nhiều ngày mong ngóng mẹ về. Mẹ đi vắng, cũng là lúc cơn bão ập đến. Cơn bão của thiên nhiên hay cơn bão trong lòng mỗi người khi không có mẹ? Hình ảnh so sánh “Mẹ về như nắng mới – Sáng ấm cả gian nhà” là hình ảnh giàu sức gợi, nhiều ý nghĩa. Nắng mới là nắng ấm, tươi sáng, rạng ngời. Mẹ về, cả gian nhà không chỉ sáng mà còn ấm áp, vui tươi lạ thường. Mẹ trở về, thời gian xa vắng đã kết thúc, giống như cơn bão đã qua đi, trời lại quang mây, lặng gió. Hình ảnh “nắng mới” là hình ảnh của mẹ, mẹ đã trở về xua đi sự trống trải, sự mong mỏi của mọi người trong gia đình. Sự so sánh đó giúp ta hiểu được một điều sâu sắc là: Mẹ cần thiết cho cả gia đình chẳng khác nào ánh nắng cần thiết cho sự sống! Khổ thơ kết thúc nâng cao hẳn bài thơ lên. Mẹ về như nắng ấm về, chẳng có hình ảnh so sánh nào đẹp hơn thế. Bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão nói được đầy đủ các mối quan hệ thương yêu trong một gia đình. Tình huống cơn bão nâng cao hơn một mức về tình cảm của các mối quan hệ ruột thịt. Vai trò của người mẹ trong gia đình thật quan trọng và đáng trân quý biết bao! Em sẽ luôn chăm ngoan học giỏi để mẹ vui lòng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
61335 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
17119 -
15872
-
10861
-
10612
Gửi báo cáo thành công!
