Quảng cáo
2 câu trả lời 128
🌧️ Phân tích bài thơ “Tiếng đàn” – Bích Khê
Bích Khê là một trong những thi sĩ tài hoa, độc đáo của phong trào Thơ mới. Thơ ông như một cõi mộng huyền diệu, nơi cái đẹp được nâng lên thành tôn giáo, nơi mọi giác quan được đánh thức và hòa quyện trong một thế giới đầy ánh sáng, âm thanh và hương sắc. Giữa thế giới nghệ thuật ấy, “Tiếng đàn” là thi phẩm tiêu biểu – một bản nhạc thi ca chan chứa cảm xúc, nơi tiếng đàn không chỉ là âm thanh mà là linh hồn của người nghệ sĩ.
🎵 1. Tiếng đàn – tiếng lòng của người nghệ sĩ
Ngay từ nhan đề “Tiếng đàn”, Bích Khê đã mở ra không gian nghệ thuật của âm thanh và cảm xúc. Tiếng đàn trong bài thơ không đơn thuần là tiếng nhạc cụ vang lên, mà là tiếng nói của tâm hồn, của tình yêu và nỗi cô đơn trong thi sĩ.
Âm thanh ấy ngân lên giữa một thế giới lặng lẽ, thấm đẫm chất mộng:
“Trên ngọn sông trăng lờ lững trôi,
Tiếng đàn buông rung như ánh trăng rơi.”
Ở đây, tiếng đàn hòa quyện với ánh trăng, vừa có âm thanh, vừa có sắc màu, vừa có độ rung động của cảm xúc. Nhà thơ đã khiến người đọc không chỉ “nghe” mà còn “nhìn thấy” và “cảm nhận được” tiếng đàn – một sự chuyển hóa kỳ diệu giữa các giác quan.
Tiếng đàn ấy như đến từ cõi khác – nhẹ, trong, mơ màng – nhưng cũng rất thật, rất người. Nó là tiếng lòng tha thiết, khát khao được sống và sáng tạo, dẫu trong cõi đời mong manh.
💫 2. Vẻ đẹp và khát vọng sáng tạo của người nghệ sĩ
Ẩn trong “tiếng đàn” là tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm, cô đơn và luôn tìm kiếm cái đẹp tuyệt đối. Bích Khê – người thi sĩ mộng mị – đã gửi vào từng nốt đàn nỗi niềm riêng, những cảm xúc thăng hoa mà lời nói thường không thể diễn tả.
Tiếng đàn ở đây là ngôn ngữ của nghệ thuật, là biểu tượng của sự sống tinh thần. Khi tiếng đàn vang lên, thế giới trở nên huyền ảo, diệu kỳ; khi nó tắt đi, ta thấy trống vắng, cô liêu. Chính vì vậy, “Tiếng đàn” không chỉ gợi âm thanh mà còn gợi cả một hành trình tìm kiếm và khẳng định bản thân trong nghệ thuật.
🌈 3. Nghệ thuật – bức tranh của cảm giác và liên tưởng
Bích Khê được mệnh danh là “nhà thơ của nhạc và họa”. Trong “Tiếng đàn”, ta bắt gặp sự hòa điệu của nhiều giác quan: âm thanh (tiếng đàn), ánh sáng (trăng rơi), màu sắc, và cả nhịp điệu nhẹ như sương khói.
Ông không miêu tả sự vật bằng lý trí, mà bằng cảm giác, bằng sự hòa tan giữa tâm hồn và vũ trụ.
Thơ ông là sự giao cảm giữa người và cảnh, giữa âm nhạc và ánh sáng. Mỗi hình ảnh đều lung linh, mỗi từ ngữ đều như một nốt nhạc. Nhờ đó, bài thơ trở thành một bản hòa tấu trữ tình, nơi mọi thứ đều sống động trong cái đẹp.
🌙 4. Ý nghĩa biểu tượng của “tiếng đàn”
“Tiếng đàn” là biểu tượng cho nghệ thuật, cho cái đẹp và cho linh hồn của người sáng tạo. Nó vừa là tiếng nhạc vang lên từ cây đàn, vừa là tiếng vọng từ trái tim của thi sĩ.
Trong thế giới của Bích Khê, tiếng đàn không chỉ mang đến niềm vui mà còn ẩn chứa nỗi đau và sự cô đơn của người nghệ sĩ – kẻ dâng trọn trái tim cho cái đẹp, nhưng đôi khi lại bị cuộc đời lãng quên.
Tiếng đàn vang lên, ngân dài, rồi tan vào không gian, như vẻ đẹp mong manh nhưng bất tử của nghệ thuật. Đó cũng chính là khát vọng muôn đời của người thi sĩ – sống và sáng tạo bằng cả trái tim.
💖 5. Kết bài
“Tiếng đàn” là một trong những thi phẩm tiêu biểu nhất cho phong cách thơ Bích Khê: tinh tế, mê đắm, huyền ảo và thấm đẫm chất nhạc. Qua bài thơ, nhà thơ gửi gắm niềm say mê cái đẹp, khát vọng sáng tạo không ngừng và tình yêu tha thiết với nghệ thuật.
Đọc “Tiếng đàn”, ta như lạc vào một thế giới mộng mị, nơi tiếng đàn không chỉ vang trong không gian, mà còn vang trong lòng người – tiếng gọi của cái đẹp, của tâm hồn và của khát vọng sáng tạo vĩnh hằng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
247609 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
76891 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
61098 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
60965 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52036 -
46317
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43386 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
40690 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39281
