Quảng cáo
2 câu trả lời 817
1. Xác định thể thơ:
→ Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
(Câu thơ dài ngắn linh hoạt, không gò bó theo quy tắc số chữ hay vần, phù hợp diễn tả cảm xúc tự nhiên của tác giả.)
2. Cách gieo vần:
Trong bài có sử dụng nhiều kiểu gieo vần khác nhau, cụ thể:
Vần lưng: Là tiếng vần nằm giữa câu thơ với tiếng cuối câu tiếp theo.
→ Ví dụ (nếu có trong bài): “Cọ xòe ô xanh / che nắng che mưa” → xanh – che (vần lưng nhẹ).
Vần chân: Là vần nằm ở cuối hai dòng thơ liên tiếp.
→ Ví dụ: “…mặt trời xanh của tôi / soi rừng cọ nắng rơi” → tôi – rơi (vần chân).
Vần chân gián cách: Là vần ở cuối các dòng cách nhau một hoặc vài dòng thơ.
→ Góp phần tạo nhịp thơ mềm mại, tự nhiên, giàu âm điệu.
(Tùy bản SGK cụ thể, cách gieo vần có thể hơi khác nhưng vẫn thuộc nhóm này.)
3. Tình cảm tác giả thể hiện trong bài thơ:
→ Bài thơ thể hiện tình yêu tha thiết, tự hào và gắn bó sâu nặng của tác giả với quê hương Phú Thọ – vùng đất rừng cọ, đồi chè.
Tác giả xem rừng cọ như “mặt trời xanh” của tuổi thơ, là biểu tượng của quê hương ấm áp, trong trẻo, chan chứa kỷ niệm.
4. Xác định phó từ và cho biết loại phó từ:
Một số phó từ có thể gặp trong bài: “đang”, “vẫn”, “rất”, “còn”, “đã”.
Loại phó từ:
“đang” → phó từ chỉ thời gian, thể hiện sự tiếp diễn của hành động.
“rất” → phó từ chỉ mức độ.
“đã”, “còn” → phó từ chỉ thời gian (đã qua, còn tiếp diễn).
5. Rừng cọ được miêu tả vào thời gian nào? Cây cọ được miêu tả ra sao?
Thời gian: Rừng cọ được miêu tả vào buổi sáng, khi “mặt trời xanh” – tức là ánh sáng ban mai chiếu xuống tán lá.
Cây cọ:
→ Được miêu tả xanh mướt, rì rào, xòe tán như những chiếc ô khổng lồ, che nắng, che mưa cho con người.
→ Hình ảnh cây cọ vừa giản dị, thân quen, vừa gợi cảm giác mát lành, tràn đầy sức sống.
Bài thơ “Mặt trời xanh của tôi” là lời ca ngợi tươi đẹp về quê hương rừng cọ, thể hiện tình yêu trong sáng, chân thành của tác giả với thiên nhiên và tuổi thơ nơi mình sinh ra.
📘 Đọc hiểu – Mặt Trời Xanh Của Tôi
1. Thể thơ:
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
2. Cách gieo vần:
Bài có cách gieo vần linh hoạt, xen kẽ giữa vần lưng, vần chân và vần gián cách, giúp nhịp thơ tự nhiên, gần gũi với lời kể và cảm xúc của tác giả.
3. Tình cảm tác giả thể hiện:
Tác giả bày tỏ tình yêu tha thiết, gắn bó và tự hào với quê hương — nơi có rừng cọ, nắng vàng, những ký ức tuổi thơ. Hình ảnh “mặt trời xanh” vừa gợi vẻ đẹp thiên nhiên, vừa là biểu tượng cho kỷ niệm và tình cảm trong sáng, trong trẻo.
4. Phó từ:
Một số phó từ trong bài: rất, đang, cũng, vẫn… → là phó từ chỉ mức độ và thời gian. Chúng làm cho cảm xúc được nhấn mạnh, giúp câu thơ mềm mại, giàu nhạc tính hơn.
5. Thời gian và hình ảnh rừng cọ:
Rừng cọ được miêu tả vào buổi trưa hè, trong ánh nắng và tiếng mưa. Cây cọ hiện lên với lá xanh, hoa vàng, lá xòe tia nắng như mặt trời, vừa sống động, vừa hiền hoà.
✨ Nội dung chính:
Bài thơ là khúc ca dịu dàng về vẻ đẹp quê hương, nơi tuổi thơ tác giả gắn bó. “Mặt trời xanh” không chỉ là hình ảnh thiên nhiên mà còn là biểu tượng của tuổi trẻ, của ký ức và tình yêu quê hương tha thiết.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76562 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
64725 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57963 -
56146
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42939 -
42407
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41893 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35660
