Quảng cáo
3 câu trả lời 217
Cóc kiện trời
Ngày xưa, trong một cái ao nhỏ, có một chú cóc rất tự hào về giọng kêu của mình. Chú thường ngồi trên bờ ao, kêu vang “ộp ộp” suốt ngày, cho rằng tiếng kêu của mình thật to và hay nhất. Cóc muốn mọi người trên trời cũng phải biết tiếng kêu tuyệt vời của mình.
Một hôm, cóc quyết định kiện trời vì cho rằng trời không cho mình được hát to đủ. Cóc nhảy lên đường đi kiện trời, đi qua rừng cây, đồng ruộng, băng qua sông suối, đến tận cung trời. Khi gặp trời, cóc nhỏ bé nói: “Trời ơi, sao ngài không cho con được kêu to hơn? Tiếng kêu của con quá bé nhỏ, chẳng ai nghe thấy cả!”
Trời nghe vậy liền mỉm cười và trả lời: “Cóc à, tiếng kêu của con tuy nhỏ nhưng vẫn là một phần của tự nhiên. Không phải ai cũng phải kêu thật to mới được nghe. Hãy là chính mình, kêu vang theo cách của con thì sẽ có chỗ đứng trong cuộc sống.”
Cóc ngẫm nghĩ rồi nhận ra rằng, mỗi sinh vật đều có cách riêng để tồn tại và góp phần làm cho thế giới thêm phong phú. Cóc từ đó biết hài lòng với tiếng kêu của mình và không còn muốn kiện trời nữa.
Ý nghĩa câu chuyện:
Câu chuyện ngụ ngôn “Cóc kiện trời” dạy chúng ta hãy biết chấp nhận bản thân, không nên so sánh hay ghen tỵ với người khác. Mỗi người, mỗi sinh vật đều có giá trị riêng, chỉ cần sống đúng với khả năng của mình thì sẽ được trân trọng.
Ngày xửa ngày xưa, có một năm hạn hán kéo dài, suốt mấy tháng liền trời nắng như đổ lửa, không có lấy một giọt mưa. Mặt đất nứt nẻ, cây cối héo khô, muôn vật khát nước nằm chờ chết.
Thấy tình cảnh gay go như vậy, tôi suy nghĩ ghê lắm cứ nhảy ra nhảy vào, lo lắng, sốt ruột và bực tức trước thái độ dửng dưng của Trời. Thế rồi tôi quyết định sẽ lên tận thiên đình để kiện Trời. Ngắt một cái lá Khoai môn đội lên đầu che nắng, tôi bắt đầu cuộc hành trình. Dọc đường, tôi gặp Cua, Gấu, Cọp, Ong và Cáo. Nghe tôi nói đi kiện Trời, tất cả đều xin theo.
Qua bao gian nan vất vả, cuối cùng chúng tôi cũng lên tới thiên đình. Trước cửa nhà Trời có để một cái trống to. Tôi phân công các bạn: “Anh Cua bò vào chum nước này. Cô Ong đợi sau cánh cửa kia. Còn chị Cáo, anh Gấu, anh Cọp thì nấp ở hai bên”. Mọi người làm theo lệnh của tôi.
Sau đó, tôi ung dung đánh ba hồi trống. Tiếng trống vang rền khiến Trời phải ngó ra. Thấy chỉ có một chú Cóc bé tí tẹo mà dám náo động thiên đình, Trời nổi giận sai Gà ra mổ tôi. Gà vừa bay đến, tôi ra hiệu cho Cáo nhảy xổ tới cắn cổ Gà tha đi. Trời sai Chó xông ra bắt Cáo. Chó vừa tới cửa đã bị Gấu quật chết tươi. Trời nổi giận lôi đình, sai Thiên Lôi trừng trị Gấu. Thiên Lôi hùng hổ vác lưỡi búa chạy ra thì bị Ong đốt túi bụi vào mặt, vào đầu. Sợ quá, thần vội vứt búa rồi nhảy vào chum nước. Bị Cua giơ càng kẹp một phát đau điếng, Thiên Lôi vội nhảy vọt khỏi chum và bị Cọp vồ.
Túng thế. Trời đành xuống giọng, mời tôi vào nói chuyện. Tôi lễ phép thưa rằng:
- Muôn tâu Thượng Đế! Đã lâu lắm rồi, trần gian không được một giọt mưa. Thượng Đế hãy làm mưa ngay để cứu muôn loài, không thì chết hết!
Sợ trần gian nổi loạn, Trời bèn hứa:
- Thôi, cậu cứ về đi, ta sẽ cho mưa xuống ngay!
Rồi Trời còn dặn thêm là từ nay về sau, nếu cần mưa thì tôi cứ nghiến răng báo cho Trời biết, khỏi phải mất công lên tận thiên đình.
Đoàn quân của tôi về đến hạ giới thì mưa đã tràn ngập cả sông ngòi, đồng ruộng. Sự sống trên mặt đất lại hồi sinh. Mọi người yêu mến tặng tôi cái tên là:
Cậu ông Trời.
-
Khởi đầu:Trời hạn hán, sông cạn, cây cối khô héo, muôn loài vật và người đều khát nước. Cóc tía quyết định lên Thiên đình để kiện trời.
-
Tập hợp lực lượng:Trên đường đi, Cóc gặp Gấu, Cọp, Cua, Ong, Cáo và Cóc thu phục tất cả, lập nên một đoàn quân hùng mạnh. Mỗi con vật được phân công vị trí mai phục để hỗ trợ Cóc.
-
Đến Thiên đình:Cóc gõ trống làm náo động Thiên đình. Ngọc Hoàng tức giận sai Thiên Lôi ra trị tội. Cóc ra hiệu, các con vật cùng nhau tấn công quân Thiên Lôi, khiến chúng đại bại và bỏ chạy.
-
Thương lượng:Ngọc Hoàng buộc phải cho Cóc vào gặp và thương lượng. Cóc trình bày tình cảnh khô hạn ở trần gian, yêu cầu Ngọc Hoàng làm mưa ngay.
-
Lời hứa của Ngọc Hoàng:Để tránh Cóc tiếp tục lên kiện, Ngọc Hoàng đồng ý làm mưa và dặn Cóc rằng từ nay trở đi, mỗi khi Cóc nghiến răng thì trời sẽ mưa xuống, không cần phải vất vả lên tận đây.
-
Kết thúc:Cóc cùng đoàn quân trở về. Mưa trút xuống, tưới mát cả trần gian, cây cối lại xanh tốt. Từ đó, mọi người tôn vinh Cóc là "Cậu ông Trời".
-
Đoàn kết:Sức mạnh của một cá nhân (Cóc) tuy nhỏ bé nhưng khi kết hợp với sức mạnh tập thể sẽ tạo nên sức mạnh to lớn.
-
Chính nghĩa:Câu chuyện đề cao hành động đứng lên bảo vệ lẽ phải, vì lợi ích chung của cộng đồng.
-
Đừng đánh giá qua vẻ ngoài:Cóc tuy xấu xí nhưng lại là người anh hùng dũng cảm, thông minh và tốt bụng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76696 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
65057 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
58328 -
56365
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43263 -
42639
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
42003 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35761
