Kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn ?
Quảng cáo
2 câu trả lời 273
Bài văn: Kỉ niệm khó quên về tình bạn
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những người bạn thân thiết và những kỉ niệm khó quên gắn liền với tình bạn đó. Tôi cũng vậy, và có một kỉ niệm mà đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy ấm lòng – đó là lần tôi bị ốm và người bạn thân của tôi đã âm thầm làm một điều đặc biệt.
Hồi đó là năm học lớp 7. Vào một buổi sáng mùa đông, tôi bị cảm nặng, sốt cao và phải nghỉ học mấy ngày liền. Trong thời gian đó, tôi cảm thấy rất buồn vì không được gặp bạn bè và lo lắng vì sợ không theo kịp bài vở trên lớp.
Một buổi chiều, khi tôi đang nằm trên giường thì bất ngờ có tiếng gõ cửa. Mẹ tôi ra mở và rồi tôi thấy Linh – cô bạn thân nhất của tôi – bước vào với chiếc cặp sách và một túi cam. Gương mặt bạn đỏ ửng vì gió lạnh, nhưng vẫn nở nụ cười tươi rói. Linh nói:
— “Tớ mang vở đến cho cậu nè! Với cả mẹ tớ bảo ăn cam cho mau khỏe.”
Bạn không chỉ chép bài đầy đủ, rõ ràng mà còn cẩn thận ghi chú lại những chỗ cô giảng kỹ để tôi dễ hiểu. Sau đó, Linh ngồi lại trò chuyện với tôi một lúc cho tôi đỡ buồn rồi mới về. Hành động nhỏ ấy khiến tôi vô cùng cảm động. Dù chỉ là một việc đơn giản, nhưng với tôi lúc ấy, nó thật ấm áp và đầy ý nghĩa.
Kỉ niệm ấy là một minh chứng đẹp đẽ cho tình bạn chân thành. Nó giúp tôi hiểu rằng: Tình bạn không cần phải là những điều to lớn, đôi khi chỉ cần một sự quan tâm nhỏ cũng đủ để sưởi ấm trái tim người khác.
Tuổi học trò của em có rất nhiều kỉ niệm, nhưng đáng nhớ nhất vẫn là lần em và Huy – cậu bạn thân cùng lớp – tham gia cuộc thi bơi do trường tổ chức. Đó là một buổi sáng hè đầy nắng, đầy tiếng reo hò, và đầy cả tình bạn.
Huy là người học giỏi và bơi rất tốt, còn em thì chỉ ở mức bình thường. Khi cô giáo hỏi ai muốn tham gia thi bơi đôi tiếp sức, Huy lập tức giơ tay, rồi quay sang vỗ vai em:
– “Tham gia với tớ nhé, hai đứa mình nhất định sẽ làm được.”
Em hơi ngại, nhưng nhìn ánh mắt tự tin của bạn, em gật đầu.
Ngày thi, mặt nước hồ bơi xanh trong lấp lánh. Tiếng cổ vũ vang dậy khắp sân trường. Huy bơi chặng đầu, còn em bơi chặng sau. Khi trọng tài thổi còi, Huy lao xuống nước nhanh như cá. Bạn bơi mạnh mẽ, sải tay đều đặn, khiến cả lớp reo hò không ngớt. Nhưng đến gần cuối, chẳng biết vì sao Huy khựng lại – có vẻ như bị chuột rút.
Không kịp suy nghĩ, em liền nhảy xuống. Mặc dù chưa đến lượt, em đỡ lấy Huy, dìu bạn về phía thành bể. Mọi người đều lo lắng, trọng tài vội cho dừng trận. Sau khi được sơ cứu, Huy chỉ bị chuột rút nhẹ. Nhìn bạn tái mặt, em lo lắm, nhưng Huy chỉ cười:
– “Xin lỗi nhé… tớ làm hỏng mất lượt thi rồi.”
Em lắc đầu:
– “Không sao. Chỉ cần cậu không sao là được.”
Hôm đó đội em bị loại, nhưng cô giáo lại tuyên dương hai đứa vì tinh thần đồng đội và biết giúp nhau trong lúc nguy cấp. Huy thì ngại, còn em thì thấy ấm áp đến lạ. Sau hôm ấy, mỗi buổi chiều, hai đứa lại ra hồ bơi tập cùng nhau. Huy bảo:
– “Lần sau, chúng ta sẽ cùng về đích, chứ không dừng giữa chừng nữa nhé.”
Em bật cười:
– “Nhất định rồi!”
Giờ đây, mỗi khi đi ngang qua hồ bơi trường, em lại nhớ đến buổi sáng hôm ấy – nơi hai đứa chẳng cần chiến thắng, nhưng vẫn cảm thấy tự hào vì đã không bỏ rơi nhau trong khó khăn.
Kỉ niệm ấy dạy em rằng: tình bạn chân thành không phải lúc nào cũng lấp lánh ánh vàng của chiến thắng, mà tỏa sáng trong những khoảnh khắc bình dị nhất – khi một người sẵn sàng dang tay giúp đỡ người kia.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
17317
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12974 -
10124
-
8750
