Đề bài viết văn ghi lại cảm xúc của em về bài thơ "Mẹ ốm" của tác giả Trần Đăng Khoa.
Quảng cáo
6 câu trả lời 6119
Bài viết: Cảm xúc của em về bài thơ “Mẹ ốm” – Trần Đăng Khoa
Bài thơ “Mẹ ốm” của Trần Đăng Khoa là một trong những tác phẩm khiến em xúc động và nhớ mãi. Từng câu thơ là tiếng lòng trong trẻo, tha thiết của một cậu bé dành cho người mẹ yêu dấu khi mẹ đang bệnh.
Khi đọc bài thơ, em cảm nhận rõ tình yêu thương, lòng biết ơn và nỗi lo lắng sâu sắc của người con đối với mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật hiền hậu, tần tảo: “Quanh năm gánh gạo nuôi chồng nuôi con”. Tình mẫu tử được khắc họa bằng những hình ảnh giản dị mà xúc động. Khi mẹ ốm, không khí trong nhà trở nên vắng lặng, mọi vật dường như cũng buồn theo: “Cây na lá rụng đầy sân / Đàn chim sẻ cũng ngẩn ngơ chẳng hót”. Em thấy lòng mình như nghẹn lại, thương mẹ vô cùng.
Qua bài thơ, em hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng và tình yêu bao la của mẹ. Em tự nhủ phải luôn quan tâm, chăm sóc và làm nhiều điều tốt để mẹ vui lòng. “Mẹ ốm” không chỉ là bài thơ cảm động mà còn là bài học quý giá về lòng hiếu thảo và tình cảm gia đình.
Kết bài:
Mỗi lần đọc “Mẹ ốm”, em lại thấy yêu mẹ hơn, biết trân trọng những giây phút bên mẹ. Bài thơ của Trần Đăng Khoa đã chạm đến trái tim em bằng những tình cảm chân thành, giản dị mà sâu sắc nhất.
BÀI VĂN GHI LẠI CẢM XÚC VỀ BÀI THƠ "MẸ ỐM" (TRẦN ĐĂNG KHOA)
Trong kho tàng văn học Việt Nam, đề tài về mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận, nhưng có lẽ bài thơ "Mẹ ốm" của Trần Đăng Khoa vẫn để lại trong lòng độc giả một dư vị riêng biệt – vừa ngây thơ, trong trẻo, vừa sâu sắc và đầy lay động. Đọc bài thơ, em như được chứng kiến một bức tranh gia đình ấm áp, nơi tình yêu thương của người con dành cho mẹ được kết tinh qua những dòng thơ giản dị mà chân thành.
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ta đến với không gian sinh hoạt thường nhật nhưng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng và buồn bã vì mẹ bị ốm:
"Mọi khi mẹ hát hát cười
Nay mẹ chẳng nói chẳng cười được đâu"
Chỉ với hai câu thơ đối lập, tác giả đã diễn tả trọn vẹn sự thay đổi của ngôi nhà. Mẹ – linh hồn của gia đình, người giữ lửa cho nụ cười và tiếng hát – nay nằm đó, khiến không gian xung quanh cũng trở nên hiu hắt. Những hình ảnh như "lá trầu khô", "truyện Kiều gấp lại" không chỉ miêu tả sự mệt mỏi của mẹ mà còn gợi lên sự ngưng trệ của những thói quen thân thuộc. Cơn đau của mẹ không chỉ hiện hữu trên thân thể mà còn lan tỏa ra cả cảnh vật, khiến cả ngôi nhà như cũng "ốm" theo mẹ.
Càng đọc, em càng xúc động trước sự quan tâm chu đáo của xóm giềng dành cho mẹ. Hình ảnh "Cánh cam mang đến chút quà" hay sự thăm hỏi của cô bác láng giềng đã khắc họa một vẻ đẹp văn hóa làng quê Việt Nam: tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Sự yêu thương ấy như một liều thuốc tinh thần vô giá giúp mẹ mau chóng khỏe lại.
Nhưng có lẽ phần cảm động nhất chính là những hành động của người con dành cho mẹ. Đứa con bé bỏng ấy bỗng chốc trưởng thành hơn bao giờ hết:
"Mẹ vui con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca"
Vì muốn thấy mẹ cười, đứa con sẵn sàng làm tất cả: từ múa hát, kể chuyện đến diễn kịch. Đó là sự hiếu thảo được cụ thể hóa bằng những hành động ngây ngô nhưng chứa đựng cả một bầu trời tình thương. Đặc biệt, khổ thơ cuối cùng như một lời khẳng định đầy sức nặng về vị trí của mẹ trong lòng con:
"Mẹ là đất nước, tháng ngày của con"
Lời khẳng định ấy thật lớn lao! Với đứa trẻ, mẹ không chỉ là người sinh thành, mà mẹ là cả thế giới, là nguồn sống, là quê hương. Câu thơ kết lại bằng một hình ảnh đầy thiêng liêng, nâng tầm tình mẫu tử lên thành tình yêu đất nước, nhắc nhở mỗi chúng ta về sự hy sinh vô bờ bến của mẹ.
Bài thơ "Mẹ ốm" đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất trong mỗi con người. Từng lời thơ như nhắc nhở em phải biết yêu thương, chăm sóc mẹ nhiều hơn. Em nhận ra rằng, điều mẹ cần nhất khi đau yếu không phải là thuốc thang đắt tiền, mà chính là sự hiếu thảo và nụ cười của con cái.
Khép lại trang thơ, hình ảnh người mẹ tảo tần và người con hiếu thảo vẫn còn đọng lại mãi. Bài thơ của Trần Đăng Khoa không chỉ là một tác phẩm văn học, mà là một bài học đạo đức quý giá về lòng biết ơn, dạy chúng ta cách yêu thương những người thân yêu nhất khi họ còn ở bên ta.
Bài thơ Mẹ ốm của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Qua lời thơ mộc mạc, chân thành, em cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con, cũng như nỗi lo lắng, xót xa của người con khi mẹ đau yếu. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật gần gũi, tần tảo, luôn chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho con, khiến em nhớ đến mẹ của mình với tất cả sự biết ơn và kính trọng. Đặc biệt, khi người con thấy mẹ ốm, em cảm nhận được sự trưởng thành trong tâm hồn cậu bé – biết quan tâm, chăm sóc và thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ. Bài thơ không chỉ là lời kể về một câu chuyện gia đình mà còn là bản nhạc dịu dàng về tình mẫu tử thiêng liêng. Đọc Mẹ ốm, em càng trân trọng hơn những phút giây bên mẹ và mong muốn được yêu thương, chăm sóc mẹ nhiều hơn.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
17317
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
12974 -
10124
-
8750
