Thành phố nghĩa tình vốn là một danh xưng, một đặc điểm rất đáng tự hào của TP.HCM
Từ văn bản trên và những suy nghĩ riêng, em hãy viết bài văn trình bày ý kiến về một đặc điểm quan trọng mà em mong muốn mọi người nhớ đến đầu tiên khi nói về TP.HCM
Dàn ý
Mở Bài: nêu vấn đề cần bàn luận
Nêu ý kiến đồng tình hay phản đối vấn đề bàn luận
Thân bài: giải thích từ ngữ, ý kiến cần bàn luận
Bàn luận: Trình bày vấn đề cần bàn luận
Trình bày ý kiến đồng tình hay phản đối
Đưa ra lí lẽ, bằng chứng
Kết bài: khẳng định lại vấn đề
Đề xuất giải pháp hoặc nêu lên bài học
Quảng cáo
3 câu trả lời 419
Từ lâu, Thành phố Hồ Chí Minh không chỉ là trung tâm kinh tế – văn hóa lớn nhất cả nước, mà còn được gọi với cái tên rất đẹp và đầy tự hào: “Thành phố nghĩa tình.” Danh xưng ấy không chỉ đơn thuần là một biệt hiệu, mà là bản sắc, là tinh thần, là trái tim ấm áp của cả một đô thị đông đúc. Và với riêng em, nếu phải chọn một đặc điểm mà em mong muốn mọi người nhớ đến đầu tiên khi nhắc đến TP.HCM, thì đó chính là: sự nghĩa tình – lòng nhân ái, sẻ chia giữa con người với nhau giữa chốn đô thị đông người.
Trước hết, cần hiểu rằng “nghĩa tình” là sự kết hợp giữa tình nghĩa và tấm lòng – là cách người dân TP.HCM luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau, dù quen hay lạ, dù cùng quê hay từ phương xa đến lập nghiệp. Trong bối cảnh cuộc sống hiện đại dễ khiến con người trở nên lạnh lùng, vô cảm thì TP.HCM vẫn giữ được một trái tim ấm. Đó là nơi có những quán cơm 0 đồng cho người nghèo, những chuyến xe từ thiện giữa đêm khuya, những đợt quyên góp giúp đồng bào miền Trung, những tình nguyện viên len lỏi vào các hẻm sâu trong dịch bệnh để trao thực phẩm, thuốc men cho người khó khăn. Đặc biệt, trong đại dịch COVID-19, khi cả thành phố “đứng yên” để bảo vệ nhau, hàng chục ngàn người dân không quản ngại hiểm nguy đã xung phong làm tình nguyện viên, hỗ trợ tuyến đầu, phát cơm từ thiện, hỗ trợ nhau từng gói mì, bình oxy – chính tinh thần “nghĩa tình” đã trở thành sợi dây kết nối cả thành phố lại thành một khối đoàn kết và yêu thương.
Một số người có thể nghĩ rằng TP.HCM nên được nhắc đến đầu tiên bởi sự năng động, phát triển kinh tế vượt bậc. Nhưng nếu thiếu “nghĩa tình”, một thành phố dù hiện đại đến đâu cũng chỉ là nơi chốn đông đúc thiếu hơi ấm. Chính tình người mới làm nên linh hồn cho một thành phố. “Nghĩa tình” ở TP.HCM không chỉ là hành động cụ thể, mà còn là khí chất – là tinh thần bao dung, “thấy chuyện bất bình chẳng tha”, là truyền thống “lá lành đùm lá rách” đã ăn sâu vào nếp sống của người dân nơi đây.
Vì thế, điều quan trọng không chỉ là tự hào với danh xưng ấy, mà còn phải sống, gìn giữ và lan tỏa nó mỗi ngày. Mỗi học sinh, mỗi người trẻ cần góp phần xây dựng một thành phố nghĩa tình hơn – bắt đầu từ những hành động nhỏ: giúp đỡ người khó khăn, không thờ ơ trước bất công, sống chan hòa và biết sẻ chia với cộng đồng.
Tóm lại, “nghĩa tình” không chỉ là điều em mong muốn mọi người nhớ đến đầu tiên khi nói về TP.HCM, mà còn là điều em tin rằng sẽ mãi mãi là biểu tượng của thành phố này. Chính lòng nhân ái ấy đã, đang và sẽ là chất keo gắn kết con người giữa đô thị rộng lớn, làm nên một Sài Gòn – TP.HCM thật đáng sống, đáng yêu, và không thể nào quên.
Ngày nay, khi xã hội ngày càng phát triển, một số người đã quên đi những chuẩn
mực đạo đức để chạy theo những tiêu cực trong xã hội mà bệnh thành tích trong học tập
là một ví dụ. Trước tình hình đó, Bộ Giáo Dục nước ta đã vận động nhân dân “nói
không với những tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục”.
“Tiêu cực” là những biểu hiện không lành mạnh, có tác dụng không tốt đối với xã
hội, làm cho xã hội ta ngày càng đi xuống. “Thành tích” là kết quả của sự nỗ lực mà
con người đã bỏ ra. Kết quả đó không chỉ là một lợi ích vật chất hay tinh thần cá nhân,
tuy rằng phần lớn yếu tố tạo nên động lực khiến con người phải nỗ lực nhiều hơn, tốt
hơn để đạt thành tích chính là lợi ích cho mình. Nhưng con người vẫn có thể làm hết
sức mình vì lợi ích chung, lợi ích của xã hội, của đất nước. Thế nhưng “bệnh thành
tích” lại là kết quả của sự “nỗ lực” giả dối, nguỵ tạo. Sự khác nhau căn bản giữa “thành
tích” và “bệnh thành tích” chỉ là sự khác nhau giữa cái thật và cái giả. Và yếu tố then
chốt làm nên sụ khác biệt đó chính là tính trung thực. Chính vì thế mà nỗ lực để đạt
thành tích của một cá nhân hay một tập thề là một phẩm chất đạo đức tốt, đáng biểu
dương. Còn những tiêu cực và bệnh thành tích cần phải lên án và xoá bỏ.
Căn bệnh thành tích và tiêu cực trong thi cử ngày càng trở nên phổ biến ở Việt
Nam, nhà trường vì muốn đạt chỉ tiêu của bộ đề ra, giáo viên muốn hoàn thành tốt thi
đua của nhà trường nên đã lờ đi đạo đức nghề nghiệp mà cho đỉêm ảo. Phụ huynh vì
muốn con em mình là học sinh giỏi, học sinh thì muốn lên lớp, có danh hịêu mà không
cần phải tốn sức học bài. Vì những lý do đó mà ngày nay mới có hiện tượng chạy theo
thành tích mà không cần quan tâm đến chất lượng. Đối với các vị phụ huynh, chắc chắn
rằng chẳng ai muốn con mình học kém hay học mà không có chất lượng. Họ là những
người đã bỏ ra tiền của thật, công sức thật, thời gian thật và những hy vọng thật về một
tương lai tốt đẹp thật của con em mình khi lo cho chúng được ăn học đến thành tài. Vì
thế, chẳng có lý do gì họ lại mong muốn nhận sự giả dối từ kết quả học tập của con em
mình. Tuy nhiên, đứng trên quan điểm thực dụng, họ sẵn sàng làm mọi cách, kể cả
những cách tệ hại nhất mà chúng ta đã được biết qua báo chí, để con em họ qua được
một kỳ thi, có một tấm bằng đề tìm việc sau này. Có một tấm bằng đi đã, vì đó là tấm
bằng được xã hội thừa nhận, rồi sau này khi có điều kiện sẽ cố mà học tiếp một cách
chân thực. Như vậy, suy cho cùng, phu huynh và học sinh chính là những người đã tiếp
tay, để cho bệnh thành tích ngày càng lan rộng và nặng hơn.
Đầu năm hai ngàn không trăm lẻ sáu, tại trường trung học cơ sở Trần Phú, huyện
miền núi Sông Hinh tỉnh Phú Yên đã phát hiện hai mươi sáu học sinh lớp sáu đọc chưa
thông, viết chưa thạo nhưng vẫn cứ đựoc lên lớp. Trong những kì thi tốt nghiệp phổ
thông và đại học, hiện tượng mang tài liệu vào phòng thi, tài liệu vất trắng cả sân
trường sau buổi thi đã từng được báo chí đề cập tới. Khi biết những thông tin này,bản
những con người như thế gánh vác thì chẳng có gì kinh khủng hơn. Nếu những con
người giữ những chức vụ cao trong xã hội là những người “hữu danh vô thực” thì đó là
những hạt sạn của xã hội, là nguyên nhân kéo nước ta chậm lại trên con đường phát
triển.
Chúng ta đều hiểu rằng, một xã hội muốn phát triển phải có nhiều nhân tài, mà
nhân tài phải là người có năng lực thực sự, là nguyên khí của quốc gia. Giáo dục chính
là điểm xuất phát, là nơi sản sinh ra nguồn năng lực cho sự cường thinh của một nước,
một cộng đồng dân tộc. Một nền giáo dục thực sự tốt sẽ tạo nên những con người đạt
những thành tích tốt và trung thực. Những thành tích ấy sẽ tạo nên những bước tiến
mạnh mẽ cho cộng đồng dân tộc trên con đường phát triển. Đất nước chúng ta đang tiến
bước trên con đường đổi mới, mở cửa, hội nhập và tranh đua với thế giới đề giành lấy
một vi trí xứng đáng trên hành tinh này. Cuộc đấu tranh kinh tế sắp đến rất quyết liệt và
mang tính chất thắng bại sinh tử không khác gì trên chiến trường hay trên võ đài. Ở đó,
một võ sĩ chỉ có thể chiến thắng đối chủ bằng tài năng thực sự của chính mình, không
phải vì có một văn bằng chứng nhận đẳng cấp cao hơn. Đất nước chúng ta sau này có
cường thịnh hay không tùy thuộc vào nền giáo dục của chúng ta có đổi mới để có thể
sản sinh ra những nhân tài thực học hay không.
Chúng ta cần phải học tập thật tốt, ra sức học tập và tu dưỡng đạo đức để sau này
có thể giúp ích cho xã hội và cho bản thân.
bệnh thành tích. Đó không phải là vịêc qúa khó nếu chúng ta cùng có quyết tâm “nói
không với những tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250718 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78654 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62909 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62279 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53167 -
47187
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44084 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41610 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41467
