Quảng cáo
1 câu trả lời 150
Trong hai câu thơ “Bên trời góc bể bơ vơ / Tấm son gột rửa bao giờ cho phai” của Nguyễn Du, ta nhận thấy ông đã vận dụng sáng tạo thành ngữ để diễn đạt cảm xúc và ý nghĩa sâu sắc. Thành ngữ “bên trời góc bể” gợi hình ảnh không gian mênh mông, xa xôi, tượng trưng cho sự cô đơn, lạc lõng và mất mát của con người. Tác giả đã kết hợp cụm từ này với “bơ vơ” nhằm tăng thêm cảm giác trống trải, lạc lõng của Thúy Kiều khi đối mặt với nghịch cảnh cuộc đời. Câu thứ hai sử dụng hình ảnh “tấm son” – biểu tượng cho tình cảm son sắt, lòng thủy chung – kết hợp với cụm từ “gột rửa bao giờ cho phai” để khẳng định rằng những giá trị cao đẹp của tình yêu, nhân cách con người không thể dễ dàng bị xóa nhòa, dù phải trải qua bao đau khổ, biến cố. Cách vận dụng sáng tạo thành ngữ của Nguyễn Du không chỉ làm nổi bật nỗi đau, sự trung trinh của nhân vật mà còn khơi gợi sự đồng cảm, suy ngẫm sâu sắc về thân phận con người trong xã hội phong kiến.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
66380 -
Hỏi từ APP VIETJACK59476
-
57162
-
Hỏi từ APP VIETJACK45343
-
43311
Gửi báo cáo thành công!
