Câu 1 (2.0 điểm). Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm xúc của em về đoạn thơ sau:
“Làng Nủ mình đâu rồi bố ơi?
Mẹ và các em con cũng đâu rồi hả bố?
Sao bố con mình cùng lấm lem bùn lũ?
Đây là đâu mà mịt mù thế này?
Không thể nào con cựa được chân tay
Không thở được, mũi mồm toàn bùn đất
Có phải bố đấy không mà ôm con rất chặt?
Tỉnh lại đi bố ơi! Đưa con trở về nhà!
Trường của con vừa khai giảng hôm qua
Con sung sướng ngày đầu tiên đi học
Chưa biết tên bạn bè, nhiều đứa còn dỗi khóc
Sao ở đây giờ chỉ thấy bùn?
Con muốn về nhà, về làng Nủ yêu thương
Muốn đi học, đón Trung thu cùng bạn
Không muốn ở đây dưới đất này lạnh lắm
Bố tỉnh lại đi... đưa con về!"
“Làng Nủ mình đâu rồi bố ơi?
Mẹ và các em con cũng đâu rồi hả bố?
Sao bố con mình cùng lấm lem bùn lũ?
Đây là đâu mà mịt mù thế này?
Không thể nào con cựa được chân tay
Không thở được, mũi mồm toàn bùn đất
Có phải bố đấy không mà ôm con rất chặt?
Tỉnh lại đi bố ơi! Đưa con trở về nhà!
Trường của con vừa khai giảng hôm qua
Con sung sướng ngày đầu tiên đi học
Chưa biết tên bạn bè, nhiều đứa còn dỗi khóc
Sao ở đây giờ chỉ thấy bùn?
Con muốn về nhà, về làng Nủ yêu thương
Muốn đi học, đón Trung thu cùng bạn
Không muốn ở đây dưới đất này lạnh lắm
Bố tỉnh lại đi... đưa con về!"
Quảng cáo
1 câu trả lời 1772
Đoạn thơ khiến em xúc động sâu sắc vì nó khắc họa nỗi đau tột cùng và sự hoảng loạn của một đứa trẻ trong hoàn cảnh thiên tai khắc nghiệt. Hình ảnh đứa trẻ không thể cựa quậy, không thở được vì bùn đất và sự mịt mù, tối tăm bao quanh tạo nên một bức tranh bi thương đầy ám ảnh. Những lời hỏi dồn dập và đau đớn của em về làng quê, về mẹ và các em thể hiện sự hoang mang và lo sợ tột độ. Em muốn trở về cuộc sống bình thường, về nhà, đi học và đón Trung thu cùng bạn bè, nhưng thực tại quá tàn khốc và nhấn chìm tất cả trong bùn đất. Đặc biệt, hình ảnh bố ôm em rất chặt và lời kêu gọi tỉnh lại càng làm tăng thêm sự đau xót và tuyệt vọng, khi em nhận ra rằng người duy nhất còn lại bên mình cũng không còn sức lực. Đoạn thơ gợi lên nỗi sợ hãi và sự mất mát lớn lao, đồng thời kêu gọi sự đoàn kết và yêu thương trong những lúc khó khăn, khắc nghiệt nhất. Em cảm thấy biết ơn sự bình yên hiện tại và càng trân trọng gia đình, cuộc sống hơn sau khi đọc đoạn thơ này.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
247609 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
76891 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
61098 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
60965 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52036 -
46317
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43386 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
40690 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39281
Gửi báo cáo thành công!
