Quảng cáo
2 câu trả lời 334
Sau khi đọc bài thơ "Ngày sinh nhật không ai nhớ cũng chẳng ai quên," tôi cảm thấy một sự trộn lẫn giữa sự cô đơn và sự bình thản, như một cảm giác lạc lõng nhưng cũng đầy suy tư về bản thân và mối quan hệ với người khác.
Bài thơ không chỉ nói về một ngày sinh nhật, mà còn phản ánh những suy nghĩ thầm kín, về sự quên lãng và bỏ rơi trong những mối quan hệ gần gũi. Khi người ta không nhớ đến sinh nhật của mình, đó là một cảm giác như mình không quan trọng, như một phần của bản thân đã bị lãng quên, dù là trong một khoảnh khắc rất riêng tư và đặc biệt.
Tuy nhiên, trong cái không khí đó, bài thơ cũng thể hiện một sự bình thản kỳ lạ, một kiểu chấp nhận số phận. Khi tác giả viết "cũng chẳng ai quên", có thể hiểu là một sự chấp nhận rằng, dù không ai nhớ, thì cũng có thể chẳng ai thực sự quên đi. Đó là một sự an ủi nhẹ nhàng, vì đôi khi, dù không được nhớ đến một cách công khai, nhưng trong lòng, người ta vẫn có thể tồn tại trong một không gian riêng biệt, không cần phải chứng minh giá trị của mình qua những sự kiện hay lời chúc phô trương.
Bài thơ cũng khiến tôi cảm nhận rằng, trong cuộc sống, đôi khi chúng ta sẽ phải chấp nhận sự cô đơn, sự thiếu vắng những lời chúc tụng hay sự quan tâm từ những người xung quanh. Tuy nhiên, chính trong những khoảnh khắc đó, chúng ta mới thực sự đối diện với chính mình và cảm nhận rõ ràng hơn về cái tôi.
Và cuối cùng, cảm giác mà tôi nhận được sau khi đọc bài thơ có lẽ là sự yên bình tĩnh lặng, khi chúng ta không còn cần phải cầu kỳ trong sự quan tâm của người khác, mà chỉ cần một sự an nhiên, hài lòng với chính bản thân mình.
Sau khi đọc bài thơ "Ngày sinh nhật không ai nhớ cũng chẳng ai quên," tôi cảm thấy một sự trộn lẫn giữa sự cô đơn và sự bình thản, như một cảm giác lạc lõng nhưng cũng đầy suy tư về bản thân và mối quan hệ với người khác.
Bài thơ không chỉ nói về một ngày sinh nhật, mà còn phản ánh những suy nghĩ thầm kín, về sự quên lãng và bỏ rơi trong những mối quan hệ gần gũi. Khi người ta không nhớ đến sinh nhật của mình, đó là một cảm giác như mình không quan trọng, như một phần của bản thân đã bị lãng quên, dù là trong một khoảnh khắc rất riêng tư và đặc biệt.
Tuy nhiên, trong cái không khí đó, bài thơ cũng thể hiện một sự bình thản kỳ lạ, một kiểu chấp nhận số phận. Khi tác giả viết "cũng chẳng ai quên", có thể hiểu là một sự chấp nhận rằng, dù không ai nhớ, thì cũng có thể chẳng ai thực sự quên đi. Đó là một sự an ủi nhẹ nhàng, vì đôi khi, dù không được nhớ đến một cách công khai, nhưng trong lòng, người ta vẫn có thể tồn tại trong một không gian riêng biệt, không cần phải chứng minh giá trị của mình qua những sự kiện hay lời chúc phô trương.
Bài thơ cũng khiến tôi cảm nhận rằng, trong cuộc sống, đôi khi chúng ta sẽ phải chấp nhận sự cô đơn, sự thiếu vắng những lời chúc tụng hay sự quan tâm từ những người xung quanh. Tuy nhiên, chính trong những khoảnh khắc đó, chúng ta mới thực sự đối diện với chính mình và cảm nhận rõ ràng hơn về cái tôi.
Và cuối cùng, cảm giác mà tôi nhận được sau khi đọc bài thơ có lẽ là sự yên bình tĩnh lặng, khi chúng ta không còn cần phải cầu kỳ trong sự quan tâm của người khác, mà chỉ cần một sự an nhiên, hài lòng với chính bản thân mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
94705 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57006 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
44825 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
43701 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39521 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
36348 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
34374 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32485 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
29123 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
26946
