Quảng cáo
2 câu trả lời 348
**Câu chuyện về Bác Hồ tại chiến khu Việt Bắc**
Năm 1947, khi thực dân Pháp mở cuộc tấn công lên chiến khu Việt Bắc với âm mưu tiêu diệt lực lượng cách mạng non trẻ của ta, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Trung ương Đảng đã phải tạm rút vào rừng sâu để chỉ đạo cuộc kháng chiến trường kỳ. Trong khoảng thời gian này, đã có rất nhiều câu chuyện cảm động về Bác Hồ và tinh thần lạc quan, kiên định của Người.
Một câu chuyện được kể lại vào một buổi chiều năm ấy, Bác cùng các đồng chí phải rời khỏi một bản làng để di chuyển sang một địa điểm khác an toàn hơn. Trên đường đi, trời đổ mưa tầm tã, nước suối dâng cao, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Đoàn người phải lội qua những con suối đầy nguy hiểm, đường trơn trượt. Trong nhóm, có một đồng chí bộ đội trẻ bị trượt ngã, lưng mang theo ba lô nặng nề, không thể tự đứng dậy.
Bác Hồ liền dừng lại, không ngần ngại bước xuống chỗ suối nước lạnh buốt để giúp đồng chí ấy đứng lên. Người nhẹ nhàng nói: "Chúng ta phải luôn giúp đỡ nhau, không ai bị bỏ lại phía sau." Hành động nhỏ bé nhưng đầy ấm áp của Bác khiến tất cả mọi người trong đoàn cảm động. Sau đó, cả đoàn lại tiếp tục di chuyển, dù vất vả, nhưng ai nấy đều cảm thấy ấm lòng vì có Bác ở bên, tiếp thêm sức mạnh cho họ.
Khi đến nơi an toàn, Bác Hồ vẫn cùng anh em bộ đội dựng lán, sắp xếp đồ đạc, rồi chia sẻ từng bát cơm, ngọn rau. Người sống giản dị, gần gũi và luôn quan tâm đến mọi người xung quanh, bất kể đó là ai. Chính tinh thần ấy đã giúp nhân dân và chiến sĩ vững tin, cùng nhau vượt qua gian khổ trong suốt cuộc kháng chiến trường kỳ.
Câu chuyện nhỏ này không chỉ nói lên tình yêu thương và tinh thần đoàn kết của Bác Hồ đối với chiến sĩ, mà còn thể hiện sự gần gũi, giản dị và lòng kiên định của Người trong mọi hoàn cảnh. Nhờ những phẩm chất cao quý ấy, Bác đã trở thành tấm gương sáng, soi đường cho dân tộc Việt Nam trong cuộc chiến giành độc lập, tự do.
Kể lại sự việc có thật liên quan đến vua Quang Trung
Quang Trung (Nguyễn Huệ) là vị anh hùng mà tôi cảm thấy ngưỡng mộ nhất. Có nhiều câu chuyện kể về vua Quang Trung, nhưng trong đó, tôi ấn tượng nhất là sự việc vua Quang Trung đại phá quân Thanh.
Lo sợ quân Tây Sơn kéo quân ra Bắc để bắt Vũ Văn Nhậm, vua Lê Chiêu Thống cầu cứu quân Thanh. Triều đình nhà Thanh nhân cơ hội đó kéo quân sang với mong muốn thôn tính nước ta. Được tin, Quang Trung bàn bạc với tướng sĩ, chuẩn bị kế sách tiến đánh quân Thanh.
Chỉ trong vỏn vẹn mười ngày từ tối 30 đến mùng 5 tháng Giêng năm Kỷ Dậu (1789), nghĩa quân của Quang Trung đã chiến đấu và chiến thắng hơn hai mươi vạn quân Thanh. Đầu tiên, nghĩa quân tấn công nghĩa binh trấn thủ ở sông Gián, bắt sống không để sót một tên, ngăn cản chúng báo tin cho quân đội ở hai đồn Hà Hồi và Ngọc Hồi. Đến nửa đêm ngày mùng 3, vua Quang Trung dẫn binh lính tiến đánh và giành được Hà Hồi, tịch thu hết lương thực và vũ khí của kẻ thù. Đến ngày mùng 5 thì quân ta giành được đồn Ngọc Hồi. Chủ tướng giặc là Tôn Sĩ Nghị trước đó nghe tin cấp báo đã chạy trốn. Vua Lê Chiêu Thống ở trong cung nghe tin cũng tìm cách thoát chạy trong tình cảnh hết sức thảm hại. Nghĩa quân Tây Sơn đã dẹp tan quân Thanh, giành lại được kinh thành Thăng Long.
Vua Quang Trung là một con người trí tuệ sáng suốt, có tầm nhìn xa trông rộng. Sự việc vua Quang Trung lãnh đạo nghĩa quân Tây Sơn đánh bại quân Thanh đã thể hiện được điều đó. Ông còn được nhân dân yêu mến gọi là “Anh hùng áo vải”.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
66380 -
Hỏi từ APP VIETJACK59476
-
57162
-
Hỏi từ APP VIETJACK45343
-
43311
