tìm 2 câu chuyện ngoài chương trình lớp 6 và viết 2 bài(mỗi bài khoảng 2 trang) theo lời của nhân vật chính
Quảng cáo
1 câu trả lời 171
Bài văn 1:
Tôi là Khoai, một cái tên đơn giản nhưng chứa đựng sự chân thành và mộc mạc của bản thân tôi. Tôi làm công việc thuê cho một gia đình giàu có trong làng, nhưng với tính cách keo kiệt của họ, tôi chỉ nhận được một ít tiền.
Một ngày, ông chủ giàu có gọi tôi đến và nói: "Anh hãy cày ruộng chăm chỉ cho tôi trong ba năm tới, sau đó tôi sẽ gả con gái cho anh."
Tôi là người thật thà, tin vào lời hứa của ông chủ và từ đó suốt ba năm, tôi làm việc chăm chỉ không ngừng, không ngại khó khăn, mưa nắng, mỗi mùa lúa đều làm giàu thêm cho gia đình ông chủ. Cuối cùng, ba năm kỳ hạn đã đến, ông chủ lại gọi tôi đến và nói: "Thật may mắn, con đã làm việc chăm chỉ. Giờ con hãy đi rừng tìm cây tre trăm đốt về làm đũa cho cả làng chuẩn bị cho cỗ cưới của hai đứa."
Tôi nghe tin vui mừng và không suy nghĩ nhiều, liền bước vào rừng để tìm cây tre. Nhưng việc tìm tre không dễ dàng như tôi nghĩ, mỗi cây tôi chặt cũng không đủ đốt, quần áo rách tả tơi, da thịt xước sát. Cuối cùng, tôi buồn rầu và khóc. Bỗng một ông lão xuất hiện trước mặt tôi như một vị thần và dạy tôi một câu thần chú. Để có cây tre trăm đốt, tôi cần phải chặt đủ trăm đốt tre và đọc "Khắc nhập, khắc nhập" ba lần, sau đó cây tre sẽ trở thành cây tre trăm đốt. Khi muốn tre trở lại như cũ, chỉ cần đọc "Khắc xuất, khắc xuất" ba lần.
Tôi vui mừng đem về một trăm đốt tre, không ngờ khi trở về, tôi phát hiện ra rằng cỗ cưới đã được sắp đặt, ông chủ đã lừa tôi và tổ chức cưới cho con gái mình với người khác. Ông còn chê trách tôi chỉ chặt được trăm đốt tre chứ không phải cây tre trăm đốt. Tôi không chần chừ, đọc lời thần chú và cây tre trăm đốt trở nên thẳng tắp. Ông chủ và những người giàu có khác đều bị đọc chú cho nhập vào thân tre. Cho đến khi ông chủ van xin và hứa sẽ gả con gái cho tôi, tôi mới đọc lời thần chú để giải phóng họ.
Cuối cùng, cỗ cưới đó chính là dành cho tôi và con gái của ông chủ giàu có. Hai tôi sống hạnh phúc bên nhau từ đó đến nay.
Bài văn 2:
Tôi là người em trong câu chuyện "Cây khế". Tôi xin kể lại câu chuyện giữa tôi và người anh đã quá cố lâu rồi.
Lúc sinh thời, bố mẹ tôi có một gia sản tương đối lớn. Nhờ ăn ở phúc đức nên họ được mọi người quí mến. Khi bố mẹ tôi mất đi, anh tôi đòi chia gia tài. Chiều lòng anh và chị dâu nên tôi nhất mực nghe theo. Tôi lúc nào cũng hiếu thuận để gia đình êm ấm. Thế nhưng, anh tôi đã lấy hết tài sản và chỉ cho tôi một mảnh vườn nhỏ có trồng một cây khế. Hằng ngày, tôi ra sức chăm bón nên cây khế mau đơm hoa và kết trái. Nhìn cây khế trĩu quả, vợ chồng tôi rất đỗi vui mừng. Cây khế đã trở thành nguồn sống của gia đình tôi. Bỗng một hôm, có một chim lạ từ đâu bay đến đậu trên cây khế. Chim thật đẹp. Bộ lông của nó mịn màng như nhung, óng ánh nhiều màu sắc rực rỡ. Chim ăn khế nhà tôi rất nhiều, nó ăn hết quả này đến quả khác. Tôi thật xót lòng nhưng không nỡ xua đuổi chim. Tôi chỉ đứng dưới gốc mà than thở với chim rằng:
- Gia đình ta sống nhờ cây khế này thôi, nay chim ăn hết vậy ta sống làm sao?
Thật không ngờ chim lại kêu lên thành tiếng:
Ăn một quả khế
Trả một cục vàng
May túi ba gang
Mang đi mà đựng.
Tôi không nghĩ rằng chim sẽ giúp mình giàu sang, nhưng tôi vẫn bảo vợ làm theo lời chim dặn. Sáng hôm sau, chim đến chở tôi đi lấy vàng. Đến núi vàng, tôi hoa cả mắt nhưng chỉ lấy vừa đủ đựng vào túi ba gang rồi leo lên lưng chim để được chở về nhà. Từ đó, gia đình tôi trở nên khấm khá. Tôi đã có cơ hội giúp đỡ người nghèo khó trong làng. Anh tôi biết được việc chim lạ giúp tôi giàu có, anh nằng nặc đòi tôi đổi lấy gia sản của anh, trả lại cho anh mảnh vườn có cây khế mà ngày trước anh chia cho tôi. Vốn chiều lòng anh nên tôi chấp thuận và làm theo yêu cầu của anh. Hằng ngày anh cứ đứng ở gốc cây mà trông chờ chim lạ.
Sự trông chờ của anh cũng đã đến. Chim lạ bay tới ăn khế, anh tôi than thở, chim cũng kêu lên như lần trước. Anh tôi mừng quá liền bảo vợ may cái túi mười hai gang. Chim đến chở anh đi lấy vàng. Nhìn thấy vàng, anh không cầm được lòng tham. Anh đựng đầy vàng vào túi lớn và còn lấy thêm để giấu vào người. Lúc về, trời quá nhem tối. Chim mỏi cánh bảo anh thả bớt vàng xuống nhưng anh không chịu nghe. Gặp cơn gió mạnh, chim chao đảo. Thế là anh tôi cùng cái túi vàng nặng trịch ấy đã rơi xuống biển.
Tôi thật đau xót cho anh tôi. Giá như anh đừng tham lam thì đầu có kết cục bi thương như thế.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
1327 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1055 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
