Quảng cáo
1 câu trả lời 225
Ông nội tôi - một người thầy cao cả nhất. Người đã khiến tôi yêu quý nghề giáo hơn bất kỳ nghề nghiệp nào khác.
Cho tới bây giờ, tôi vẫn không thể nhớ nổi người ông mà mình yêu quý nhất đã xa từ lúc nào. Chỉ biết là đã rất lâu tôi không được nhìn thấy khuôn mặt, giọng nói của ông.
Ông nội của tôi đã cao tuổi. Người ông tầm thước, hơi gầy. Làn da nhăn nheo nhưng vẫn hồng hào. Mái tóc của ông đã bác trắng. Vầng trán ông cao, hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt còn tinh nhanh ẩn dưới cặp lông mày đã ngả bạc. Má ông hơi hóp làm cho hai gò má nhô cao hẳn lên. Răng ông đã rụng nhiều nhưng nhờ lắp hàng răng giả nên nụ cười vẫn tươi tắn. Hằng ngày, ông thường mặc bộ quần áo ta bằng loại vải mềm, màu sẫm, đi đôi dép nhựa đã mòn. Chỉ lúc đọc sách báo, ông mới đeo kính và khi nào phải đi ra ngoài, ông thường phải chống gậy.
Ông nội của tôi là một thầy giáo dạy môn Toán. Ông có cả một lớp dạy thêm Toán ở nhà. Ngày còn nhỏ, thỉnh thoảng tôi hay chạy lại đứng cạnh cửa sổ và xem ông dạy học. Những lúc như thế ông thường yêu cầu tôi ra ngoài vì không muốn tôi làm các anh chị mất tập trung. Lúc đó, tôi thường tỏ ra giận dỗi để sau mỗi buổi dạy được ông mua quà bánh dỗ dành.
Tôi cảm thấy vô cùng yêu mến và kính trọng ông nội của mình. Tôi tự nhủ sẽ trở thành một người sống có ích để ông cảm thấy tự hào.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76231 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
64014 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57285 -
54349
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42010 -
41893
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41641 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35398
