Quảng cáo
3 câu trả lời 160
Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió
Ở hai câu tiếp theo này, nghệ thuật so sánh lại được sử dụng. “Cánh buồm” được so sánh với “mảnh hồn làng”, thể hiện tình yêu quê hương luôn tiềm tàng trong con người Tế Hanh.
Được sử dụng một lần nữa, động từ, tính từ mạnh: “giương, rướn, bao la” đã cho ta thấy một vẻ đẹp kiêu hãnh, đầy tự hào của cánh buồm vi vu trong gió biển.
Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ,
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
“Nhờ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghe”
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.
Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng,
Khắp thân mình nồng thở vị xa xăm.
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm,
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
Tám câu thơ tiếp theo này thể hiện hình ảnh làng chài khi những chiếc thuyền cá trở về sau những ngày chìm trong gió biển. Người dân làng chài vui sướng biết bao khi những người thân của họ đã mang về những thành quả tương xứng. Dân chài lưới mang một màu da thật riêng, có một mùi hương riêng biệt. Cái mùi này chỉ những người yêu quê hương tha thiết, nồng nàn như tác giả Tế Hanh mới có thể cảm nhận được. Chiếc thuyền cũng mệt mỏi sau những ngày đi biển, tựa như con người vậy. Cái chất muối thấm trong thớ vỏ cũng được tác giả cảm nhận bằng cách “nghe”, thật độc đáo!
Nay xa cách, lòng tôi luôn tưởng nhớ:
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!
Khi viết bài thơ này, tác giả đang ở xa quê hương. Vậy mà, ông vẫn luôn nhớ về mảnh đất quê hương yêu dấu của mình. Nhớ màu nước biển xanh, nhớ những con cá bạc, nhớ cánh buồm trắng, nhớ con thuyền đang băng băng rẽ sóng ra khơi. Ông còn nhớ cả cái mùi muối mặn của biển quê nhà.
Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió
Ở hai câu tiếp theo này, nghệ thuật so sánh lại được sử dụng. “Cánh buồm” được so sánh với “mảnh hồn làng”, thể hiện tình yêu quê hương luôn tiềm tàng trong con người Tế Hanh.
Được sử dụng một lần nữa, động từ, tính từ mạnh: “giương, rướn, bao la” đã cho ta thấy một vẻ đẹp kiêu hãnh, đầy tự hào của cánh buồm vi vu trong gió biển.
Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ,
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
“Nhờ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghe”
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.
Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng,
Khắp thân mình nồng thở vị xa xăm.
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm,
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
Tám câu thơ tiếp theo này thể hiện hình ảnh làng chài khi những chiếc thuyền cá trở về sau những ngày chìm trong gió biển. Người dân làng chài vui sướng biết bao khi những người thân của họ đã mang về những thành quả tương xứng. Dân chài lưới mang một màu da thật riêng, có một mùi hương riêng biệt. Cái mùi này chỉ những người yêu quê hương tha thiết, nồng nàn như tác giả Tế Hanh mới có thể cảm nhận được. Chiếc thuyền cũng mệt mỏi sau những ngày đi biển, tựa như con người vậy. Cái chất muối thấm trong thớ vỏ cũng được tác giả cảm nhận bằng cách “nghe”, thật độc đáo!
Nay xa cách, lòng tôi luôn tưởng nhớ:
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!
Khi viết bài thơ này, tác giả đang ở xa quê hương. Vậy mà, ông vẫn luôn nhớ về mảnh đất quê hương yêu dấu của mình. Nhớ màu nước biển xanh, nhớ những con cá bạc, nhớ cánh buồm trắng, nhớ con thuyền đang băng băng rẽ sóng ra khơi. Ông còn nhớ cả cái mùi muối mặn của biển quê nhà.
Khổ 2: Diễn ra vào lúc bình minh, khi con thuyền chuẩn bị rời bến, hướng ra biển khơi. Không gian là bến cảng lúc khởi hành, đầy ắp khí thế.
Khổ 3: Diễn ra vào lúc chiều tà, khi con thuyền đã hoàn thành công việc và quay trở về cập bến. Không gian là bến cảng lúc nghỉ ngơi.
2. Về hành động và trạng thái
Khổ 2: Diễn tả hành động "đi", sự chủ động, mạnh mẽ. Hình ảnh "Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã / Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang" nhấn mạnh tốc độ, sức mạnh phi thường của con thuyền và sự dũng mãnh của người lao động khi vượt sóng ra khơi.
Khổ 3: Diễn tả hành động "về", sự nghỉ ngơi, thư giãn sau một ngày vất vả. Hình ảnh "Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm / Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ" sử dụng biện pháp nhân hóa để bộc lộ sự mệt mỏi, sự tĩnh lặng và cảm nhận tinh tế về sự vất vả của nghề biển.
3. Về cảm xúc và hình ảnh nổi bật
Khổ 2: Mang niềm vui phơi phới, sự phấn khởi và niềm tin mãnh liệt vào một chuyến đi bội thu. Hình ảnh "con tuấn mã" là hình ảnh so sánh đầy ấn tượng, cho thấy khí thế ra trận.
Khổ 3: Cảm xúc lắng đọng, thảnh thơi sau khi hoàn thành công việc. Hình ảnh con thuyền "mỏi" biết "nghe" gợi lên sự đồng cảm sâu sắc của tác giả với vật vô tri và sự vất vả, gian lao của đời sống người dân chài.
Tóm lại, hai khổ thơ như hai mảnh ghép hoàn hảo, tạo nên một bức tranh toàn diện về một ngày lao động của người dân chài: một bên là sự khởi đầu đầy mạnh mẽ, một bên là sự kết thúc lắng đọng, ý nghĩa.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76696 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
65057 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
58328 -
56365
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43263 -
42639
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
42003 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35761
