Quảng cáo
2 câu trả lời 706
Em tham khảo!
Hàn Mặc Tử là nhà thơ tiêu biểu, xuất sắc trong phong trào Thơ Mới. Một thi sĩ có phong cách sáng tạo đa dạng, độc đáo. Bên cạnh những bài thơ “thuận nghịch độc” cực kỳ điêu luyện, bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” xứng đáng là tuyệt bút của Hàn Mặc Tử. Trong bài thơ, mỗi khổ thơ đều được ngợi khen giống như một bức tranh tuyệt đẹp trong đó khổ thơ thứ nhất được nhiều người yêu thích hơn cả:
“Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền”.
Vĩ Dạ là một làng nằm kề sát thành phố Huế, bên bờ sông Hương. Những quan lại viên chức về hưu thường ở đây. Làng Vĩ Dạ có những ngôi nhà xinh xắn ẩn hiện giữa những vườn cây cảnh, cây trái sum suê và đẹp. Hồi còn là nhân viên Sở đạc điền Quy Nhơn, Hàn Mặc Tử có yêu thầm nhớ trộm một cô gái tên là Hoàng Thị Kim Cúc, con ông chủ Sở đạc điền. Sau đó một thời gian dài, Hàn Mặc Tử vào Sài Gòn làm báo. Khi nhà thơ quay lại Quy Nhơn thì gia đình Hoàng Cúc đã chuyển về sống ở Vĩ Dạ.
Một ngày kia được sự gợi ý của người em thúc bá là bạn Hàn Mực Tử, Hoàng Thị Kim Cúc đã gửi cho nhà thơ một bức bưu ảnh chụp phong cảnh sông nước có thuyền, có bến và mấy lời thăm hỏi an ủi nhà thơ lúc này đang mắc bệnh hiểm nghèo. Nhìn bức bưu ảnh, trí tưởng tượng của Hàn Mặc Tử gán cho là bến Vĩ Dạ cùng dòng chữ của Hoàng Thị Kim Cúc đã khơi nguồn cảm hứng và gọi dậy trong nhà thơ những kỷ niệm về Huế. “Đây thôn Vĩ Dạ” ra đời, bài thơ được in trong tập “Thơ điên” (1940).
Mở đầu bài thơ, thi sĩ viết:
“ Sao anh không về chơi thôn Vĩ?”
Câu thơ là một câu hỏi tu từ, cô gái hỏi anh không về chơi thôn Vĩ nhưng cũng là nhà thơ đang tự hỏi mình. Với 6 thanh bằng và một thanh trắc, câu thơ giống như một lời trách móc nhẹ nhàng, vừa như một lời chào mời, chứa đựng bao hoài niệm, bâng khuâng.
Ngay sau đó, không gian Vĩ Dạ hiện lên với vẻ đẹp của hàng cau trong trẻo:
“Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên”
“Hàng cau” là một hình ảnh quen thuộc của thôn Vĩ của xứ Huế và của Việt Nam. Hàng cau vút cao vẫy chào du khách từ xa, điệp từ “nắng” đem đến cho không gian Vĩ Dạ một màu nên thơ, mơ màng, màu vàng nhạt. Điều đáng lưu ý trong hình ảnh “nắng” là “nắng mới lên” không phải nắng trưa gay gắt, nắng chiều nhợt nhạt mà là nắng mới lên, tinh khôi và trong trẻo. Câu thơ đã miêu tả thành công vẻ đẹp thiên nhiên thân thiện, đẹp đẽ rạng ngời của hàng cau thôn Vĩ trong một buổi sớm mai.
Câu thơ thứ ba “Vườn ai mướt quá xanh như ngọc” giống như một tiếng reo đầy ngạc nhiên, ngỡ ngàng của nhà thơ khi phát hiện ra vẻ đẹp tốt tươi, đầy sức sống của khu “vườn ai”. Tính từ “mướt quá” di
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc,
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
1. Lời mời gọi và nỗi niềm day dứt (Câu 1)
Câu thơ mở đầu là một câu hỏi tu từ đầy ấn tượng: "Sao anh không về chơi thôn Vĩ?".
Đây vừa là lời mời gọi, lời trách nhẹ nhàng, tha thiết của người con gái xứ Huế (Hoàng Thị Kim Cúc) trong tưởng tượng của nhà thơ, vừa là tiếng lòng của chính Hàn Mặc Tử.
Nó bộc lộ sự khao khát được trở về, được đặt chân đến miền đất mộng mơ này, nhưng cũng ẩn chứa sự dằn vặt, mặc cảm vì bệnh tật, vì thực tại ngăn cách.
2. Bức tranh thiên nhiên trong trẻo, tinh khôi (Câu 2, 3)
Lời mời gọi đưa cảm xúc của nhà thơ về với khung cảnh thôn Vĩ buổi bình minh, một vẻ đẹp tinh khôi, trong trẻo đến lạ:
"Nắng hàng cau, nắng mới lên": Hình ảnh độc đáo, đầy chất tạo hình. Nắng sớm mai chiếu qua kẽ lá cau, tạo nên những vệt nắng vàng óng ánh, cao vút, tinh khôi. Từ "nắng" được điệp lại tạo cảm giác ánh sáng tràn ngập, lan tỏa khắp không gian.
"Vườn ai mướt quá xanh như ngọc": Gam màu chủ đạo là màu xanh mướt mát, đầy sức sống. Biện pháp so sánh "xanh như ngọc" không chỉ gợi vẻ đẹp thị giác mà còn là sự trân trọng, ngợi ca của nhà thơ trước vẻ đẹp giản dị, trong lành của thiên nhiên xứ Huế. Cụm từ "mướt quá" bộc lộ sự ngỡ ngàng, thốt lên đầy cảm xúc.
3. Hình ảnh con người hài hòa, kín đáo (Câu 4)
Bức tranh thiên nhiên đẹp, sống động hơn khi có sự xuất hiện của con người:
"Lá trúc che ngang mặt chữ điền": Hình ảnh này vừa thực vừa ảo, mang đậm chất tạo hình của thơ ca cổ điển. Gợi lên vẻ đẹp kín đáo, e ấp, phúc hậu, hiền hòa của người con gái Huế. Sự hài hòa tuyệt đối giữa thiên nhiên và con người cho thấy một cuộc sống bình yên, viên mãn.
Tổng kết khổ 1:
Khổ thơ đầu tiên là một khúc dạo đầu tuyệt vời, vẽ nên bức tranh thôn Vĩ Dạ tràn đầy ánh sáng, màu sắc và sức sống. Nó thể hiện tình yêu mãnh liệt của nhà thơ đối với cảnh sắc quê hương, là niềm khao khát mãnh liệt được sống, được hòa mình vào vẻ đẹp thanh bình ấy, dù chỉ là trong tâm tưởng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
87023 -
Hỏi từ APP VIETJACK73454
-
56693
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46979 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41028 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39174 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37496 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32212
