Quảng cáo
1 câu trả lời 388
* Quê hương đất nước
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ ...
* Đảng
Sáng hôm ấy gà không gáy sáng
Chúng dẫn anh đi lần cuối cùng
Chúng quyết bắn anh là bắn Đảng,
Xò tay mở ngục chúng còn run.
Lưỡi máy chém chúng vừa mài lại;
Nhưng chúng sợ anh, mang bắn ngoài.
Anh bước lần cuối cùng duyệt trại
“Chào anh em! Chịu đựng, đừng khai!”
“Nhớ Tổ quốc đau mà chịu khổ.
Đừng quên Tổ quốc, anh em ơi!”
Từ dãy xà lim vang sấm nổ:
Những đồng chí của anh đáp lời.
Ra ngoài cửa sắt mát cây cành,
Không khí thơm hăng mùi lá xanh.
Phút giữa nhà tù và trại bắn
Chút hương đất nước *** lòng anh.
Lúc ấy vào khoảng năm giờ mai,
Trời mịt mù như còn chạng vạng.
Chúng vội giết anh, sợ ánh ngày.
Anh ngã xuống, trời vừa hửng sáng.
Ðảng là nơi nhịp tim tôi đập
Nơi buồn vui trong công việc mỗi ngày
Trong cây cỏ hồn ông bà thuở trước
Tiếng trống ngày Xô-viết vẫn còn lay…
Ðảng là mẹ, là cha trong hàng quân Cứu quốc
Tay giơ cao thành “đồng chí” dưới cờ
Máu đổ ba mươi năm đánh giặc
Máu càng hồng, càng thắm một giấc mơ
Anh ngã xuống một buổi chiều Quảng Trị
Không kịp về kết nạp Ðảng đêm nay
Ðứa em út bây giờ trong đội ngũ
Ðảng là anh trong thương nhớ vơi đầy…
Tôi không thể sống một ngày không nhớ
Tôi từ đâu và đất nước từ đâu
Ngày nô lệ, máu thành dòng tới bể
Ðến trời xanh cũng không có trên đầu…
Tôi không thể không căm hờn những kẻ
Làm ô danh Ðảng vĩ đại của mình
Tôi không thể không coi khinh những kẻ
Hưởng rất nhiều mà không một ghi ơn.
Ðất nước đã bừng lên vận mới
Nhưng làng quê còn sấp ngửa luống cày
Tôi không thể sống một ngày không nhớ
Mỗi ngày mình theo Ðảng để vì ai.
Đấy là nơi tôi viết đơn vào Đảng
Trái bom rung vách đất chiến hào
Trang giấy mỏng loang mầu bụi đỏ
Ngút trời xanh cột khói đèn cao.
Người thứ nhất giới thiệu tôi vào Đảng
Ai hay lời ủy thác sau cùng
Tôi mắc nợ nỗi đau đồng chí
Trái tim ngừng, vách đất còn rung.
Người thứ hai bom cắt bên tay
Tay làm mẫu giúp tôi tuyên thệ
Mỗi vấp ngã, mỗi lần tôi nhớ
Có tay người đồng chí dắt tôi lên.
Ôi, kỷ niệm không ngày phai nhạt
Máu hy sinh tươi rói mầu cờ
Đoàn hết tuổi, Đảng vào mãi mãi
Nỗi nhớ còn gõ cửa đời ta.
* Thầy cô
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gửi các em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
88533 -
Hỏi từ APP VIETJACK74016
-
57135
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47677 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41453 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39950 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
38044 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32494
