Hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình yêu trong bài thơ Vội vàng- Mùa xuân chín.
Quảng cáo
1 câu trả lời 625
1. Phân tích hình ảnh mùa xuân tuổi trẻ tình yêu trong bài thơ Vội vàng mẫu 1
Mùa xuân, tuổi trẻ và tình yêu luôn có một mối quan hệ mật thiết với nhau và đặc biệt trong giai đoạn 1932-1945 khi phong trào Thơ mới phát triển mạnh mẽ thì hình ảnh mùa xuân xuất hiện trong thơ ca lại càng nhiều hơn. Tiêu biểu là trong thơ của Xuân Diệu - nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới và Hàn Mặc Tử - nhà thơ lạ nhất trong các nhà thơ lạ, ta đều thấy xuất hiện hình ảnh mùa xuân. Tuy nhiên những hình ảnh này lại đem đến những cảm xúc rất khác nhau, đối với Xuân Diệu đó là nỗi rạo rực, khát khao cùng với quan niệm mùa xuân tình yêu và tuổi trẻ trong Vội vàng, đối với Hàn Mặc Tử mùa xuân, tuổi trẻ và tình yêu mang chút gì đó tương tư, sầu muộn và trầm tĩnh hơn trong Mùa xuân chín, điểm chung là thơ xuân của cả hai nhà thơ đều mang những cảm xúc lãng mạn, đầy gợi cảm và tình tứ.
Với Xuân Diệu, mùa xuân hiện lên thật gợi cảm và căng tràn sức sống, với hình ảnh hoa lá tỏa hương thơm trong "đồng nội xanh rì", với lá trên "cành tơ phơ phất" khiến ta liên tưởng đến chàng trai, cô gái đang đổ sung mãn, đậm đà nét xuân thì mơn mởn. Rồi thì tiếng chim yến chim anh vui ca vang trời, ong bướm mải mê vờn nhau, kiếm mật. Tất cả những hình ảnh sinh động ấy đều đưa ta đến một cảnh xuân đầy mê say và rộn ràng, rộn ràng như cái tâm hồn thơ trẻ của Xuân Diệu. Và dĩ nhiên nếu nói đến thơ của Xuân Diệu thì ta chẳng thể bỏ qua cái vị tình yêu trong thơ ông, bởi nếu bỏ qua thì thiếu, thì uổng mất cái danh xưng đầy thú vị "ông hoàng thơ tình" của Xuân Diệu mất thôi.
Trong cái ánh mắt mê say và lãng mạn của nhà thơ ta thấy hiện lên những nét rất rõ của tình yêu, Xuân Diệu không tả tình yêu của của con người mà lấy chính những những sự vật đang hiện diện trong mùa xuân để thể hiện. Nếu tinh ý sẽ nhận ra những cảnh sắc trong mùa xuân của Xuân Diệu đều có đôi có cặp cả, cặp nào cặp nấy cũng xứng đôi và hạnh phúc lắm, đầu tiên là ong bướm, say mê trong "tuần tháng mật" thay cho tuần trăng mật của cặp đôi mà ta vẫn thường nói, thật ngọt ngào và và hạnh phúc biết bao. Rồi tiếp theo là cặp "lá xanh-cành tơ", ta nhận ra sự trẻ trung và tự do trong tình yêu từ sự "phơ phất", hay "hoa thơm/đồng nội xanh rì", một tình yêu phù hợp tương xứng của hoàn cảnh giữa hai thực thể, hoa chỉ đẹp khi ở đồng nội xanh ngắt, phải chăng trong tình yêu ta chỉ thật sự hạnh phúc và xinh đẹp nhất khi chọn đúng người, đúng thời điểm. Và cuối cùng một chút âm thanh cho cuộc sống ấy là "khúc tình si" của cặp yến anh, một tình yêu đầy nghệ thuật, ta bỗng liên tưởng đến câu tình yêu là sự đồng điệu của hai tâm hồn khác biệt và nó sẽ tạo nên một bản hòa tấu thật lãng mạn đắm say. Đó chính là mùa xuân và tình yêu của Xuân Diệu, vậy còn tuổi trẻ thì sao, nhà thơ đã có những suy tư gì về tuổi trẻ? Hóa ra nhà thơ có một nỗi tiếc đầy tha thiết khi tạo hóa "Không cho dài thời trẻ của nhân gian", nhà thơ tiếc mùa xuân, tiếc những cảnh sắc của mùa xuân mà cũng để tinh tế để nhận ra tuổi trẻ sẽ qua đi bởi vòng quay đầy nghiệt ngã của thời gian. Rồi mai đây xuân già, tuổi trẻ cũng sẽ hết, "Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi/ Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời", tác giả dấy lên một nỗi tiếc khôn nguôi, một nỗi ám ảnh về thời gian, những gì tươi đẹp nhất của đời người bao gồm mùa xuân và cả tuổi trẻ sẽ qua nhanh bởi chẳng thể thắng được bước thời gian lạnh lùng. Thế nên nên để chẳng phải hối tiếc, nhà thơ đã thôi thúc phong cách sống để tận hưởng hiện tại, sống cháy hết mình vào hiện tại. Đó là mùa xuân tuổi trẻ và tình yêu trong Vội vàng của Xuân Diệu.
Còn Hàn Mặc Tử, một nhà thơ lạ sẽ nghĩ gì về mùa xuân, về tuổi trẻ và tình yêu? Nếu đọc và cảm nhận Mùa xuân chín của ông, ta sẽ thấy hiện lên một hồn thơ trầm tĩnh và dịu dàng khác hẳn với cái rạo rực, đắm say của Xuân Diệu. Hình ảnh mùa xuân trong thơ Hàn Mặc Tử hiện lên thật lặng lẽ và sâu lắng với những câu:
"Trong làn nắng ửng: Khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý. Bóng xuân sang."
Một mùa xuân thật nhẹ nhàng trầm lắng và mơ màng biết mấy, mặc dù có những sắc màu rực rỡ như đỏ "ửng" của nắng, "lấm tấm vàng" của mái nhà tranh, hay canh "biếc" của tà áo nhưng vào thơ lại mang một vẻ nhẹ nhàng, lơ lửng mà sâu lắng đến lạ. Hầu như mọi cảnh sắc đều mang một trạng thái thật trầm tĩnh và nhẹ nhàng, ta có thể nhận ra thông qua các từ "lấm tấm", "sột soạt", đặc biệt là hình ảnh "bóng xuân sang" hay "khói mơ tan", có thể nói mùa xuân của Hàn Mặc Tử là một mùa xuân "âm thầm". Tương tự vậy, tình yêu trong thơ Hàn Mặc Tử cũng ý vị và sâu kín chứ không phơi bày như Xuân Diệu, ví như hình ảnh "gió trêu tà áo biếc", một hình ảnh ẩn dụ rất d
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
87906 -
Hỏi từ APP VIETJACK73752
-
56951
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47360 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41290 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39603 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37819 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32371
