Em hãy viết 1 bài văn 2 mặt giấy a4 về chủ đề tự do nhg mk nghĩ ra đó là chủ đề "Cảm ơn nhg chiến sĩ áo trắng nơi tuyến đầu " để hưởng ứng cuộc thi của trường mk nhá mọi người chụp ảnh bài viết cho mk hoặc viết ra cx đc nhá ai nhanh mk sẽ hậu ta nhìu nhg nhớ phải tự vt nhá ko sao chép nha thanks trc Nhanh giúp mk mk cần gấp
Quảng cáo
4 câu trả lời 839
Những ngày này, vây quanh chúng ta đều là nỗi sợ hãi khi chủng virus mới CORONA xuất hiện, bùng phát quá nhanh ở Vũ Hán, Trung Quốc và lây lan chóng mặt. Thế nhưng, một hiện thực đáng ngợi ca, là khi tất cả chúng ta đều tìm cách chạy xa khỏi dịch bệnh, thì lại đang có những bác sĩ - những chiến sĩ áo trắng nơi tuyến đầu sẵn sàng lao vào “tâm bão corona” không hề ngần ngại. Liệu có thể gọi họ là những NGƯỜI HÙNG? Không chỉ bắt nguồn và hoành hành tại Trung Quốc, coronavirut đang nhanh chóng lan rộng sang Thái Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Mỹ, Ý… Với mong muốn chặn đứng sự lây lan và phát triển đó, tất cả các bác sĩ đã chuẩn bị hành trang lên đường, không ngại gian khó, không ngại hiểm nguy. Chúng ta không còn lạ lẫm với hình ảnh của những con người khoác trên mình bộ quần áo bảo hộ, gương mặt đeo khẩu trang và mũ kín mít cần mẫn, tĩnh lặng bên bệnh nhân. Không có được cái Tết sum vầy bên gia đình, sống giữa dịch bệnh, thiếu ngủ, làm việc với cường độ công việc lớn, phải chịu những sức ép – những động thái tiêu cực từ nhiều người, … là muôn vàn những khó khăn mà các bác sĩ phải chịu đựng. Thế những, niềm hạnh phúc và động lực của họ, chính là nụ cười của những bệnh nhân đầu tiên được chữa khỏi bệnh. Dù còn hàng ngàn bệnh nhân khác đang chờ đợi, nhưng đó chính là động lực để họ cố gắng không ngừng nghỉ. Tại Việt Nam, ngay sau khi phát hiện có những bệnh nhân đầu tiên dương tính với nCoV, các bác sĩ đã ngay lập tức điều trị cho bệnh nhân với phác đồ tốt nhất. Những chương trình cộng đồng phòng chống dịch liên tục được cập nhật. Với những nỗ lực phi thường đó, nụ cười hạnh phúc đã nở trên môi họ khi cả 16/16 bệnh nhân nhi
Nhân dân ta có một lòng yêu nước nồng nàn. từ già đến trẻ, tất cả đều sẵn sàng hy sinh vì đất nước Việt Nam. Những cô gái trẻ độ tuôi đôi mươi, cũng chấp nhận từ bỏ lứa tuổi đẹp nhất của đời người để ra trận. Những người mẹ tần tảo đã đau khổ biết mấy khi để những người con mà họ hết lòng yêu thương ra trận. Những người phụ nữ, bất chấp tất cả, cũng cùng các thanh niên trang bị cho cuộc chiến tranh sắp đến... Tất cả những công dân Việt Nam,họ biết họ đang đối mặt với sự sống và cái chết... nhưng họ gạt bỏ tất cả nỗi sợ hãi bị tật nguyền, bị mất đi đôi chân hoặc cánh tay, tệ hơn nữa, họ sẽ chết chìm trong biển lửa tàn khốc của chiến tranh. Nhưng lý do gì đã không ngừng thôi thúc họ không được từ bỏ, rằng dù có bị tật nguyền cũng phải dũng cảm chiến đấu vì tương lai sau này? Đó là vì tinh thần yêu nước của nhân dân ta quá sâu đậm. Dường như trong dòng máu của mỗi công dân Việt Nam đều đã có sẵn tinh thần bất khuất ầy.
Quê nhà trong gió chiều
Chiều buông sương mỏng lối quê xa,
Gió ru bờ bãi, nắng nhòa mái rạ.
Khói lam lặng lẽ vờn hiên nhà,
Mẹ ngồi chờ gió hong màu
Dưới đây là bài văn hoàn chỉnh được viết theo đúng chủ đề "Cảm ơn những chiến sĩ áo trắng nơi tuyến đầu", phù hợp với độ dài khoảng 2 mặt giấy A4 (khoảng 800 – 1000 chữ), văn phong xúc động, chân thành và mang tính tự viết (không dập khuôn máy móc) để bạn tham khảo trình bày vào bài thi.
BÀI LÀM: NƠI TUYẾN ĐẦU KHÔNG TIẾNG SÚNG – LỜI TRI ÂN NHỮNG "THẦN Y" ÁO TRẮNG
Trong dòng chảy của thời gian, mỗi một thời kỳ lịch sử lại ghi dấu những người anh hùng rất riêng. Nếu như thời chiến, hình ảnh đẹp nhất là những người lính cầm súng ra trận xông pha nơi hòn tên mũi đạn để giữ gìn độc lập cho Tổ quốc, thì giữa thời bình — đặc biệt là trong những ngày tháng đối mặt với giặc bệnh, với những cơn khủng hoảng y tế hay những đêm mưa lũ — hình ảnh đẹp nhất, cao quý nhất lại chính là những "chiến sĩ áo trắng" nơi tuyến đầu chống dịch và chữa bệnh cứu người.
Trưởng thành và sống trong những ngày tháng ấy, chứng kiến những sự cống hiến thầm lặng nhưng phi thường của ngành Y, em mới hiểu sâu sắc thế nào là sự hy sinh và lòng nhân ái. Bài viết này là lời cảm ơn chân thành, nhỏ bé nhưng sâu sắc nhất mà em muốn gửi tới những người anh hùng không khoác áo giáp, chỉ khoác trên mình chiếc blouse trắng tinh khôi.
Nói đến chiến sĩ, người ta thường nghĩ đến chiến trường rực lửa. Nhưng với các bác sĩ, y tá, điều dưỡng, chiến trường của họ lại là phòng cấp cứu, phòng hồi sức tích cực — nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng mong như một sợi tóc. Nơi tuyến đầu ấy không có tiếng bom rơi đạn nổ, nhưng áp lực và sự căng thẳng thì chưa bao giờ hạ nhiệt. Họ chính là những người đầu tiên đón lấy rủi ro, là bức tường thành vững chắc nhất đứng ra che chắn cho hàng triệu người dân phía sau.
Có những ngày tháng, khi tất cả chúng ta được an an toàn ở nhà bên gia đình, thì những chiến sĩ áo trắng phải gạt lệ chia tay người thân để tiến vào tâm dịch hay những khu cách ly đầy rủi ro. Họ khoác lên mình những bộ đồ bảo hộ ngột ngạt, nóng bực suốt nhiều giờ đồng hồ liên tục. Dưới lớp khẩu trang siết chặt là những vết hằn sâu trên da thịt, là những giọt mồ hôi chảy ròng rã, là sự kiệt sức sau những ca trực kéo dài xuyên đêm. Họ gạt đi giấc ngủ dở dang, gạt đi nỗi nhớ con thơ, nỗi lo cho cha mẹ già để dành trọn từng giây từng phút giành giật sự sống cho những bệnh nhân xa lạ.
Sự hy sinh của họ không chỉ nằm ở sức lực, mà còn ở một tâm hồn đầy lòng trắc ẩn. Trong những khoảnh khắc người bệnh hoang mang, đau đớn và cô độc nhất khi phải xa người thân, chính các y bác sĩ là người nắm lấy tay họ, tiếp thêm cho họ niềm tin và nghị lực. Lời động viên dịu dàng của người sĩ quan áo trắng lúc ấy chẳng khác nào dòng nước mát lành hồi sinh những mầm sống đang héo hắt. Lương y không chỉ "như từ mẫu", mà trong những giây phút hiểm nghèo, họ còn là những người lính kiên cường nhất, không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi nhịp tim của bệnh nhân đập trở lại.
Sự cống hiến thầm lặng ấy khiến em và thế hệ trẻ chúng em nhận ra bài học sâu sắc về giá trị của cuộc sống và tinh thần trách nhiệm. Chúng em hiểu rằng, sự bình yên mà mình đang có ngày hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đổi bằng những giọt mồ hôi, nước mắt, và thậm chí cả sự nguy hiểm đến tính mạng của những người ở tuyến đầu.
Lời cảm ơn bao giờ cũng là chưa đủ trước những cống hiến bao la của các y bác sĩ. Nhưng em tin rằng, lời cảm ơn thiết thực nhất không chỉ nằm ở những trang văn hay những đóa hoa tươi thắm trong ngày kỉ niệm, mà nằm ở chính hành động của mỗi chúng ta hàng ngày. Chúng ta - những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường - hãy thể hiện lòng biết ơn bằng cách nâng cao ý thức tự chăm sóc và bảo vệ sức khỏe cho bản thân, gia đình và cộng đồng; tuân thủ các quy định y tế và luôn lan tỏa tinh thần sống tích cực, yêu thương.
Màn đêm rồi sẽ qua đi, bình minh sẽ luôn hửng sáng. Dù thời gian có trôi đi, hình ảnh những chiến sĩ áo trắng với ánh mắt kiên định, nụ cười ấm áp sau lớp khẩu trang và đôi bàn tay nhân ái sẽ luôn là biểu tượng đẹp đẽ nhất về tình người, là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Xin được gửi trọn niềm tin yêu, sự kính trọng và lời cảm ơn sâu sắc nhất tới những chiến sĩ áo trắng nơi tuyến đầu. Chúc các thầy thuốc luôn vững vàng, khỏe mạnh để tiếp tục hành trình cao cả: giữ gìn ngọn lửa sự sống cho cuộc đời!
💡 Mẹo trình bày vào giấy A4 để bài viết đẹp và vừa vặn:
Viết tay: Bạn hãy chép lại bài viết này bằng chữ viết tay uốn nắn, rõ ràng (chữ đẹp sẽ ăn điểm rất cao trong các cuộc thi viết).
Căn chỉnh độ dài: Bài viết này dài khoảng ~900 từ, khi viết tay cỡ chữ vừa phải sẽ căn vừa đẹp trọn vẹn 2 mặt của một tờ giấy A4.
Trang trí: Ở đầu trang 1, bạn vẽ/in một góc nhỏ hình dải băng y tế, hoa hướng dương hoặc hình chiếc tai nghe y tế (stethoscope) để bài viết sinh động hơn!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
66380 -
Hỏi từ APP VIETJACK59476
-
57162
-
Hỏi từ APP VIETJACK45343
-
43311
