em hãy hình dung tâm trạng của con cáo sau khi rời vườn nho ( con cáo và chùm nho )
Quảng cáo
3 câu trả lời 175
Trong câu chuyện "Con cáo và chùm nho", khi con cáo không thể đạt được chùm nho, tâm trạng của nó rất thất vọng và cay đắng. Con cáo đã cố gắng nhảy để nắm được chùm nho nhưng đều không thành công. Sau đó, nó đã tự cho rằng chùm nho không ngon và không đáng để mình cố gắng với nó nữa. Tuy nhiên, tâm trạng thực sự của con cáo lúc đó là rất thất vọng vì không đạt được điều mình mong muốn.
tâm trạng của con cáo sau khi rời khởi khu vườn nhỏ thì rất là buồn và tiếc nuối
vì khu vườn nhỏ là nơi con cáo từng ở nên luu luyến khi rời xa
Sự tự ái và hụt hẫng: Ban đầu, khi vừa quay lưng đi, chắc chắn cáo cảm thấy rất mất mặt. Nó đã tốn bao nhiêu công sức, hết nhảy lên lại tìm cách leo trèo nhưng kết quả là con số không. Cái vẻ oai phong thường ngày của một kẻ săn mồi thông minh bị thay thế bằng sự thất bại ê chề trước một chùm nho đứng yên một chỗ.
Cố gắng tự lừa dối bản thân (Cơ chế phòng vệ): Để xoa dịu cái tôi đang bị tổn thương, cáo bắt đầu lẩm bẩm: "Hừ, nhìn kỹ thì chùm nho đó cũng chẳng béo bở gì. Chắc chắn là nó còn xanh và chua loét thôi!". Đây chính là khoảnh khắc nó dùng sự phủ định để bao biện cho sự bất lực của mình. Nó thà tin rằng món đồ đó "tệ" còn hơn thừa nhận bản thân mình "không đủ khả năng".
Vừa đi vừa tiếc nuối ngầm: Dù miệng thì nói chua, nhưng cái mũi của nó vẫn không quên được mùi hương ngọt lịm tỏa ra từ những quả nho chín mọng. Cáo có thể sẽ đi chậm lại, thi thoảng liếc mắt nhìn lại phía giàn nho một lần cuối với ánh mắt đầy thèm muồng trước khi khuất hẳn sau bụi rậm.
Sự thanh thản giả tạo: Khi đã đi xa khỏi vườn nho, nó sẽ cố lấy lại dáng vẻ nghênh ngang, tự nhủ rằng mình thật sáng suốt khi không ăn những quả nho "chua" đó để tránh bị đau bụng. Nó tự biến một thất bại thành một "quyết định thông minh" để có thể tiếp tục tự tin đi tìm con mồi khác.
Tóm lại: Tâm trạng của cáo sau khi rời vườn nho là sự hòa trộn giữa tiếc nuối, tự ái và sự tự an ủi nực cười. Câu chuyện này cũng là nguồn gốc của thành ngữ "Nho còn xanh lắm" để chỉ những người không có được thứ mình muốn liền quay sang chê bai nó.
Cố gắng tự lừa dối bản thân (Cơ chế phòng vệ): Để xoa dịu cái tôi đang bị tổn thương, cáo bắt đầu lẩm bẩm: "Hừ, nhìn kỹ thì chùm nho đó cũng chẳng béo bở gì. Chắc chắn là nó còn xanh và chua loét thôi!". Đây chính là khoảnh khắc nó dùng sự phủ định để bao biện cho sự bất lực của mình. Nó thà tin rằng món đồ đó "tệ" còn hơn thừa nhận bản thân mình "không đủ khả năng".
Vừa đi vừa tiếc nuối ngầm: Dù miệng thì nói chua, nhưng cái mũi của nó vẫn không quên được mùi hương ngọt lịm tỏa ra từ những quả nho chín mọng. Cáo có thể sẽ đi chậm lại, thi thoảng liếc mắt nhìn lại phía giàn nho một lần cuối với ánh mắt đầy thèm muồng trước khi khuất hẳn sau bụi rậm.
Sự thanh thản giả tạo: Khi đã đi xa khỏi vườn nho, nó sẽ cố lấy lại dáng vẻ nghênh ngang, tự nhủ rằng mình thật sáng suốt khi không ăn những quả nho "chua" đó để tránh bị đau bụng. Nó tự biến một thất bại thành một "quyết định thông minh" để có thể tiếp tục tự tin đi tìm con mồi khác.
Tóm lại: Tâm trạng của cáo sau khi rời vườn nho là sự hòa trộn giữa tiếc nuối, tự ái và sự tự an ủi nực cười. Câu chuyện này cũng là nguồn gốc của thành ngữ "Nho còn xanh lắm" để chỉ những người không có được thứ mình muốn liền quay sang chê bai nó.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
66249 -
Hỏi từ APP VIETJACK59360
-
57083
-
Hỏi từ APP VIETJACK45106
-
43248
Gửi báo cáo thành công!
