(1) Cuối buổi chiều, Huế thường trở về trong một nỗi yên tĩnh lạ lùng, đến nỗi tôi cảm thấy hình như có một cái gì đang lắng xuống thêm một chút nữa trong thành phố vốn hằng ngày đã rất yên tĩnh này. Mùa thu gió thổi mây về phía cửa sông, mặt nước phía dưới cầu Trường Tiền đen sẫm lại, trong khi phía trên này lên mãi gần Kim Long, mặt sông sáng màu ngọc lam in những vệt mây hồng rực rỡ của bầu trời buổi chiều. Hình như con sông Hương rất nhạy cảm với ánh sáng, nên đến lúc tối xuống hẳn, đứng trên cầu chăm chú nhìn xuống người ta vẫn thấy những mảng sắc đỏ mơ hồ ửng lên như một thứ ảo giác trên mặt nước tối thẫm của nó. Phố ít người, con đường ven sông như dài thêm ra dưới vòm lá xanh của hai hàng cây, và tôi thường nhận ra một vài cô gái quen mặt, không biết tên, hình như có thói quen chọn giờ ấy để đạp xe đi chơi loáng thoáng một vòng trên những đường phố chợt vắng.
(2) Khoảng mười phút sau khi buổi học bắt đầu... trên những đôi má hóp, những vầng trán nhăn, những ngón tay lóng cóng của những học viên, hình như toát ra một nghị lực thật phi thường của mỗi người để cố nắm lấy từng chữ cái vỡ lòng. Ðêm xóm Cồn tĩnh mịch đến nỗi tôi nghe cả tiếng sóng vỗ ì ọp đều đều quanh thềm lớp học. Và nếu những ánh đèn lù mù thưa thớt ở sau những lùm te kia cũng tắt nốt, thì người ta sẽ có cảm giác lạ lùng này, là có một lớp học đang được mở trên một hòn đảo hoang nào đó, giống hệt như một hòn đảo của Robinxơn. Ðúng như thế. Chỉ cách có hai chuyến đò ngang, cái xóm Cồn này từ bấy lâu đã là một hòn đảo bị bỏ hoang về văn hóa, giữa một thành phố đại học, thậm chí còn có nhiều thế hệ dân vạn đò đã nối tiếp nhau sống trong bóng tối mù chữ. Mãi đến tối nay, khi đứng nhìn những người học viên đủ các lớp tuổi đang bắt đầu bài học vỡ lòng với một vẻ quyết tâm chưa từng thấy, tôi mới phát hiện ra điều nghịch lý ấy, mặc dù tôi đã sinh ra và lớn lên ở thành phố này, và tôi vẫn tự hào rằng tôi đã đi cùng với Huế trong tận nỗi thủy chung của tâm hồn, Huế như một tình yêu lớn của đời tôi. Vâng, có lẽ cho đến bây giờ, tôi chưa thật đã yêu Huế hết lòng. Thằng bé ngồi bên cạnh chú Mời chợt ngoảnh ra, ngậm đầu bút
câu 1 : xác định thể loại của văn bản
câu 2 : cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện qua nhân vật nào trong văn bản
câu 3 : trong đoạn (1) thành phố huế đươc cảm nhận ở những thời điểm nào
câu 4 : cho biết tác dụng của sự kết hợp các yếu tố tự sự và trữ tình trong đoạn (2) của văn bản
câu 5 : văn bản đã có tác dụng gì tới tình cảm của anh chị về mảnh đất mình đang sống
câu 6 : viết đoạn văn khoảng 200 trình bày cảm nhận về nhân vật tôi
câu 7 : anh chị hãy viết bài văn khoảng 600 chữ thuyết minh về hiện tượng sống ảo ở một bộ phậ người trong xã hội ngày nay
Quảng cáo
0 câu trả lời 24
Hiểu Nguyễn đang đợi giúp đỡ của bạn. Viết câu trả lời
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
87652 -
Hỏi từ APP VIETJACK73640
-
56856
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47238 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41214 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39469 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
37676 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32301
