- Đọc văn bản sau
Giục Giã
(Trích)
Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,
Mau với chứ! thời gian không đứng đợi.
Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới;
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.
Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ,
Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết!
Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt;
Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài;
Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.
...
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,
Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự.
Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ!
Em, em ơi! Tình non sắp già rồi...
Câu 1: Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ trong văn bản
Câu 2: Chỉ ra những câu thơ thể hiện lời giục giã, sự hối thúc gấp gáp trong tâm trạng của chỉ thể trữ tình ở chín câu thơ đầu văn bản
Câu 3: Trình bày ý nghĩa của yếu tố tượng trưng trong 2 câu thơ sau :
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm
Câu 4: Nêu sự vận động cảm xúc của chủ thể trữ tình "anh" trong văn bản
Quảng cáo
4 câu trả lời 91
Cách trả lời số 1:
Câu 1: Xác định thể thơ
Dấu hiệu nhận biết:
Văn bản được viết theo câu thơ 4 chữ, 7 chữ hoặc tự do không quá cứng nhắc.
Có nhịp điệu rõ ràng, có vần nhẹ nhàng (ví dụ: “Mau với chứ, vội vàng lên với chứ / Em, em ơi, tình non đã già rồi”)
Có sự biểu lộ tâm trạng cá nhân, cảm xúc chủ quan của tác giả.
→ Kết luận: Đây là thơ trữ tình tự do, thể hiện trực tiếp cảm xúc cá nhân.
Câu 2: Những câu thơ thể hiện lời giục giã, hối thúc gấp gáp (chín câu đầu)
Những câu điển hình:
“Mau với chứ, vội vàng lên với chứ, / Em, em ơi, tình non đã già rồi;”
“Mau với chứ! thời gian không đứng đợi.”
“Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;”
→ Giải thích:
Các từ “Mau với chứ”, “vội vàng”, “gấp đi” trực tiếp bộc lộ sự hối thúc, lo lắng về thời gian, sợ tình yêu trôi qua.
Nhịp thơ dồn dập, câu ngắn, nhấn mạnh sự khẩn trương và gấp gáp của cảm xúc.
Câu 3: Ý nghĩa yếu tố tượng trưng trong hai câu thơ
Hai câu thơ:
“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”
Giải thích:
“Một phút huy hoàng” → tượng trưng cho niềm hạnh phúc, tình yêu nồng nhiệt, mãnh liệt nhưng ngắn ngủi.
“Chợt tối” → tượng trưng cho sự kết thúc, chia ly, sự vô thường của tình yêu.
“Buồn le lói suốt trăm năm” → tượng trưng cho cuộc sống nhạt nhẽo, tình yêu nhạt dần, kéo dài lê thê mà thiếu mãnh liệt.
→ Ý nghĩa: Chủ thể trữ tình muốn sống trọn vẹn, mãnh liệt từng khoảnh khắc yêu thương, hơn là kéo dài tình cảm nhạt nhòa, an toàn nhưng buồn tẻ.
Câu 4: Sự vận động cảm xúc của chủ thể trữ tình “anh”
Mở đầu: Lo lắng, hối thúc (“Mau với chứ!”, “Gấp đi em”), sợ tình yêu trôi qua, sợ chia ly.
Trung tâm: Trân trọng từng khoảnh khắc tình yêu, cảm nhận mãnh liệt sự sống và yêu thương (“Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự”).
Kết thúc: Quyết liệt, mãnh liệt trong cảm xúc, chọn hạnh phúc ngắn nhưng rực rỡ hơn nhạt nhòa dài lâu.
→ Tổng kết: Cảm xúc “anh” chuyển từ lo lắng, hối thúc → trân trọng, mãnh liệt → quyết liệt sống trọn khoảnh khắc.
Cách trả lời số 2:
Câu 1: Dấu hiệu xác định thể thơ
Dấu hiệu để xác định thể thơ trong văn bản là thể thơ tám chữ (8 tiếng).
Dấu hiệu: Mỗi dòng thơ đều có đúng 8 tiếng (trừ một số câu ngắt nhịp đặc biệt để tạo cảm xúc).
Gieo vần: Sử dụng vần chân, kết hợp vần cách và vần liền (ví dụ: chứ - chứ, rồi - tôi, đợi - phấp phới).
Ngắt nhịp: Linh hoạt (3/5, 4/4) tạo nên tiết tấu nhanh, hối hả đúng như nhan đề "Giục giã".
Câu 2: Những câu thơ thể hiện lời giục giã, hối thúc (9 câu đầu)
Trong 9 câu thơ đầu, sự hối thúc và nỗi sợ thời gian trôi chảy được thể hiện qua các câu:
Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
Mau với chứ! thời gian không đứng đợi.
Lưu ý: Việc lặp lại các động từ mạnh như "mau", "vội vàng" và thán từ "chứ" cho thấy tâm trạng đầy bất an, vội vã của nhân vật trữ tình trước cái nhìn về thời gian tuyến tính.
Câu 3: Ý nghĩa của yếu tố tượng trưng trong 2 câu thơ cuối
Hai câu thơ: "Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối / Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm" mang sức nặng của một triết lý sống.
Cặp hình ảnh đối lập: * Huy hoàng - Chợt tối: Tượng trưng cho cách sống mãnh liệt, cháy hết mình, dâng hiến trọn vẹn dù thời gian có ngắn ngủi.
Le lói - Trăm năm: Tượng trưng cho cách sống mờ nhạt, vô nghĩa, kéo dài thời gian nhưng không có giá trị hay dấu ấn.
Ý nghĩa: Khẳng định quan điểm sống lấy chất lượng thay cho số lượng. Xuân Diệu thà chọn một khoảnh khắc yêu đương rực rỡ, say đắm còn hơn sống một cuộc đời dài dằng dặc mà tẻ nhạt, cô độc. Đây là tuyên ngôn của cái tôi cá nhân thức tỉnh, muốn tận hưởng cuộc sống giữa chốn trần gian.
Câu 4: Sự vận động cảm xúc của chủ thể trữ tình "anh"
Cảm xúc của nhân vật "anh" trong văn bản vận động theo một mạch tâm lý logic và đầy kịch tính:
Hồi hộp, giục giã (Mở đầu): Khởi đầu bằng tiếng gọi khẩn thiết "Mau với chứ", "Vội vàng lên". Đó là sự lo âu khi nhận ra sự ngắn ngủi của tuổi trẻ và tình yêu.
Lo âu, sợ hãi trước thời gian (Giữa văn bản): Cảm xúc chuyển sang chiêm nghiệm đầy lo sợ. Anh nhận ra "thời gian không đứng đợi", "đời trôi chảy", "lòng ta không vĩnh viễn". Sự nhạy cảm của Xuân Diệu thấy được cái chết trong sự sống, sự chia lìa ngay trong lúc gặp gỡ.
Quyết liệt, tận hưởng (Kết thúc): Từ nỗi sợ, cảm xúc chuyển thành hành động quyết liệt. Anh chọn cách "hút nhụy", "vui đi" để tận hưởng hiện tại. Cảm xúc khép lại bằng một thái độ sống tích cực: Thà cháy lên rực rỡ một lần rồi tắt hẳn còn hơn sống mờ nhạt suốt đời.
Câu 1.
Dấu hiệu để xác định thể thơ:
Số chữ trong mỗi dòng không đều (có dòng dài, dòng ngắn khác nhau).
Không bị bó buộc niêm luật, vần luật chặt chẽ như thơ lục bát hay thất ngôn.
Nhịp điệu linh hoạt, giàu cảm xúc, gần với lời nói tự nhiên.
→ Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Những câu thơ thể hiện lời giục giã, hối thúc gấp gáp trong 9 câu thơ đầu:
“Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,”
“Em, em ơi, tình non đã già rồi;”
“Mau với chứ! thời gian không đứng đợi.”
“Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.”
“Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;”
→ Các từ ngữ như “mau”, “vội vàng”, “gấp”, “không đứng đợi”, “sợ ngày mai” thể hiện rõ tâm trạng nôn nóng, lo âu trước sự trôi chảy của thời gian.
Câu 3.
Ý nghĩa của yếu tố tượng trưng trong hai câu thơ:
“Một phút huy hoàng rồi chợt tối”: tượng trưng cho khoảnh khắc sống mãnh liệt, rực rỡ, trọn vẹn ý nghĩa, dù ngắn ngủi.
“Buồn le lói suốt trăm năm”: tượng trưng cho cuộc sống kéo dài nhưng tẻ nhạt, vô nghĩa, thiếu nhiệt huyết.
→ Hai câu thơ thể hiện quan niệm sống:
Thà sống ngắn mà cháy hết mình, còn hơn sống dài mà nhạt nhẽo, vô vị.
→ Qua đó bộc lộ thái độ trân trọng từng khoảnh khắc, sống vội vàng, sống hết mình với tình yêu và tuổi trẻ.
Câu 4.
Sự vận động cảm xúc của chủ thể trữ tình “anh”:
Mở đầu: Nôn nóng, giục giã, hối thúc → lo sợ thời gian trôi nhanh, tình yêu phai tàn.
Tiếp theo: Nhận thức sâu sắc về quy luật: tình yêu mong manh, trong gặp gỡ đã có chia ly, đời người không vĩnh viễn → tâm trạng lo âu, tiếc nuối.
Cuối cùng: Chuyển sang khát vọng sống mãnh liệt, tận hưởng từng khoảnh khắc của tình yêu → sống hết mình, sống gấp, sống trọn vẹn.
→ Tổng thể: cảm xúc vận động từ lo âu trước thời gian → ý thức về sự ngắn ngủi của đời người → khát khao sống mãnh liệt, tận hưởng hiện tại.
Dấu hiệu để xác định thể thơ trong văn bản là dựa vào số chữ (số tiếng) trong mỗi dòng thơ.
Văn bản trên thuộc thể thơ tám chữ.
Dấu hiệu: Mỗi dòng thơ đều có 8 tiếng (trừ một số dòng có thể biến tấu nhưng vẫn giữ nhịp điệu chính là 8 tiếng). Cách gieo vần và ngắt nhịp (thường là 3/2/3 hoặc 3/5) cũng đặc trưng cho thể thơ này.
Câu 2: Những câu thơ thể hiện lời giục giã, hối thúc trong 9 câu đầu
Trong 9 câu thơ đầu, những câu thể hiện trực tiếp sự hối thúc, giục giã của chủ thể trữ tình là:
"Mau với chứ, vội vàng lên với chứ," (Câu 1)
"Mau với chứ! thời gian không đứng đợi." (Câu 4)
Câu 3: Ý nghĩa yếu tố tượng trưng trong 2 câu thơ
"Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm."
Hai câu thơ này mang đậm tính tượng trưng cho quan niệm sống của Xuân Diệu:
"Một phút huy hoàng": Tượng trưng cho những khoảnh khắc sống hết mình, cháy bỏng, yêu đương cuồng nhiệt và đạt đến đỉnh cao của hạnh phúc, dù ngắn ngủi.
"Chợt tối": Tượng trưng cho sự kết thúc, cái chết hoặc sự lụi tàn sau khi đã dâng hiến trọn vẹn.
"Buồn le lói suốt trăm năm": Tượng trưng cho lối sống mòn, tồn tại vật vờ, vô nghĩa, kéo dài nhưng không có điểm nhấn, không có đam mê.
Ý nghĩa: Khẳng định một thái độ sống tích cực: Thà sống ngắn ngủi nhưng mãnh liệt, rực rỡ còn hơn sống dài lâu mà tẻ nhạt, vô vị. Đây là khát vọng sống tận độ, tận hiến của "ông hoàng thơ tình".
Câu 4: Sự vận động cảm xúc của chủ thể trữ tình "anh"
Cảm xúc của nhân vật "anh" trong đoạn trích vận động theo các cung bậc:
Mở đầu là sự hối thúc, cuống quýt: "Mau với chứ", "Vội vàng lên". Anh cảm nhận sự chảy trôi khủng khiếp của thời gian.
Chuyển sang lo âu, sợ hãi: Anh nhìn đâu cũng thấy sự chia lìa ("Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt"), sợ "ngày mai" vì đời người là hữu hạn, không vĩnh viễn.
Cuối cùng là sự dứt khoát, bùng nổ: Vượt lên trên nỗi sợ là quyết tâm sống gấp, tận hưởng từng giây phút hiện tại ("hút nhụy của mỗi giờ tình tự"). Cảm xúc đi từ lo âu sang hành động quyết liệt để chiến thắng thời gian.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11846 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
6023 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5601 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4267 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3095 -
3084
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
2657
