Anh/chị viết bài văn nghị luận (tối thiểu 600 chữ) trình bày quan điểm của mình về ý nghĩa của việc gìn giữ những giá trị truyền thống trong một "thế giới phẳng".
Quảng cáo
1 câu trả lời 47
Trong dòng chảy không ngừng của thế kỷ XXI, khái niệm "thế giới phẳng" của Thomas Friedman đã trở thành một hiện thực sống động. Đó là một thế giới nơi biên giới quốc gia mờ đi trước sự bùng nổ của công nghệ thông tin, nơi hàng hóa, dịch vụ và cả các hệ tư tưởng được luân chuyển với tốc độ chóng mặt. Tuy nhiên, khi mặt phẳng ấy càng rộng lớn và bằng phẳng, con người ta lại càng dễ cảm thấy bị mất phương hướng. Chính trong bối cảnh đó, việc gìn giữ những giá trị truyền thống không còn là một lựa chọn hoài cổ, mà trở thành một yêu cầu sống còn để khẳng định bản sắc và vị thế của mỗi cá nhân cũng như mỗi dân tộc.
Trước hết, truyền thống chính là "tấm giấy thông hành" duy nhất giúp chúng ta không bị nhầm lẫn trong một thế giới đang dần trở nên đồng nhất. Trong một thế giới phẳng, chúng ta ăn cùng một loại thức ăn nhanh, mặc cùng một kiểu trang phục thương hiệu toàn cầu và nghe cùng một danh sách nhạc thị trường. Nếu không có những giá trị truyền thống làm điểm tựa, chúng ta sẽ sớm trở thành những "bản sao" vô hồn, không nguồn cội. Truyền thống — từ ngôn ngữ, phong tục đến cách ứng xử — chính là "mã định danh" văn hóa. Một người Việt Nam bước ra thế giới, điều khiến họ trở nên đặc biệt và đáng trọng trong mắt bạn bè quốc tế không phải là việc họ sử dụng iPhone thành thạo ra sao, mà là tâm hồn họ mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc, là sự khiêm nhường, hiếu khách và lòng yêu nước đã thấm nhuần qua ngàn đời.
Thứ hai, truyền thống đóng vai trò như một "mỏ neo" tinh thần giúp con người giữ được sự thăng bằng giữa những biến động khôn lường của thời đại. Thế giới phẳng mang lại cơ hội nhưng cũng đi kèm với những áp lực và sự cô đơn vô hình. Những giá trị như lòng hiếu thảo, sự gắn kết gia đình trong các dịp lễ Tết, hay đạo lý "uống nước nhớ nguồn" chính là sợi dây liên kết các thế hệ. Khi đối mặt với khủng hoảng giá trị hay những cú sốc văn hóa, chính những bài học truyền thống về sự kiên cường, nhẫn nại và tình yêu thương đồng bào sẽ là điểm tựa để mỗi cá nhân tìm lại sự bình an và sức mạnh nội sinh. Nếu coi cuộc đời là một chuyến đi biển, thì truyền thống chính là bến cảng bình yên để ta neo đậu trước khi tiếp tục đương đầu với những cơn sóng lớn của hội nhập.
Bên cạnh đó, việc giữ gìn truyền thống còn là động lực mạnh mẽ cho phát triển kinh tế và sáng tạo. Nhiều người lầm tưởng truyền thống là cũ kỹ, là cản trở sự tiến bộ, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Hãy nhìn vào những quốc gia như Nhật Bản hay Hàn Quốc — những hình mẫu của sự phát triển thần kỳ. Họ đứng đầu thế giới về công nghệ nhưng đồng thời cũng là những quốc gia bảo tồn văn hóa tốt nhất. Họ biết cách "hiện đại hóa truyền thống", biến những giá trị xưa cũ thành lợi thế cạnh tranh độc đáo trong du lịch, thời trang và nghệ thuật. Tại Việt Nam, những tà áo dài, những sản phẩm mây tre đan hay các làn điệu dân ca khi được kết hợp với hơi thở đương đại đã tạo nên những giá trị kinh tế và văn hóa to lớn, giúp chúng ta "hòa nhập mà không hòa tan".
Tuy nhiên, gìn giữ truyền thống trong thế giới phẳng không đồng nghĩa với việc bảo thủ, khép kín hay tôn thờ quá khứ một cách cực đoan. Chúng ta cần có cái nhìn biện chứng: giữ gìn những tinh hoa nhưng cũng phải dũng cảm loại bỏ những hủ tục lạc hậu không còn phù hợp với văn minh nhân loại. Đó là quá trình "gạn đục khơi trong", là sự tiếp biến văn hóa có chọn lọc. Chúng ta giữ gìn hồn cốt dân tộc nhưng vẫn mở lòng đón nhận những giá trị nhân văn của nhân loại để làm giàu thêm cho bản sắc của chính mình.
Tóm lại, truyền thống không phải là một bảo tàng tĩnh lặng để chúng ta vào chiêm bái, mà là một dòng chảy sinh động cần được nuôi dưỡng mỗi ngày. Trong một thế giới càng "phẳng", con người càng cần những "điểm gồ" văn hóa để bám trụ và tỏa sáng. Giữ gìn giá trị truyền thống chính là cách để chúng ta viết tiếp tương lai bằng mực của quá khứ, để mỗi bước chân đi tới của dân tộc luôn vững chãi vì có cội nguồn tiếp sức. Là một công dân toàn cầu, mỗi chúng ta hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: yêu tiếng mẹ đẻ, trân trọng bữa cơm gia đình và tự hào về lịch sử cha ông, bởi đó chính là cách chúng ta giữ cho "ngọn lửa" dân tộc luôn rực cháy giữa đại dương hội nhập mênh mông.
Trước hết, truyền thống chính là "tấm giấy thông hành" duy nhất giúp chúng ta không bị nhầm lẫn trong một thế giới đang dần trở nên đồng nhất. Trong một thế giới phẳng, chúng ta ăn cùng một loại thức ăn nhanh, mặc cùng một kiểu trang phục thương hiệu toàn cầu và nghe cùng một danh sách nhạc thị trường. Nếu không có những giá trị truyền thống làm điểm tựa, chúng ta sẽ sớm trở thành những "bản sao" vô hồn, không nguồn cội. Truyền thống — từ ngôn ngữ, phong tục đến cách ứng xử — chính là "mã định danh" văn hóa. Một người Việt Nam bước ra thế giới, điều khiến họ trở nên đặc biệt và đáng trọng trong mắt bạn bè quốc tế không phải là việc họ sử dụng iPhone thành thạo ra sao, mà là tâm hồn họ mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc, là sự khiêm nhường, hiếu khách và lòng yêu nước đã thấm nhuần qua ngàn đời.
Thứ hai, truyền thống đóng vai trò như một "mỏ neo" tinh thần giúp con người giữ được sự thăng bằng giữa những biến động khôn lường của thời đại. Thế giới phẳng mang lại cơ hội nhưng cũng đi kèm với những áp lực và sự cô đơn vô hình. Những giá trị như lòng hiếu thảo, sự gắn kết gia đình trong các dịp lễ Tết, hay đạo lý "uống nước nhớ nguồn" chính là sợi dây liên kết các thế hệ. Khi đối mặt với khủng hoảng giá trị hay những cú sốc văn hóa, chính những bài học truyền thống về sự kiên cường, nhẫn nại và tình yêu thương đồng bào sẽ là điểm tựa để mỗi cá nhân tìm lại sự bình an và sức mạnh nội sinh. Nếu coi cuộc đời là một chuyến đi biển, thì truyền thống chính là bến cảng bình yên để ta neo đậu trước khi tiếp tục đương đầu với những cơn sóng lớn của hội nhập.
Bên cạnh đó, việc giữ gìn truyền thống còn là động lực mạnh mẽ cho phát triển kinh tế và sáng tạo. Nhiều người lầm tưởng truyền thống là cũ kỹ, là cản trở sự tiến bộ, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Hãy nhìn vào những quốc gia như Nhật Bản hay Hàn Quốc — những hình mẫu của sự phát triển thần kỳ. Họ đứng đầu thế giới về công nghệ nhưng đồng thời cũng là những quốc gia bảo tồn văn hóa tốt nhất. Họ biết cách "hiện đại hóa truyền thống", biến những giá trị xưa cũ thành lợi thế cạnh tranh độc đáo trong du lịch, thời trang và nghệ thuật. Tại Việt Nam, những tà áo dài, những sản phẩm mây tre đan hay các làn điệu dân ca khi được kết hợp với hơi thở đương đại đã tạo nên những giá trị kinh tế và văn hóa to lớn, giúp chúng ta "hòa nhập mà không hòa tan".
Tuy nhiên, gìn giữ truyền thống trong thế giới phẳng không đồng nghĩa với việc bảo thủ, khép kín hay tôn thờ quá khứ một cách cực đoan. Chúng ta cần có cái nhìn biện chứng: giữ gìn những tinh hoa nhưng cũng phải dũng cảm loại bỏ những hủ tục lạc hậu không còn phù hợp với văn minh nhân loại. Đó là quá trình "gạn đục khơi trong", là sự tiếp biến văn hóa có chọn lọc. Chúng ta giữ gìn hồn cốt dân tộc nhưng vẫn mở lòng đón nhận những giá trị nhân văn của nhân loại để làm giàu thêm cho bản sắc của chính mình.
Tóm lại, truyền thống không phải là một bảo tàng tĩnh lặng để chúng ta vào chiêm bái, mà là một dòng chảy sinh động cần được nuôi dưỡng mỗi ngày. Trong một thế giới càng "phẳng", con người càng cần những "điểm gồ" văn hóa để bám trụ và tỏa sáng. Giữ gìn giá trị truyền thống chính là cách để chúng ta viết tiếp tương lai bằng mực của quá khứ, để mỗi bước chân đi tới của dân tộc luôn vững chãi vì có cội nguồn tiếp sức. Là một công dân toàn cầu, mỗi chúng ta hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: yêu tiếng mẹ đẻ, trân trọng bữa cơm gia đình và tự hào về lịch sử cha ông, bởi đó chính là cách chúng ta giữ cho "ngọn lửa" dân tộc luôn rực cháy giữa đại dương hội nhập mênh mông.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
11735
-
10687
-
7254
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
2546 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2239 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1910 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
1876
Gửi báo cáo thành công!
