Người ta bảo ở bên Palextin có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước trong hồ không có một loài cá nào có thể sống nổi mà người uống phải cũng bị bệnh. Ai ai cũng đều không muốn sống gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này. Nhưng điều kì lạ là cả hai biển hồ này đều đón nhận nguồn nước từ sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển Chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người.
Câu 1 :Viết đoạn văn nêu suy nghĩ của em về bài học sâu sắc đc rut ra từ câu chuyện trên .
( viết dài lên )
Quảng cáo
2 câu trả lời 196
Đoạn văn tham khảo: Bài học về sự sẻ chia và giá trị của cuộc sống
Trong cuộc đời, mỗi người chúng ta đều giống như một "biển hồ" đứng trước dòng chảy của số phận. Hình ảnh biển Chết và biển Galilê cùng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan nhưng lại có số phận trái ngược đã mở ra một bài học nhân sinh sâu sắc: Hạnh phúc và sức sống không nằm ở những gì ta tích trữ, mà nằm ở những gì ta biết trao đi. Biển Chết, với lối sống ích kỷ, chỉ biết thu nhận và giữ chặt cho riêng mình, đã tự biến mình thành một vùng nước tù đọng, mặn chát và triệt tiêu mọi sự sống. Đó là minh chứng cho một chân lý: Một tâm hồn đóng kín, chỉ biết vun vén cho lợi ích cá nhân thì sớm muộn cũng sẽ trở nên khô cằn, cô độc và mất đi giá trị tốt đẹp ban đầu. Ngược lại, biển Galilê chọn cách mở lòng, để dòng nước tiếp tục tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch. Chính sự lưu thông, sự sẻ chia không ngừng nghỉ ấy đã giúp nước hồ luôn trong xanh, mát rượi và trở thành cội nguồn của sự sống cho cây cỏ, muông thú. Từ đó, ta nhận ra rằng: Sự sẻ chia không làm ta nghèo đi, mà trái lại, nó làm cho giá trị của chúng ta được nhân lên và lan tỏa. Sống là để yêu thương, để cống hiến; khi chúng ta biết giúp đỡ người khác, biết cho đi lòng tốt và sự tử tế, chúng ta không chỉ làm đẹp cho cuộc đời mà còn đang tự thanh lọc tâm hồn mình, giúp chính mình trở nên giàu có và ý nghĩa hơn. Đừng để cuộc đời mình trở thành một "Biển Chết" lặng lẽ, hãy học cách sống như "Biển Galilê" – biết đón nhận tinh hoa từ cuộc sống và sẵn lòng chia sẻ nó với thế giới, bởi lẽ "bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng còn vương lại mùi hương".
Cùng đón nhận nguồn nước từ dòng sông Jordan, nhưng số phận của hai biển hồ lại hoàn toàn đối nghịch. Biển Chết chọn cách giữ lại tất cả cho riêng mình, biến mình thành một lòng chảo chứa đựng sự ích kỷ, và kết quả là nó trở thành một vùng nước mặn chát, không sự sống. Ngược lại, biển Galilê đón nhận nước rồi lại hào phóng mở lòng để dòng nước ấy tiếp tục chảy đi, tưới mát cho cây cối và mang lại sự sống cho muôn loài. Hình ảnh đó gợi nhắc chúng ta rằng: Hạnh phúc không nằm ở những gì ta tích trữ, mà ở những gì ta trao đi. Nếu con người chỉ biết sống cho bản thân, ích kỷ gom góp mọi lợi ích về phía mình, trái tim họ sẽ dần trở nên khô héo và "mặn chát" như nước biển Chết, xa lánh mọi sự kết nối xã hội.
Ý nghĩa của sự sẻ chia trong cuộc sống
Sự sẻ chia chính là "dòng chảy" giúp tâm hồn con người luôn được thanh lọc và làm mới. Khi ta biết san sẻ niềm vui, nỗi buồn hay vật chất với người khác, chúng ta không hề mất đi mà thực chất đang tạo ra một hệ sinh thái của sự tử tế. Một người biết cho đi sẽ luôn nhận được sự yêu mến, kính trọng và cảm thấy cuộc đời mình có ý nghĩa hơn. Sống như biển Galilê là sống một cuộc đời năng động, hữu ích, nơi mà sự cho đi chính là cách tốt nhất để bảo tồn giá trị của chính mình. Giống như một quy luật tự nhiên, nước chảy là nước sạch, nước đọng là nước đục; tâm hồn biết sẻ chia là tâm hồn tươi trẻ, còn tâm hồn ích kỷ là tâm hồn chết chéo.
Liên hệ bản thân
Trong xã hội hiện đại, đôi khi sự thực dụng và lòng tham khiến con người quên mất ý nghĩa của việc đồng cảm. Câu chuyện này là một lời cảnh tỉnh: Đừng biến mình thành một "biển Chết" giữa lòng nhân loại. Chúng ta cần học cách mở lòng, biết lắng nghe và giúp đỡ những người xung quanh từ những hành động nhỏ nhất. Hãy ghi nhớ rằng: "Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng còn vương lại mùi hương." Khi bạn giúp đỡ người khác cũng chính là lúc bạn đang tự giúp chính mình tìm thấy hạnh phúc đích thực.
Thông điệp cuối cùng: Cuộc sống là một quá trình tuần hoàn của sự cho và nhận. Hãy sống như biển hồ Galilê, để dòng chảy của lòng nhân ái được lan tỏa, mang lại sắc xanh cho đời và sự thanh thản cho chính trái tim mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
75889 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63220 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
56325 -
53809
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41321 -
41153
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41149 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35155
